TIN TỨC

Cảm ơn Đồng Tháp

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-09-30 09:27:27
mail facebook google pos stwis
146 lượt xem

BÀI DỰ THI BÚT KÝ “NHỮNG HY SINH THẦM LẶNG”

PHẠM THỊ TOÁN

“Cám ơn lãnh đạo, chính quyền và nhân dân Đồng Tháp đã cho mọi người hiểu thêm tấm chân tình của người dân đất Sen hồng của các bạn. Nó như một sự trải nghiệm quý báu cho chúng tôi trên chặng đường đời. Chúng tôi yêu các bạn”. Đó là lời phát biểu xúc động, chân tình của cô gái trẻ mang số hiệu bệnh nhân 104 trong mùa dịch.

Được tin 15 giờ ngày 7-4-2020, Bệnh viện Sa Đéc đã làm thủ tục xuất viện cho 4 bệnh nhân bị nhiễm COVID- 19, các phóng viên Báo Nhân Dân, Báo – Đài tỉnh tập trung tại Văn phòng UBND tỉnh thẳng tiến về Sa Đéc.

Được mệnh danh là “thành phố hoa” của miền Tây Nam Bộ nhưng những ngày này cảm giác nơi đây dường như lặng lẽ hơn. Có lẽ đã qua một mùa hoa Tết, chỉ còn những cây kiểng công trình xanh ngát, như nép mình, bớt rực rỡ hơn những tháng trước. Có lẽ còn nguyên nhân chính là đang trong giai đoạn “giãn cách xã hội” theo chủ trương chống dịch COVID-19 của Chính phủ. Có chăng chỉ một ít người đi chợ mua những đồ thiết yếu cần thiết cho gia đình rồi vội vã trở về nhà.

Chuẩn bị sẵn sàng đón bệnh nhân

Bước chân vào cổng phụ Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc, kế bên khu vực cách ly của khoa Truyền nhiễm, điều trị bệnh nhân dương tính với virus Corona, đã thấy Phó Chủ tịch UBND tỉnh, Phó trưởng Ban chỉ đạo phòng chống dịch - bác sĩ Đoàn Tấn Bửu cùng Giám đốc Sở Y tế Đồng Tháp - bác sĩ Nguyễn Lâm Thái Thuận cùng Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc… tới tiễn các bệnh nhân sắp ra viện, lòng tôi chợt dâng lên niềm xúc động khôn tả. Tôi chợt nghĩ: Đồng Tháp thật may mắn khi có một bác sĩ chuyên khoa cấp II là Phó Chủ tịch UBND tỉnh. Nghe anh trao đổi với giám đốc bệnh viện những chỉ số liên quan tới dịch bệnh virus Corona, tôi thấy điều mình suy nghĩ hoàn toàn có cơ sở!


Các buồng cách ly tại khu điều trị


Trang bị trong buồng bệnh cách ly


Robot vận chuyển trong khu cách ly.
Ảnh: THIÊN HƯƠNG

Người dân Đồng Tháp vốn hiền hòa và thân thiện. Chưa khi nào lòng dân quê tôi lại dâng cao không khác gì trong chiến tranh, nghe theo Đảng, theo Chính phủ như hôm nay. Hàng ngày mọi người đều theo dõi tin tức dịch bệnh qua tivi, qua điện thoại trên tay, qua báo đài và xe thông tin tuyên truyền. Họ đi ra đường rất ít, người nào cũng đeo khẩu trang che kín mặt. Nửa tháng mùa dịch nhưng Đồng Tháp chưa có ai mang trên mình cái con virus bé nhỏ, vô hình nhưng nguy hiểm không lường ấy. Thế nên ngày 19-3-2020, khi nghe cấp trên giao phải tiếp nhận hơn một trăm hành khách trên chuyến máy bay từ vùng dịch (Vương quốc Anh) trở về, trên chuyến bay Vietnam Airlines mang số hiệu VN0050 không có người quê ở Đồng Tháp thì mọi người đều lo lắng, băn khoăn: có ai bị dính vi rus không!? Nhưng trách nhiệm vì cộng đồng nên Đồng Tháp sẵn sàng đón nhận bà con, cô bác từ nước ngoài trở về đất nước, dù nơi đó thuộc vùng dịch!

Xuống máy bay ngày 19-3-2020, theo sự phân công, 164 hành khách từ sân bay Cần Thơ được đưa thẳng về Trường Quân sự tỉnh Đồng Tháp nhằm hạn chế thấp nhất sự lây lan ra cộng đồng, nếu bị dương tính. Nơi đây tỉnh đã bố trí thành Bệnh viện dã chiến, thực hiện cách ly tập trung và công việc tiếp theo là tiến hành xét nghiệm từng hành khách.

Hai ngày sau có kết quả dương tính 4 người thì chuyển ngay các bệnh nhân vào Khoa Truyền nhiễm, Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc trong đêm, vào lúc 21h30 ngày 22-3-2020. Các bệnh nhân này quê ở thành phố Hồ Chí Minh, Bà Rịa - Vũng Tàu và Hà Nội.

Mới bước chân xuống máy bay, được đưa đi cách ly và xét nghiệm, mọi người trên chuyến bay đều có một tâm trạng háo hức, mừng lắm, nghĩ: Mình sống rồi. Dù biết về phải tiếp tục cách ly 14 ngày nữa, chưa được trở về gặp người thân, cũng không sao. Nhưng trước khi về nước, tất cả bốn bệnh nhân từ 101, 102, 103 và 104 trong 164 hành khách hoàn toàn không ngờ mình lại bị nhiễm bệnh và thật tình không biết bị lây bệnh ở đâu nữa. Từ nước Anh xa xôi hay từ nước thứ ba hành khách đã quá cảnh, bị lây trên máy bay hay từ đâu? Biết tin cơ thể dương tính với Sars CoV-2, còn gọi COVID- 19 hay nhiễm virus Corona, nói thật như tiếng sét mang tai, tất cả bốn hành khách bị nhiễm rất hoang mang và sốc nặng.

Công việc của những “thiên thần áo trắng”

Khoa Truyền nhiễm, Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc được phân công đã chuẩn bị sẵn 20 giường trong khu cách ly. Có robot vận chuyển thức ăn do bác sĩ chuyên khoa I  Lê Ngọc Lâm, khoa Ngoại tổng hợp sáng chế, đứng từ xa điều khiển để hạn chế thấp nhất việc điều dưỡng phải tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân. Khi thực hiện thuốc và đo huyết áp, lấy máu xét nghiệm thì các điều dưỡng mặc đồ bảo hộ theo quy định, đưa thức ăn vô phòng thì nhờ robot. Robot tới cửa phòng được bấm kèn, bệnh nhân mới mở của phòng ra lấy. Ai cũng có laptop riêng nên có thể xem tin tức, không bị lạc hậu với bên ngoài.

Vô phòng cách ly, ngoài điều trị bằng thuốc, lo cho bệnh nhân ngày ba bữa cơm khá ngon (100.000 đồng/người/ngày), với thời gian cách ly là 14 ngày. Ngoài ra, bác sĩ và điều dưỡng còn làm quen, nói chuyện, động viên tinh thần để họ vui vẻ trong thời gian cách ly. Bác sĩ điều trị nói thấy bệnh nhân bị cách ly riêng biệt, không cho tiếp xúc bên ngoài thì bụng đều thương, nhưng phải vậy mới điều trị lành được. Bệnh nhân số 101 nói với bác sĩ: “Con đi du học có sáu tháng mới về nước, bị cách ly hết một tháng nhưng dù sao cũng được trở về Tổ quốc là vững dạ rồi”.

Hai bác sĩ, ba điều dưỡng trực tiếp chăm sóc và điều trị bệnh nhân cùng một điều dưỡng hành chánh đi lãnh thuốc và liên lạc với bên ngoài. Điều dưỡng này không qua buồng bệnh, không tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân. Bệnh nhân vào viện không do ý muốn mà do tính chất của căn bệnh nên bị cách ly. Nhiệm vụ y bác sĩ, điều dưỡng ngoài điều trị, còn phải chăm sóc về thể chất, tinh thần cho bệnh tật. Một điều dưỡng trực tiếp chăm sóc các bệnh nhân cho biết: “Công việc hàng ngày của chúng tôi là lấy dấu sinh tồn, theo dõi tình trạng bệnh nhân, hỗ trợ tốt cho bác sĩ trong chăm sóc và điều trị, thực hiện những yêu cầu cần thiết mà bệnh nhân đề nghị, chuyển những nhu yếu phẩm và vật dụng do người nhà gửi vào, liên hệ khoa dinh dưỡng cung cấp cơm sáng, trưa và chiều cho bệnh nhân, thay đổi món ăn hàng ngày liên tục, nói chuyện và động viên an ủi bệnh nhân an tâm điều trị”.

Bốn bệnh nhân và một người nhà (bởi có bệnh nhân nữ mới 9 tuổi, mẹ cháu xin theo để chăm sóc bé), 5 người được bố trí ở 3 phòng cách ly đặc biệt. Trong mỗi phòng trang bị gần giống như một gia đình nhỏ, mỗi người một giường, có chuông, khi cần gọi cho nhân viên phục vụ; bệnh viện có nối mạng Wifi, máy quạt và máy điều hòa nhưng chỉ bật vừa mát trên 24 độ vì nhiệt độ thấp virus có thể tồn tại; bình nước suối, bàn ghế và phòng vệ sinh riêng ở mỗi phòng... Mỗi phòng đều ghi số điện thoại nhân viên y tế trên vách để bệnh nhân khi cần sẽ liên hệ.

Cảm ơn đất Sen hồng

Khi mới vào thì cả 4 người dù dương tính nhưng chưa hề thấy hiện tượng bệnh, dù nhỏ. Ở vài ngày thì có người ho, có bệnh nhân đau họng hoặc sốt nhẹ nhưng bác sĩ cho dùng thuốc vài ngày thì hết hoàn toàn các triệu chứng trên. Phòng kiểm soát bệnh của tỉnh xuống lấy mẫu hàng ngày để theo dõi chặt chẽ diễn biến của bệnh nhân cùng với bệnh viện. Theo đánh giá, bệnh nhân còn ở tình trạng bệnh nhẹ, virus trong cơ thể chưa phát tán nhiều.

Trong ngày, điều dưỡng đo huyết áp cho bệnh nhân lúc 6 giờ sáng và 14 giờ chiều. Thường thì 7h30 sáng bác sĩ khám bệnh. Sau khi bác sĩ khám xong, điều dưỡng phát thức ăn sáng cho bệnh nhân. 8h30 thực hiện thuốc theo chỉ định của bác sĩ điều trị. 11h điều dưỡng phát cơm trưa. Chiều khoảng 14 giờ, bác sĩ đi khám lại cho bệnh nhân. 15 giờ, điều dưỡng thực hiện thuốc và nhắc nhở bệnh nhân uống thuốc. 17 giờ phát cơm chiều. Ngoài ra, bệnh nhân có nhu cầu gì cần thiết, bệnh viện đáp ứng đủ: khăn lau mặt, nước rửa chén, giấy vệ sinh, nước rửa tay khô nhanh… Dụng cụ ăn chủ yếu sử dụng chén hoặt tô giấy, chỉ sử dụng một lần là bỏ để tránh lây chéo lẫn nhau. Ngoài ra người nhà bệnh nhân cung cấp thêm đồ ăn, điều dưỡng sẽ chuyển vào cho bệnh nhân. Tất cả đều miễn phí từ thuốc men, ăn uống, thậm chí xe chở bệnh nhân về nơi cư trú.

Tiễn bốn bệnh nhân đã hết dương tính, ba lần xét nghiệm liên tục âm tính, xe chuyên dụng y tế của tỉnh Đồng Tháp đưa bệnh nhân về tận nơi cư trú của họ để tiếp tục theo dõi bệnh trong 14 ngày kế tiếp. Sau ngày đó, bệnh nhân mới được hòa nhập để bảo đảm an toàn cho cộng đồng. Ai nấy đều xúc động, nghẹn ngào, lưu luyến. Mẹ con bé 9 tuổi xin được ở lại cách ly ngay tại Đồng Tháp theo quy định cho hết thời gian rồi mới về nhà và ai nấy đều hiểu, sau khi họ ra đi, các y bác sĩ tham gia điều trị bệnh nhân lại tiếp tục phải cách ly thêm 14 ngày nữa….

“Cám ơn lãnh đạo, chính quyền và nhân dân Đồng Tháp đã cho mọi người hiểu thêm tấm chân tình của người dân đất Sen hồng của các bạn. Nó như một sự trải nghiệm quý báu cho chúng tôi trên chặng đường đời. Chúng tôi yêu các bạn”. Đó là lời phát biểu xúc động, chân tình của cô gái trẻ mang số hiệu bệnh nhân 104 trong mùa dịch.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thương phố ngày đau… – Tản văn của Thanh Tuân
Nghe cái tên thôi đã thấy xa hoa, mĩ miều. Phố. Nghe tên thôi đã gợi sự sầm uất, tấp nập. Và phố, những tráng lệ, nguy nga của nhà cao tầng, biệt thự; những xô bồ của dòng người xuôi ngược; những inh ỏi còi xe gầm rú; những tiếng rao quà đêm ngọt lịm như rót mật. Và phố, rộn ràng với nhạc xập xình có, du dương có; lung linh với những ánh đèn muôn màu sắc… Cứ nghĩ phố mãi với những niềm vui say ngất bất tận, thế nhưng đâu ai hay phố cũng có những ngày buồn. Đó là những ngày phố trở bệnh.
Xem thêm
Sài Gòn ơi! Tôi hứa…
Gần một tháng rồi Sài Gòn oằn mình chống đỡ với nạn dịch covid. Các tòa nhà đóng kín, phố xá vắng vẻ, đìu hiu, quán hàng cửa đóng im lìm, lác đác còn lại những những của hàng nhu yếu phẩm và các quán xá phục vụ mang về. Tuy nhiên khách cũng thưa thớt vắng vẻ.
Xem thêm
Sài Gòn mùa thương
Em Hà Nội điện thoại vào quan tâm hỏi, những ngày Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh giãn cách theo chỉ thị 16 có tâm sự gì, cảm xúc ra sao? Bỗng dưng cay mắt, bỗng dưng lạc một nhịp thở…
Xem thêm
Sài Gòn mưa - tình người như nước tràn đầy thương yêu
Tiếng mưa xối xả nghe đến thương con phố. Chen trong mưa tiếng còi xe cứu thương như xé đêm rẽ nước lao đi hối hả đau rát như vết cắt.
Xem thêm
Trăng Trung thu vẫn tỏa sáng ấm áp
Trung thu năm nay Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh chắc buồn lắm
Xem thêm
Đại dịch và tình người
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Tiếng lao xao ngoài ngõ vọng vào. Tiếng í ới gọi nhau nặng nề, yếu ớt. Những âm thanh này đã không còn xa lạ với Nhật gần nửa tháng nay nhưng anh vẫn vội vàng mở cửa bước ra xem. Đó là những người sống cùng con hẻm trong khu phố của anh. Những người bạn sớm tối với gia đình anh trong mấy chục năm qua.
Xem thêm
Những người xây nền móng cảnh sát biển Việt Nam
Lực lượng CSB Việt Nam đã có và vẫn luôn có những sĩ quan trung thành và sẵn sàng quên mình vì biển đảo của Tổ Quốc.
Xem thêm
Du Tử Lê – Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
Bài viết tác giả gửi đăng nhân 2 năm ngày nhà thơ Du Tử Lê rời cõi tạm.
Xem thêm
Sài Gòn thương khó - Sài Gòn hồi sinh
Trước đã yêu Sài Gòn/ Trong mất mát yêu hơn Sài Gòn
Xem thêm
Chạm vào đâu cũng thấy mình mắc nợ
Nếu cắt đứt quá khứ, ta chỉ còn là cái cây bật gốc, với một tương lai héo rũ, yếu ớt.
Xem thêm
Mùa thu rồi cũng trôi qua | Đoản văn | Bích Ngân
Viết, nha chị! Mùa thu ngun ngút rồi cũng trôi qua.
Xem thêm
Nhớ nhà văn Lê Văn Nghĩa
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bạn là nhà văn, nhà báo nổi tiếng. Bạn mất vào thời điểm đại dịch bùng phát dữ dội phải cách ly, phong tỏa, bạn bè không thể tiễn bạn một đoạn đường…
Xem thêm
Những ký ức không thể nào quên| Lê Tú Lệ
Ông bà mình thường nói “Nghĩa tử là nghĩa tận”.
Xem thêm
Siêu lý của tình yêu - Bút ký của Nguyên Ngọc
Gần đây, Bảo tàng Quân đội đã công bố bức thư của Đặng Thùy Trâm gửi người yêu và cả trang nhật ký của Khương Thế Hưng, tức M. trong nhật ký của Trâm. Tôi biết cả hai người ấy gần như là từ đầu, cuộc chiến đấu anh hùng, tình yêu đẹp, buồn của họ, và từ lâu tôi cũng suy nghĩ nhiều về câu chuyện đau đớn này.
Xem thêm
Chiều mưa sông Sài Gòn và trăng 16 hạ ngươn
Mưa mùa Sài Gòn đã đến cái hẹn tới luc đỏng đảnh dỗi hờn “ông tha bà không tha” như triệu triệu năm miền đất phương Nam này...
Xem thêm
Cây học trò
Có lẽ rất lâu nữa tôi mới có dịp về lại chốn cũ, trường xưa Long Hựu, Vĩnh Bình ắp đầy kỉ niệm. Đời người khác nào đời cây luôn sẵn lòng, hết lòng dâng quả, tỏa hương ngọt ngào, thanh tao cho cuộc đời khi chữ tình bền sâu gốc rễ.
Xem thêm
Trên chuyến tàu về quê ăn Tết
Bản dịch của Trương Văn DânMệt mỏi! Chiếc xe lửa liên tục dằng xóc tạo nên những va đập trên lưng làm toàn thân tôi ê ẩm. Có lúc cơn mệt nhọc đã làm tôi thiếp đi trong một giấc ngủ ngắn, rồi giật mình thức giấc vì cái đầu lắc lư, đập lên thành toa, đau điếng.
Xem thêm
Tháng 12 xuôi về Tết hồn quê
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Chiều nay, giữa đất Sài Gòn hoa lệ. Tôi lang thang một mình trên phố, dường như năm nay Sài thành cũng mang hơi hướng của tiết trời miền Trung lẫn cả miền Bắc, một chút lành lạnh hanh hao, có chút mưa có chút khắc khoải bồng bềnh. Có lẽ thành phố vừa trải qua một trận ốm nên gió chướng cũng ùa về theo. Một cánh chim nhỏ khẽ bay ngang giữa bầu trời rộng, chợt thấy mình lạc lõng, chơi vơi giữa dòng đời xuôi ngược trong dòng xe hối hả, ồn ào của một mảnh đất như lạ nhưng lại từng quen. Xa xa những cánh hoa màu tim tím lờn vờn buông nghiêng trong gió rồi khẽ chạm xuống mặt đất một niềm riêng mang.
Xem thêm
Hoa bông súng phèn
(Vanchuongthanhphohochiminhvn) - Nhá nhem tối, khi đóng xong cửa chuồng heo và chốt ngang cửa chuồng gà là tôi chạy tót ngay qua nhà anh, hai anh em dẫn nhau đi xem ti vi. Trong xóm đã có nhiều nhà mua được tivi trắng đen, nhìn lác đác những “bờ cào” dựng ngược trời, lơ lửng nóc nhà mà ước ao thật thích.
Xem thêm
Huyền sử mẹ | Trầm Hương
Bài viết kỷ niệm 40 năm thành lập Hội Nhà văn TP.HCM của nhà văn Trầm Hương
Xem thêm