TIN TỨC
  • Truyện
  • Tu hú gọi bầy | Truyện ngắn Lệ Hồng

Tu hú gọi bầy | Truyện ngắn Lệ Hồng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-08-17 17:55:42
mail facebook google pos stwis
1385 lượt xem

LỆ HỒNG

1 -

Thời gian trôi nhanh quá, mới đấy đã hai năm. Ngày anh bị xử bắn, trời cũng trong xanh, những đóm nắng lập lòe đong đưa qua sân vắng. Thiên ngửa mặt nhìn mây trôi, tiếng chim gù rin rít trên nhành cây đủng đỉnh, tán lá dặm lên bóng sáng những mảng răng cưa lồi lõm.

Sau ngày anh đi, mệ lần mò ra ngõ mỗi chiều. Dáng mệ ngóng về khối tròn đỏ ối, lẫn trong hoàng hôn ẩm màu huyết dụ, khói tỏa vằn vèo trên các mái gianh; “Hôm nay tôi được nghỉ, hắn dỗi không về ăn cơm, tôi biết làm gì đây!”

Con đường làng dẫn lên gồ đất đã mòn dấu chân mệ. Gò lưng, mệ cố từng bước leo lên đồi cỏ ngăn ngắt mùi hương ngải cứu.

Chiều tịch liêu, vài đôi cánh nhạn hoang hoải tìm bầy. Mắt trông lên dãi bạc treo ngang vạt trời sau chỏm núi, mệ chờ trăng lên bóng hắn nhô dần, mệ với tay chạm hắn. Mắt cười!

2 -

Thiên tựa cửa nhìn dáng mệ ngồi chăm chú, đôi tay gầy guộc cơi than ra đút củi vào lò, điệp khúc dài vô tận. Cả đời bà gần như ở đây, bếp không bao giờ tắt. Nồi cơm cháy đen dày cả lớp, vài hôm cô lại mang nồi ra cạo rửa.

Mệ nói mà không ngó lên, mắt vẫn cuốn theo từng bóng lửa chập chờn.

“Đã ăn gì chưa, lấy cái bát trong chạn mệ xới cho bát cơm nào”

Thiên giật mình! Cố nhẹ nhàng bước chân không qua đây, cô vẫn bị mệ phát hiện.

“Vâng ạ, con đói lả ra rồi này”

Cô bước tới chạn bếp lấy hai cái bát rồi ngồi xuống cạnh bà.

“Ôi giồi! Mặt mệ đỏ hết cả lên, ăn xong mệ vào nằm nghỉ nhé, con canh lửa cho, mệ đừng lo”

“Bây ăn đi, mệ có đói đâu. Sáng mệ đã ăn cả củ chuối ninh rồi, còn ứ một bụng đây này”

Thiên ái ngại, chẳng chớm thì chày bà sẽ cạn sức mà qụy. Chợt tiếng bà oang oang.

“Mi ăn nhiều vào thằng cháu bà mau lớn mới tòi ra được chứ! Nó dỗi nằm đấy cả năm chả khác gì thằng bố nó đi không về. Xóm làng cười chê, mệ nhục cho thân già lú lẫn đeo mang con tu hú. Mà tu hú nào lại bay theo bầy đàn. Chúng thích sống đơn lẻ, nếu muốn gọi bầy trừ khi chúng đi gieo mầm ác”

Với mệ, giận và thương chưa từng tách biệt, nó luôn đi chung trong từng nỗi nhắc nhớ về anh.

3 -

Anh luôn hứa sẽ cải tà quay về nẻo sáng!

Nhưng có những con đường chỉ xuôi chiều một hướng, nhất là khi nó tối đen mù mịt, nó chỉ có thể là đường vào địa ngục. Đâu chỉ Thiên đau đớn, mệ chênh vênh giữa hai bờ thực ảo đến mụ người.

Cái bát bất chợt va vào nhau vang lên tiếng cạch. Thiên túm vạt áo kéo căng, vô thức ngồi bẹp xuống nền đất sét. Nhớ!…

Cái lạnh tê người giữa bãi rừng làm Thiên run lên bần bật. Tuân thét lớn

“Chạy mau em”

Am thanh vang dội, lay động đàn chim bay nháo nhào. Tiếng vật nhau hự hự, lẫn trong tiếng gió rừng u u làm tai cô ù đặc. Thiên hổn hển dừng lại, bụng căng cứng, hai bên háng dọp bẻ nhói buốt, tay bám vào tảng đá cong người thở dốc. Chứng phù nề làm hai chân cô to như chân voi, mỗi bước đi như mang cả bồ thóc nặng chịch. Cô không muốn bỏ anh lại, đã đến đây là phải kéo được anh về.

Ngoái lại đã thấy dáng Tuân khập khiễng, mắt bết máu, một vệt đỏ chảy dài từ trán xuống. Anh đưa bàn tay cầm con dao cong như cái lưỡi liềm lên mặt quẹt nhanh. Tiếng thét một lần nữa lại vang lên.

“Cô điên rồi hả! Đây là vùng đất chết, nó không dành cho con người. Cô có hiểu không?”

“Em không hiểu gì cả”

Thiên hét ngược vào mặt người vừa cứu cô thoát chết dưới tay đồng bọn, người vô tâm đánh sập ngôi nhà đang êm ấm. Chỉ thế, rồi Thiên nín lặng.

“Về đi”

“Em không”

“Mau ra khỏi đây, đã thấy tôi làm gì chưa!”

“Con em cần cha nó”

Thiên kéo căng mi mắt xoáy thẳng vào Tuân, đợi chờ niềm vui ánh lên gương mặt xám chết. Nét vô tư đáng yêu đã thay bằng sự hằn học. Sự mạnh mẽ tự tin chỉ có thể dùng cho cho những cuộc chạy trốn và chém giết sinh tồn, ‘cười đi anh, một lần nữa thôi’. Thiên ấp ủ niềm hy vọng nhỏ nhoi.

Ánh mắt Tuân dịu lại, anh chầm lấy Thiên nhấc bổng cô quay vòng. Tiếng cười đã vang giữa không gian núi rừng, ngân âm dội lại tiếng vồ của gió. Bóng tối loang màu sương nắng, từng vệt cam vàng như bông hoa nở, tỏa cả vừng đông.

Sự chọn lựa nào cũng đắt giá, được tất hoặc không gì cả. Cô chờ ở đây đã hai đêm, biết sớm muộn gì nhóm của anh cũng tập kết ở lán trong. Đường chuyển hàng ém kín nên họ cẩn thận không để bất cứ người lạ nào đến gần vùng cấm. Chỉ cần động tĩnh là chúng cắt đuôi ngay, mặc kệ đó là ai.

Người báo tin đã cho Thiên biết sự nguy hiểm tột cùng, không thể xem thường dân buôn thuốc phiện. Biết, nhưng cô phải liều. Nằm vạ vật chờ anh trong hốc đá to ẩn náu, chiều mưa rừng thốc vào ướt đẫm, cuộn người ôm đầu gối nhìn làn mưa xuyên vào bóng đêm ma quái. Đêm của rừng là bản hợp âm gió hú, tiếng côn trùng ỉ ôi lẫn tiếng cú kêu báo tin người vừa chết.

Đêm đó, anh và cô đã sống. Anh hứa ngàn lời yêu thương.                               

3 -

Bóng trăng mười bốn đã leo qua đầu ngọn trúc, ánh sáng soi một vạt lúa vàng căng mọng. Mắt mệ còn tinh lắm, nhìn rõ cả lũ chuột đang mót lúa trên đồng, thế mà mệ lại không thấy bóng thằng con về khi nào.

Con Phóc gầm gừ phát tín hiệu, không uổng công mệ dặn dò nó sớm chiều. Hễ thấy hắn về là phải báo cho mệ ngay, hắn đâu phải như con người ta, hắn bạc như vôi!

Bóng hắn đứng lầm lũi, mệ nhìn con giận mà thương cái thằng đã bán linh hồn cho quỷ dữ.

“Đã ăn gì chưa, lấy cái bát trong chạn mệ xới cho bát cơm nào”. Khoảng lặng!

Có lúc mệ đòi đi theo hắn, nơi nào cũng được. Nhưng hắn bảo cũng muốn mang mệ theo cùng, không muốn mệ chết mòn nơi này. Nhưng nơi hắn ở thì chông chênh lắm. Cô đơn mệ đã từng, nhưng chết thì có ai mà chết hai lần đâu, đồ ngốc!                

4 -

Bóng đêm chớp sáng, gió thốc từng cơn đập vào mái tôn lạo xạo. Thiên không ngủ được. Chẳng nhớ từ khi nào cô không còn lắng nghe sự chuyển động của sự vật, chỉ có tiếng gió hoang vu từng đêm dội về, thủ thỉ.

“Hứa với anh đi em. Anh biết mình ích kỷ, nhưng xin em đừng bỏ mệ. Thằng anh hỏng rồi, mệ sẽ không gượng nổi”

Đôi tay tử tù gầy guộc gân xanh, xiết chặt lấy tay Thiên van nài. Bóng mắt nhờn nhợt nào ám lên tuổi trẻ màu xám chết. Thiên nuốt hình ảnh ấy, chợt nghĩ về loài hoa khoe sắc đẹp nhất trong ngày, nắng mười giờ chảy tràn lên thảm hoa rực đỏ. Trong khoảng không duy nhất đó, nó lướt qua đôi mắt anh lóe sáng. Cuối đường, sắc hoàng hôn muộn của kẻ đến lối cùng đầy chiêm nghiệm. Bàn tay lỏng dần rơi khỏi tay cô, anh trôi tuột.

Miền ký ức này luôn là mảnh ghép chặt sâu trong tâm tưởng, là khung ảnh tạp màu dệt chuỗi ngày thơ. Cô không thể quên! Nhưng đến lúc cô phải thoát ra, bằng cách nào.

Cha bảo cô hãy bay đi, xóm làng đâu ai bỏ mệ. Thế nhưng, cô ngợ tay mình không thể buông rơi lần nữa. Nhìn dáng mệ thui thủi vật vờ, cảm giác như mình đã tước luôn nguồn sáng cuối cùng bà nhìn thấy.

5 -

Thiên bước đến vén màn cửa sổ nhìn qua bên ấy. Tay mệ đang hươ về phía cửa sau nhà bếp, dáng nhập nhờn siêu vẹo, như đang nói với ai đó. Bà bước tới rồi lùi lại, ngẩn người một chốc rồi lặng lẽ ngồi xuống. Thiên không thấy được dáng mệ ngồi. Vách tường che mất chỉ còn đốm vàng in vào tường trong lồi lõm…và kỷ niệm lại về…

Nhớ hồi anh và cô móc đất dưới mương, mang về làm chái bếp sau cho mệ. Lúc đầu góc bếp chỉ là mảng tôn chìa ra trống hoác, mệ đặt cái lò đất nung xiêu vẹo vào sát tường nhà chính. Mỗi khi trời mưa mệ khệ nệ bê lò vào, trông đến tội. Lớn dần anh càng đỡ đần cho mệ nhiều hơn, nhìn nơi đâu cũng có dấu tay anh chạm vào. Tuổi thơ chảy tràn hạnh phúc với đường làng ngập hương cau. Tình bạn tình yêu đôi trẻ luôn quay quanh mệ sớm chiều.

Nắng tháng mười một hanh nhẹ. Lúa vụ đang tích sữa từng đọt bông non xanh cốm, gió say cứ hây hẩy nghiêng thảm lúa như sóng lượn.

Mệ vận áo the màu mận, tóc cài băng đô nhung đen, chân mang guốc mộc, nhẩn nha đánh vòng ra ngõ. Sau mệ là thằng con bảnh trai, áo sơ mi trắng quần Jean xanh mướt. Hai mẹ con đi chào hỏi cả làng rồi lượn về nhà Thiên, chỉ cách nhau hàng rào dâm bụt.

Ngày dạm hỏi Thiên cả làng được mời tham dự. Chung vui chén chú chén anh, khi ngà say mặt đỏ lựng, anh nịnh nọt cô ngọt xớt.

“Anh ở đây cả đời cũng được, nơi nào có dấu chân em nơi đó là nhà. Mình cưới luôn đi em. Thế là viên mãn cái thằng anh háu đói nhá”

Anh xấu tính khi đói, hễ thấy anh cắm đầu chạy một mạch về nhà là biết cái bụng đang sôi ùng ục. Nồi cơm lúc nào cũng đặt trên bếp, mệ bảo thương cái thằng chung thủy một bề chỉ biết ăn cơm nhà.

Anh dễ nuôi dễ tính nhưng không dễ bảo. Anh nghe lời ai mà để mệ u sầu đớn đau. Thiên muốn cột chặt chân anh lại, cô từng thủ thỉ.

“Chúng ta cưới đi, có cháu rồi mệ sẽ vui cho xem”

Anh nhìn cô chăm chăm, trán nhíu lai, đôi mắt thẫm càng sâu thẳm.

Dòng chảy ao bùn đen xệt tràn về thôn ngõ. Cái chết trắng lượn lờ ập lên những mái đầu xanh. Đâu phải ai cũng mạnh mẽ mà bơi qua được bên kia bờ. Anh vướng lại giữa dòng, Mệ và Thiên lặng lẽ nguyện cầu.

6 -

Đêm nay trăng tròn vạnh, mệ nhìn trăng không ngủ! Canh vắng chợt vang lên tiếng sáo ngàn đầy mê hoặc. Khẽ khàng như sợ chúng vuột mất, mệ nén từng hơi thở lắng nghe. Gió thốc rạt trên mái nhà, âm thanh va quẹt lớn dần, sấm chớp lóe giật. Mảng trời tạc những hình thù kỳ quái, xuyên qua cửa sổ một vạt tròn nhòe nhoẹt lấm lem.

Có tiếng nước khua bì bõm sau nhà. Lắng tai nghe, hắn đã về. Mệ thở gấp, trống giã ngực liên hồi. Bật chồm người dậy, chân bước nhanh hơn trong bóng sáng của nụ cười trăng. Tay mệ quờ quạng bấu vào vách đất, cố lướt theo bóng tối mờ qua cửa bếp.

Mệ đã quen! Già rồi thì cần gì đôi mắt, nó đâu còn nằm một chỗ nữa. Lúc buồn nó chảy vào tim, khi vui nó luồn qua tai chạy vào bụng. Mệ cảm nhận tất cả bằng trái tim của người yêu từng nấm đất ven đường.       

“Con đã về rồi sao không vào, lại dỗi đây. Đã ăn gì chưa, lấy cái bát trong chạn mệ xới cho bát cơm nào”. Khoảng lặng!

Mệ không chờ mà lao theo cái đóm đen nửa mờ nửa ảo, lúc dừng lúc chạy, mệ bước xuống. Con lạch sau nhà lại vang lên tiếng lì bì lạch bạch, rồi từ từ tắt lịm. Gió lặng, màu mây thả từng sợi pha lê như pháo sáng, cả màn mưa lấp lánh tan vào hư không huyền ảo. Sao mai lấp ló xa mờ.

Con Phóc không buồn ăn, không chạy quanh. Nhớ thì nó bò tới húc híc cái mũi, chân cào vào nền đá, rồi thẫn thờ quay về chỗ cũ. Lâu, nó lại ngước nhìn về ngôi nhà đá nhỏ xíu người ta vừa mới xây cho chủ nó. Nó chờ ai đây!

Nguồn: Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số 86 (ngày 10/8/23)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm
Rome còn thơm mùi Oải hương - Truyện ngắn của Thu Trân
Chuyên mục Đọc truyện ngắn hay trên báo Văn nghệ
Xem thêm
Cọng rơm - Truyện ngắn của Bùi Thị Huyền
Trở về thăm làng sau mấy chục năm tha phương cầu thực, Mỳ vui và hân hoan như chưa hề xảy ra những biến cố trong cuộc đời mình. Nói là về thăm làng nhưng thực ra cái làng Trà đó không phải nơi chôn nhau cắt rốn của cô. Nó là quê, cái nơi cách đây đã lâu lắm rồi, Nhân - một nửa của Mỳ ngày nào, sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà nhỏ dưới chân núi Trà, ngọn núi chơ vơ giữa vùng đồng bằng duyên hải.
Xem thêm