TIN TỨC
  • Thơ
  • Hà Nội một chiều đông | Chùm thơ Phạm Hào Quang

Hà Nội một chiều đông | Chùm thơ Phạm Hào Quang

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-25 11:30:51
mail facebook google pos stwis
1870 lượt xem

PHẠM HÀO QUANG (*)

Là người duy nhất sống sót khi chiếc trực thăng chở 14 quân nhân Việt Nam bị rơi năm 1980 tại Campuchia, anh Phạm Hào Quang trở thành thương binh loại 1 là loại nặng nhất. Sau hơn 2 năm qua 4 lần lên bàn mổ với bệnh án khủng: vỡ hộp sọ, vỡ gan, gãy xương cổ, gãy xương sườn, liệt tứ chi... anh trở lại cuộc sống bằng công việc rửa bát cho quán phở và đủ nghề bình dân và lương thiện khác. Đến tuổi 47, bằng đôi chân khập khễnh anh bước vào giảng đường trường Đại học Xây dựng và tốt nghiệp kỹ sư xây dựng. Và ngay sau đó anh vào học Đại học Luật TPHCM rồi tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu.



Hoa gạo thành Vinh

 

Ta xa nhau ngày ấy ngoại thành Vinh

Hoa gạo rụng và tuổi hồng ta rụng

Anh lên tàu đi về nơi tiếng súng

Em co mình trong vỏ ốc đơn côi.

 

Đời chiến binh lầm lụi lặng lẽ trôi

Máu đồng đội đỏ bầm màu hoa gạo

Tiếng gọi mẹ lịm dần trong tiếng pháo

Em quê nghèo leo lắt ánh đèn khuya.

 

Ta trở về nhặt mảnh vỡ chia ly

Hoa gạo rụng trên mái đầu điểm bạc

Thành Vinh ơi! “Qua nửa đời phiêu bạt

Bên dòng Lam ta ngơ ngác tìm về.
 

Nghệ An, 3-2020.

 

 

Má đã đi xa

 

(Nhiễm covid-19, mẹ vợ tôi mất ngày 13-9-2021)

 

Xe cứu thương lập lòe con phố vắng

Người ra đi và hũ cốt trở về

Phút lâm chung không người thân, kèn trống…

Bó hình hài trong chiếc túi tử thi.

 

Chưa bao giờ người sợ người đến vậy

Tay chưa trao liền vội vã khử trùng

Mắt chưa nhìn đã lùi xa - giọt bắn!

Ngoài hàng rào con ngó má rưng rưng.

 

Tôi ôm chặt bờ vai rung của vợ

Má ra đi chưa kịp dặn dò gì

Qua za-lô xám đen hàng mi khép

Nỗi đau nào hơn mẫu tử phân ly.

 

Con ao ước được chạy vào với má

Ngắm hoàng hôn mây bay trắng đỉnh đầu

Nếu ngày đó má lắc đầu không gả

Thì bây giờ con phiêu bạt về đâu?

 

Trời phai nắng, nắng cuối thu nhợt nhạt

Mây vẫn trôi vô cảm lẫn vô tình

Gió hững hờ mang oan hồn người chết

Khốn tận cùng của một kiếp nhân sinh.

 

Tay quờ quạng vào đáy thùng gạo trống

Còn loe ngoe ba hay bốn gói mì

Thèm rau xanh bó trăm nghìn cả "síp"

Ba tháng rồi, vét túi chẳng còn chi.

 

Hãy siêu thoát về Niết Bàn, má nhé

Phù hộ cháu con êm ấm, an lành

Chúng con nguyện cắn chặt răng mà sống

Kiếp tạm này không thẹn với trời xanh.
 

TPHCM, ngày 13-9-2021.

 

Về quê

(Cùng con trai út về quê nghỉ hè)

 

Quê là gì hả ba

Sao về quê lại gọi là về

Mà không gọi là thăm là đến?

Quê là gì hả ba

Khi gọi tiếng quê thấy thân thương trìu mến

Về được quê rồi chẳng muốn xa quê.

 

Quê là hiên nhà có chiếc chõng tre

Là câu đồng dao tuổi thơ nghêu ngao hát

Là bóng mẹ già cánh cò cánh vạc

Lặn lội một đời tần tảo nuôi con.

 

Quê là hương đồng mặn cá thơm cơm

Là chiếc cầu tre thương anh em cởi áo

Dối mẹ gió bay em hoá thành chim sáo

Sang sông rồi vẫn khắc khoải nhớ mong.

 

Quê là muôn đời máu thịt của cha ông

Là ruộng lúa nương khoai con đò bến nước

Là đất mẹ quê cha trong bóng hình Tổ Quốc

Là bước chân ba khập khiễng tìm về.

 

Hưng Lộc, TP. Vinh, Hè 2019.

 

Người ở… đừng về!

(Những ngày thành Vinh có dịch covid-19)

 

“Mi đừng về, về lây bệnh cho choa

Mi ép-không, tụi choa thành ép-một”

Ơi sông Lam quá nửa đời phiêu bạt

Ta muốn về úp mặt một lần thôi.

 

Ta muốn về nghe câu ví à ơi

Mảnh đất thiêng mẹ chôn rau cắt rốn

Thưở đến trường không dép giày, mũ nón

Đêm Sài Gòn nhớ lũ bạn trẻ trâu

 

Tìm áo cơm ta lưu lạc đã lâu

Nay nghe quê oằn mình trong cơn dịch

Quanh hồ Goong u sầu và tĩnh mịch

Nơi quảng trường vắng tiếng trẻ đùa vui

 

Ơi quê hương máu thịt của đời tôi

Bão sẽ tan rồi thành Vinh sẽ khỏe

Bạn thân ơi hãy đợi mình, bạn nhé.

Hết dịch rồi, ta xì xụp cháo lươn.
 

TPHCM, 15-7-2021

- Hồ Goong: Nơi bán bia hơi Vinh, buổi chiều rất đông người uống; - Quảng trường: Nơi đặt tượng đài chủ tịch Hồ Chí Minh.

 

Hà Nội một chiều đông

(Tưởng nhớ bạn gái Thu Vân, chết trong đợt bom B52 tháng 12-1972 ngay tại Ngã Tư Sở - Hà Nội)

 

Xế bóng chiều anh quay lại tìm em

Con ngõ nhỏ nay đã thành cầu vượt

Chiếc hôn xưa trong chiều đông giá buốt

Đã hóa vàng! Em siêu thoát nơi đâu?

 

Bom đạn thù làm ta lạc mất nhau

Anh lầm lụi lao mình vào cuộc chiến

Em đớn đau trong buổi chiều đưa tiễn

Hà Nội hoang tàn... tiếng rú tàu đêm.

 

Đất nước mình cứ chinh chiến triền miên

Đánh xong giặc lại quay về đánh "bạn"(1)

Kẻ đốt đền lên diễn đàn rao giảng (2)

Qua cơn mê... tóc đã trắng trên đầu.

 

Tình ta xưa có trăng sáng bên cầu

Mê mắt cá con "Lý ngư vọng nguyệt"(3)

Rơi xuống hồ... trăng vẫy vùng... trăng chết!

Và tình ta cũng vùi xác theo trăng.

 

Nơi em nằm mây vẫn phủ, mưa giăng

Anh vén gió tìm hương xưa kỷ niệm

Hà Nội ơi, chiều nay tôi tẩm liệm

Hình bóng em, đi suốt cuộc đời này.
 

Viết tại chân cầu vượt Ngã Tư Sở - Hà Nội 27-12-2019

(1) Đánh nhau với ông “bạn” Trung Quốc năm 1979.
(2) Herostratos (tiếng Hy Lạp: ‘Ηρόστρατος) một kẻ ngông cuồng muốn mình mau nổi tiếng, đã phóng hỏa Đền thờ thần Artemis ở Ephesus (nay nằm ở miền Tây Thổ Nhĩ Kỳ) vào ngày 21 tháng 7 năm 356 trước Công nguyên. Đây cũng là một trong bảy kỳ quan thế giới cổ đại.
(3) Tranh "Lý ngư vọng nguyệt" (cá chép chơi trăng) thường treo trong dịp Tết của những thập niên 1960-1980. Đôi mắt cá chép có màu hồng.  Khi chia tôi vào
chiến trường, hai đứa ngồi bên dòng sông Tô Lịch, Thu Vân đã tặng tôi bức tranh treo Tết "Lý ngư vọng nguyệt". Tôi đã mang trong ba lô suốt chiều dài cuộc chiến.

Rút từ tập Lam Hồng 7 của Hội thơ Nghệ Tĩnh tại TPHCM (Nxb Hội Nhà văn, 2022).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm