TIN TỨC

Như một giấc mơ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-01-06 16:13:33
mail facebook google pos stwis
1304 lượt xem

THANH HUYỀN

Sáu mươi năm cuộc đời của mỗi con người trôi qua thật nhanh. Vèo một cái mình đã ở những chặng cuối của đường đời. Trên con đường đó mình tình cờ và may mắn được đi một quãng gần 10 năm với nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo (NTT).

Lần đầu gặp NTT mình không biết ông là nhà thơ, nhạc sĩ nổi tiếng, chỉ đơn giản thấy vui vui, thú vị . Lúc đó trong đầu  mình cứ nghĩ vu vơ: "Ông này đúng  là hay thật". Có lẽ nhờ sự tình cờ đó mà mình nhìn nhận NTT một cách khách quan, thực tế chứ không phóng đại con người ông qua lăng kính của sự nổi tiếng.

Mọi người hay nói NTT là "người ham chơi, phóng túng, lang bang”... Đúng là như vậy, nhưng cái đúng đấy chỉ là phần nổi ra ngoài, còn thật sự mục đích lớn hơn đó chính  là những nơi ông muốn  trải nghiệm để  tìm cảm xúc cho việc sáng tác của bản thân. Ông rất khắt khe với các tác phẩm của  mình và thực sự trân trọng, đánh giá cao công việc sáng tác của các văn nghệ sĩ. Đối với ông  sáng tác là một trong những việc khó khăn nhất trên thế giới. Có lần một tay tổng giám đốc đã bị ông xạc cho một trận ,mặt cứ đần ra mà chả hiểu tại sao. Hôm đấy, trong cuộc nhậu vui vẻ do chính vị tổng giám đốc này tổ chức mời nhà thơ NTT.  Giữa chừng tự nhiên có điện thoại gọi, vị này liền đến bên NTT chìa ra một tập bản thảo giọng có vẻ nghiệm trọng:

- Xin phép anh em về trước. Anh xem em vừa phải viết bài để đọc trước hội nghị... Đấy em còn phải làm cả nhà văn nữa chứ có phải thường đâu.

- Cậu nghĩ làm nhà văn mà dễ như thế à. Cái văn học sinh vớ vẩn như này mà đòi là nhà văn sao?

Đặt mạnh đôi đũa xuống bàn NTT đứng dậy luôn:

- Tôi không nhậu nữa. Tôi về. Đúng là ngu hết chỗ nói!

Mọi người há hốc mồm ngạc nhiên, còn vị tổng giám đốc ngẩn tò te chả hiểu tại làm sao lại như vậy.

Lai một lần khác. Cũng có một vị vụ trưởng mời cơm NTT. Đang ăn vị này nhận được một cuộc điện thoại. Nghe xong điện thoại vị ấy quay sang khoe luôn với NTT:

- Em vừa được nhà thơ ở Sài Gòn tặng sách.

- Thế cậu có gửi trả tiền người ta không?

- Không! Họ tặng mà. Sao phải trả.

Nghe tới đấy NTT đứng phắt dậy, dằn manh cốc xuống bàn:

- Không uống nữa. Về! Ngu không chịu nổi.

Vị vụ trưởng bị bất ngờ mặt nghệt cả ra. Mình vội vàng chạy theo.

NTT vừa đi vừa nói :  

- Làm đến cỡ vụ mà không hiểu gì. Người ta làm thơ vất vả in được sách khó khăn như thế,được tặng sách lại không trả tiền. Sao mà ngu thế. 

Mình chứng kiến nhiều vụ tương tự như vậy. Vài lần NTT tức mình còn ném cả cốc bia vào tường vỡ tan tành. Có người nói NTT cực đoan và khi say là hay quậy phá. Không đúng. Ông Tạo không hề cực đoan . Còn mọi việc xảy ra đều có lý do của nó .Chỉ là khi say ông sống thật hơn, thẳng thắn hơn không cần che đậy.

Một lần mình hỏi:

- Thế trước đây mỗi lần anh như vậy vợ cũ chị ấy có nói gì không ?

- Không! Bà ấy ủng hộ anh, vì anh đúng mà.

Mình cũng thấy vậy. Không hiểu sao mình luôn tin tưởng trong những trường hợp như vậy NTT thường ứng xử không có gì sai. Nguyễn Trọng Tạo là người quảng giao. Ông rất nhiều bạn bè, mà bạn bè rất nhiều thành phần, nhiều tầng lớp.

Khách khứa mình phải tiếp suốt ngày. Mình trở thành người hoàn toàn khác trước đây. Nguyễn Trọng Tạo, bạn bè và môi trường của ông đã ảnh hưởng tích cực tới tư duy của mình. Sống với ông tuy rất bận bịu, vất vả nhưng mình thấy vui và học hỏi được nhiều điều.

Có lần khách tới nhà, ông đi vắng. Như mọi lần mình nói chuyện luyên thuyên với khách. Một lúc sau ông về nhìn thấy liền nói:

- Đây là giáo sư nổi tiếng ở Mỹ đấy, em có biết gì không mà nói.

Mình lúng túng chưa biết trả lời thế nào thì NTT nói tiếp:

- Không sao, em nói chuyện được với anh thì nói chuyện được với tất cả mọi người.

Đúng vậy ảnh hưởng của ông đối với mình rất mạnh, mình tự tin hơn và nhờ đó cũng khám phá ra bản thân có nhiều khả năng mà trước đây không hề hay biết…

Vừa rồi trong một sự kiện mình có nói chuyện phiếm với một chị giáo sư về hội họa. Chị giáo sư hỏi:

- Em làm nghề gì vậy. Học trường nào thế?

Mình trả lời:

- Em nghỉ hưu lâu rồi chị ạ.

- Vậy à… Là tại chị thấy em nói hay quá!

Mình mới đùa rằng: Em tốt nghiệp gần chục năm trường tổng hợp NTT đấy.

Nghe thế chị ấy nhìn mình gật đầu ra chiều đồng ý.

Nói như vậy để thấy rằng mình đã học được rất nhiều điều ở nhiều lĩnh vực trong thời gian chung sống với nhà thơ nhạc sĩ NTT.

Giữa mình và NTT cũng có nhiều cái bất hòa như những cặp đôi khác. Nhưng thời gian trôi qua cái đọng lại mà mình cảm nhận chính là những điều tốt đẹp, những khoảnh khắc hạnh phúc khi được sống cùng ông.

Nguyễn Trọng Tạo cũng dí dỏm, nói chuyện hóm hỉnh, nhiều khi ông làm người đối diện phải phì cười vì câu nói của mình. Hôm đi dự đám tang của người bạn. Lâu ngày không gặp nhau. Thế là mọi người nói cười rôm rả như đi hội. Thấy vậy Trọng Tạo mới thủng thẳng: “Đi đưa đám mà vui như tết, cứ làm như chỉ có người khác chết, chứ chẳng bao giờ đến lượt mình”. Giọng nói nhấm nhẳng hài hước của ông làm mọi người đều bật cười vui vẻ.

Thôi thì cứ vui đi. Giời gọi đến ai thì người đấy dạ thôi.

Thế là đã ba năm nhà thơ nhạc sĩ NTT về trời. Gần chục năm chung sống với ông chả khác gì một bộ phim ngôn tình hấp dẫn với nhiều cung bậc tình cảm. Mà thật lạ, mình cảm giác quãng đường gần 10 năm đó đang lướt qua tuyệt đẹp như một giấc mơ.

Hà Nội, tháng 12, 2021.

 

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lê Minh Quốc và cuộc hành trình chữ nghĩa
Bài của nhà thơ Ngô Xuân Hội trên báo Văn nghệ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyễn Thành Phong: Với chữ nghĩa, tôi như người đang yêu
Gọi Nguyễn Thành Phong là nhà thơ, nhà văn, biên kịch hay cái danh mà mang nhiều nghiệp nợ nhất là nhà báo, thì viết gì, dù là kiếm sống, anh cũng phải cố ở mức tốt nhất theo ý mình thì mới cho là được. Với chữ nghĩa, Nguyễn Thành Phong ví anh như người đang yêu, càng bị “ruồng rẫy”, càng thấy không thể bỏ cuộc.
Xem thêm
Vũ Cao - “Núi Đôi mãi mãi vẫn là Núi Đôi”
Nói đến nhà thơ Vũ Cao không thể không nói tới bài thơ Núi Đôi.
Xem thêm
Chính Hữu – Nhà thơ của các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô
Với bài thơ Đồng chí (1948), nhà thơ Chính Hữu đã tạo một dấu ấn sâu sắc về vẻ đẹp bình dị mà cao cả của người chiến sĩ trong kháng chiến chống Pháp.
Xem thêm
Mừng tuổi lúa | Ngô Xuân Hội
Nguồn: Tuần báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam
Xem thêm
Lê Văn Thảo – “Ông cá hô” làng văn
Nguồn: Báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam.
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư: “Tôi sợ chữ nghĩa của mình là vô ích”
5 năm sau Cố định một đám mây, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư tái ngộ độc giả với tập truyện ngắn mang cái tên cô đọng và đầy sức gợi: Trôi. Dịp này, chị dành cho phóng viên một cuộc chia sẻ. Vẫn là Nguyễn Ngọc Tư với phong thái được nhiều độc giả yêu mến: chân thành, giản dị, khiêm cung và sâu lắng.
Xem thêm
Nhà văn Mai Sơn lặng lẽ cùng ‘Sự quyến rũ của chữ’
Nhà văn, dịch giả Mai Sơn sinh năm 1956 tại Quảng Ngãi, sống và làm việc ở TP.HCM. Ông có hơn 30 năm sống bằng nghề viết văn, dịch và biên tập sách báo. Vì bạo bệnh, ông đã qua đời lúc 0h ngày 25.12.2023 tại nhà riêng ở Long An hưởng thọ 68 tuổi. Tưởng nhớ nhà văn Mai Sơn, xin trân trọng giới thiệu bài viết của nhà văn Trần Nhã Thụy về ông.
Xem thêm
Phần chìm của tảng băng trôi
Nguồn: Báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam.
Xem thêm
Thơ “nhật ký” của một người lính
Bài đăng Thời báo Văn học - Nghệ thuật
Xem thêm
Dịch giả, shipper nói tiếng Pháp nhận tin vui lớn
Dịch giả Huỳnh Hữu Phước, chàng shipper nói tiếng Pháp trên đường sách Nguyễn Văn Bình, TP.HCM mới đón nhận tin vui lớn.
Xem thêm
Nhà văn chiến sĩ – trường hợp Nguyễn Đức Mậu
Bài viết của nhà Lý luận phê bình văn học Ngô Vĩnh Bình...
Xem thêm
Nhớ những nhà văn áo lính đã về miền mây trắng
Nguồn: Văn nghệ quân đội, số tháng 12/2023.
Xem thêm
Lần đầu gặp ông nhạc sỹ Làng lúa làng hoa
Nguồn: Thời báo Văn học & Nghệ thuật
Xem thêm
Duyên văn - duyên đời của một nhà văn
Nguyễn Ngọc Ký quê Hải Thanh, Hải Hậu, Nam Định; bị liệt đôi tay từ năm bốn tuổi, bảy tuổi đi học dùng chân viết; hai lần được Bác Hồ thưởng huy hiệu vì thành tích vượt khó, học giỏi.
Xem thêm
Dì Thanh Hà...
Chuyện về con trai nhà thơ Chế Lan Viên viết bài hát tặng cô giáo.
Xem thêm
Ân sư của vợ tôi
Bài viết của nhà văn Đặng Chương Ngạn về PGS - Nhà giáo ưu tú Chu Xuân Diên
Xem thêm
Nguyễn Hiến Lê - người thầy không đứng lớp của tôi
Nguyễn Hiến Lê (1912-1984), tự Lộc Đình, người làng Phương Khê, phủ Quảng Oai, tỉnh Sơn Tây (nay là huyện Ba Vì, Hà Tây).
Xem thêm