TIN TỨC

Nghe giật mình hơn mọi tiếng vang...

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-08-22 22:42:25
mail facebook google pos stwis
1790 lượt xem

(Nghĩ vụn nhân được tặng tập sách quý TRẦN MẠNH HẢO TUYỂN TẬP THƠ)

CAO XUÂN SƠN

1. Không chỉ ngay lúc này mà luôn là thế, nửa thế kỷ nay, khen thơ Trần Mạnh Hảo khác nào khen phò mã tốt áo, té nước theo mưa, chí ít cũng sẽ giống mượn hoa cúng Phật. Ở cái xứ ra ngõ đụng nhà thơ, dễ bị... thơ tông như xứ mình, thơ hay không đến mức quá hiếm, nhà thơ thứ thiệt cũng không hẳn phải đốt đuốc đi tìm, nhưng một người thơ hay bất di bất dịch, hay bền vững như Trần Mạnh Hảo, nhất thời chưa nghĩ ra ai.

Nếu ông Trời bỗng một hôm ngồi "cân đối lại" số tài năng thi ca đã ban phát cho thế gian, chắc phải vò đầu bứt tai vì hình như có lúc nào đó mình ngủ gật, nhỡ tay phú cho cái gã Trần Mạnh Hảo nước Nam kia hơi nhiều chăng? Trường ca, lục bát, tứ tuyệt, thơ thiếu nhi, thơ chân dung, thơ sông hồ, thơ danh nhân, danh thắng..., dường như ở địa hạt nào thi sĩ họ Trần cũng một mình một chiếu, anh hùng nhất khoảnh. Cho dù hơn hai chục năm nay, ông chỉ đưa thơ lên cõi mạng (blog, facebook) - vốn hay bị mấy gã hoạnh tài coi là ảo, nhảm nhí, rác rưởi - vậy nhưng vô số câu thơ tài hoa, hay sởn da gà, hay nổi gai gốc, hay lạnh người... của ông được tìm đọc, được tán thưởng, được cuồng nhiệt tung hô và chắc sẽ còn sống rất dai trong trí nhớ vô định hướng, vô bang hội của bạn đọc mọi lứa tuổi. Có người bảo: cái dở nhất của thơ Trần Mạnh Hảo là không có câu dở. Nghe như đùa, nhưng không hẳn vô lý. Đúng là "kẻ ăn không hết người lần không ra". Chả bù cho hàng ngàn hàng vạn văn nhân thi sĩ, cả đời hì hục nhễ nhại đánh vật với chữ nghĩa, sách vở in ra xếp chồng tận nóc nhà nhưng về già ngoảnh lại, mong có được nửa câu lấp lánh để nấn ná đôi chút với thế gian cũng mịt mờ vô vọng.

2. Internet ra đời làm đảo lộn mọi trật tự thế giới. Văn chương đích thực có đủ 72 phép biến hình của Tề Thiên Đại Thánh để tiệm cận đối tượng của nó. Mọi lý thuyết, lý luận, lý sự, mọi cấm đoán, quy hoạch, định hướng, chỉ đạo... bỗng chốc thành anh hề vác tầm vông chạy đuổi theo... máy bay phản lực. Sách giấy, báo giấy càng ngày càng bị thờ ơ, đang trên đường trở thành biểu tượng của "xuất bản phẩm" theo hướng hoài cổ. Sách giấy đôi khi chỉ thể hiện cách chơi của người có tiền, chỗ ban phát của người có quyền. Trần Mạnh Hảo chịu ơn và hiểu rõ sức mạnh bất khả chiến bại của mạng xã hội và các giao thức truyền thông trực tuyến. Thơ ông ngạo nghễ tung cánh muôn phương, bất chấp mọi rào cản có tên và không tên. Ông tả xung hữu đột trên nhiều địa hạt, chữ nghĩa bung tỏa như nước vỡ bờ. Không chỉ miệt mài tôn vinh thơ và người thơ đích thực, như một võ sĩ giác đấu khổng lồ, ngọn roi luận chiến mang tên Trần Mạnh Hảo cùng lúc vung lên trên mọi đấu trường, quất quắn đít mọi thứ nhân danh, giả danh, mạo danh, tiếm danh, lập lờ đánh lận giá trị, "nước ốc hóa" thi ca. Mấy chục năm như thế, chưa từng thấy ông chùn tay, lùi bước. Một người mê thơ ông, bị thơ ông bỏ bùa từ thuở sinh viên hơn 40 năm trước là tôi, chưa bao giờ thấy thiếu vắng ông trong đời sống chữ nghĩa, dù đã lâu lắm không thấy ông ra sách giấy.

3. Lần này, ông bất ngờ cho sách giấy một cơ hội bằng quyết định tự bỏ tiền làm một tuyển tập thơ. Nhớ có lần đọc đâu đó, đại khái: "thời nay, không phải cái gì kẹp giữa hai cái bìa cũng là cuốn sách". Quyết định của ông ban đầu làm tôi hơi ngạc nhiên, có phần ái ngại. Không phải lo ông thiếu "điều kiện" để làm một tuyển tập nghiêm ngắn cho mình, mà chạnh nghĩ thấy nhoi nhói một cái gì bất nhẫn. Lẽ ra, với một người lính cầm bút từng vào sinh ra tử ngay từ tuổi 20, văn tài rực rỡ, từng đoạt bao nhiêu giải thưởng nọ kia... như ông, ở tuổi u80 không cần tự mình lọ mọ xin phép in ấn, rồi lại lọ mọ tự phát hành sách như thế. Hàng năm, biết bao tuyển tập, tổng tập ba vạ, vô bổ, vô tích sự... được "đầu tư" đã từ nhà in chạy thẳng ra nghĩa địa sách đồng nát. Sao không ai nhớ tới ông? Có lẽ chẳng chấp nhặt hay toan tính gì ghê gớm, ông làm chỉ vì muốn trao cho những bạn đọc là lính cùng thế hệ - vốn không có điều kiện, hoặc không mặn mòi với văn chương mạng, hoặc chỉ coi sách giấy mới là sách - một cơ hội đến với thế giới thi ca của riêng ông. Hoặc giả ông cũng muốn đem tinh huyết một đời thơ phơi bày trên giấy trắng mực đen, chơi ván bài lật ngửa cùng những Nhạc Bất Quần trong làng chữ nghĩa? Hay chỉ đơn giản là ông thèm cảm giác được ký tặng sách cho bạn bè, người hâm mộ...?

Vì bất cứ lý do gì thì cũng chia vui cùng thi nhân Trần Mạnh Hảo. Một gã làm thơ gà què như tôi được ông coi như thằng em, luôn ân cần, nồng nhiệt mỗi lần tìm đến xin thơ ông về in báo, in vào các tuyển tập..., kể cũng quá đủ. "Gần chùa gọi bụt bằng anh", tròn 30 năm (1988-2018) ngụ cư ở tòa nhà 190 Nam Kỳ Khởi Nghĩa thì 20 năm tôi được là hàng xóm của ông, được ông chia sẻ, dạy bảo nhiều điều bằng những thành công và cả những hoạn nạn của mình, chẳng phải đã là một diễm phúc sao? Trong mắt tôi, trước đó rất lâu và tận bây giờ, ông cùng Nguyễn Duy và Văn Lê hợp thành những ngọn núi thi ca tựa như như Đỗ Phủ - Lý Bạch - Bạch Cư Dị ở ngay trong một... tòa nhà. Cả ba ông từng làm nên những cơn địa chấn nghiêng trời lệch đất mà tôi chưa một lần thôi ngưỡng vọng...

Muốn đi pha một ấm trà, thong dong ngồi lật sách, nhâm nhi vài con chữ trong thanh tịnh chiều tà. Giật mình nhớ một bài tứ tuyệt của ông, bài "Tĩnh lặng":

Cứ ngỡ đã tìm ra tĩnh lặng
Chao ôi, đêm lắng hết thôn làng
Chợt đâu chiếc lá rơi trong vắng
Nghe giật mình hơn mọi tiếng vang!

Một lần nữa, chúc mừng sư huynh, Trần Mạnh Hảo!

Tàng Sơn Cốc, chủ nhật, 21.8.2022.

Nguồn: FB Cao Xuan Son.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn xuân trong thơ Hồ Chí Minh
Nhà thơ Trung Quốc Viên Ưng đã nhận định sâu sắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Một trí tuệ lớn, một dũng khí lớn, một tâm hồn lớn”.
Xem thêm
“Trung thực và quả cảm” trong sáng tác và phê bình văn học, nghệ thuật
Bài viết của nhà thơ Mai Nam Thắng trên Văn nghệ số 4/2024
Xem thêm
Nguyễn Quang Thiều với ‘Nhật ký người xem đồng hồ’
Bài viết của Nguyễn Văn Hòa về tập thơ Nhật ký người xem đồng hồ của Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm
Nửa lo giá chợ nửa ngây vì trời
Nguồn: Báo Văn nghệ số 4, ra ngày 27/1/2024.
Xem thêm
Dòng kinh yêu thương
Tháng 8 năm 1969, chương trình Thi văn Về Nguồn góp tiếng trên Đài phát thanh Cần Thơ vừa tròn một tuổi. Nhân dịp nầy, cơ sở xuất bản về Nguồn ấn hành đặc san kỷ niệm. Đặc san tập họp sáng tác của bằng hữu khắp nơi, với các thể loại như thơ, truyện, kịch… và phần ghi nhận sinh hoạt văn học nghệ thuật ở miền Tây trong một năm qua. Trong đặc san này, chúng tôi in một sáng tác của nhà thơ Ngũ Lang (Nguyễn Thanh) viết ngày 24/8/1969, gởi về từ Vị Thanh (Chương Thiện), có tựa đề “Đưa em xuôi thuyền trên kinh Xà No” Hơn nửa thế kỷ trôi qua với bao nhiêu biến động, ngay cả tác giả bài thơ chắc cũng không còn nhớ. Xin được chép lại trọn bài thơ của anh đã đăng trong Đặc san kỷ niệm Đệ nhất chu niên Chương trình Thi văn Về Nguồn, phát hành vào tháng 8 năm 1969.
Xem thêm
Minh Anh, người đánh thức thế giới
từng chữ từng chữ/ rơi vào từng dòng từng dòng/ chúng chụp lấy những khoảnh khắc/ đẹp não nùng/ không thể rời khỏi con tim/ cách duy nhất để tự nó đừng nở rộ quá mức/ vượt khỏi ký ức của ta/ là hãy viết xuống (Sự kỳ lạ của nghệ thuật viết).
Xem thêm
Ta sẽ không như cốc trà nguội cuối ngày
Bài viết của Nguyên Bình về tập thơ Vọng thiên hà của Hoa Mai.
Xem thêm
Con người Chí Phèo
Cái chết của Chí phèo như bản cáo trạng về xã hội thực dân nửa phong kiến thối rữa, nhàu nát, là tiếng kêu oan khốc thấu tận trời xanh của những kiếp người “siêu khổ”.
Xem thêm
Nguyễn Ngọc Hạnh - Hồn thơ reo mãi phía làng
Bài viết của Hoàng Thụy Anh và phóng sự ảnh của Nguyên Hùng
Xem thêm
‘Bút chiến’ thời Tự Lực Văn Đoàn
Trước khi được giải Lý luận phê bình của Hội Nhà văn năm nay thì “Tự chủ văn chương và sứ mệnh tự do” đã được chú ý trong cộng đồng đọc. “Câu chuyện cũ nhưng cách tiếp cận mới, khảo tả công phu, chưa kể những dẫn chứng “đấu đá” hậu trường văn chương, đọc rất vui”, độc giả bình luận.
Xem thêm
Khối đa diện “Mộng đế vương”
Nhà văn Nguyễn Trường chọn xứ đạo ở Cồn Phụng của ông Nguyễn Thành Nam, đạo vừa vừa, gọi là Đạo Dừa
Xem thêm
Hồn quê trong một sắc thơ miệt vườn
Nhà thơ Kiên Giang (1929-2014) - đúng ra năm sinh: 1927 - tên thật Trương Khương Trinh (bút danh khác: Hà Huy Hà, Ngân Hà, Trinh Ngọc, Cửu Long Giang…, gốc người làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá, nay là Kiên Giang).
Xem thêm
Góp... tìm tên cho “Khúc vĩ thanh 109” của Nguyễn Phúc Lộc Thành
Khúc vĩ thanh 109 Nguyễn Phúc Lộc Thành và nỗi băn khoăn của Lê Xuân Lâm
Xem thêm
An Bình Minh: Im lặng sống - Im lặng... viết
Nguồn: Thời báo Văn học & Nghệ thuật
Xem thêm
Tâm hồn tinh tế bẩm sinh của “Chàng thơ” Xuân Diệu qua thi phẩm Vội Vàng
Đôi đồng tử của “chàng” nhấp nhánh như ánh sao, đen và sâu không đáy, ẩn mờ sau bờ mi màu sẫm tuyệt vời, ánh lên những đốm lửa vui tràn đầy sinh lực. Viền tóc mềm mại chảy lửng lơ trước vầng trán toát lên vẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Tính tinh tế của tâm hồn thể hiện qua nét môi đỏ mọng như hoa anh đào. Những nếp gấp nơi khóe miệng, nơi hàng lông mày biểu đạt sự phong phú của nhiệt tâm. Chàng là Xuân Diệu, người nồng và trẻ nhất trên chiếu thơ đương thời. “Chàng” đã đưa cái nồng, thắm, dào dạt vào thế giới thi ca vốn tẻ lặng, bình yên này. Sức xuân đang ca hát, nhảy múa trong tâm linh “chàng” một thoáng mê đắm như muốn níu kéo lòng người. Vội Vàng là phút giây bừng sáng nhất của tình yêu trong tâm hồn thi nhân, sự cao đẹp từng khoảng khắc đó, vĩnh cửu qua một đời người.
Xem thêm
Nàng xuân trong thơ Minh Đan
Nhiều thi ảnh độc đáo hiện lên trong thơ Minh Đan rất thật và đậm chất ái tình khi đối diện với tình yêu và cuộc sống.
Xem thêm
Im lặng sống và thông điệp nhân sinh
Im lặng giờ đây không còn là sự sợ hãi mà là để lắng nghe hơi thở cuộc sống, đón nhận những điều tốt đẹp của ngày mới, để những người đã mất được siêu thoát, an yên.
Xem thêm
Ảnh tượng ánh trăng trong thơ Hàn Mạc Tử
Khi “tiếng khóc” Tình già – Phan Khôi chào đời Thơ Mới, cho đến lúc trái bom cách mạng thực sự bùng vỡ dữ dội và làm sụp đổ thành trì nền chữ nghĩa bút tre mực tàu, thì chúng ta đã được chứng kiến một làn gió tân thời, thổi vào không khí thơ, một nhánh kênh xanh hòa vào dòng sông văn học.
Xem thêm
Một tinh thần Nghệ, một bản lĩnh Nghệ
Trường ca “Hốc Chọ” hấp dẫn tôi ngay từ những câu đầu tiên.
Xem thêm