TIN TỨC
  • Bút ký - Tạp văn
  • Vẫn chờ tiếng chuông điện thoại của cựu đồng nghiệp - Tản văn Trọng Bình

Vẫn chờ tiếng chuông điện thoại của cựu đồng nghiệp - Tản văn Trọng Bình

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
354 lượt xem

Trọng Bình

Tiếng chuông Zalo điện thoại đổ liên hồi, tôi quyệt nút nghe máy thì đầu bên kia giọng của Cô thều thào nấc lên từng hồi “Cháu ơi! Chú không về nữa rồi”. Tôi lạnh toát từ đầu đến chân trong vòng vài giây rồi động viên Cô bình tĩnh lại.


Tác giả Trọng Bình.

Cô và Chú là đồng nghiệp, cán bộ hưu trí của cơ quan tôi. Hôm dịch Covid-19 chưa bùng phát, tô gặp Cô nhân dịp kỷ niệm 46 năm ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước và Sài Gòn 45 năm vinh dự được mang tên Người. Cô vui mừng lắm, Cô bảo tôi chụp cho Cô vài tấm ảnh cá nhân để gửi cho các con ở xa gia đình, chụp ảnh họp mặt tập thể để về đưa cho Chú xem, vì Chú mệt không tham gia cùng Cô được.

Hôm nay nhận tin dữ khiến tôi ngậm ngùi, dứt cuộc điện thoại với Cô mà trong đầu tôi cứ vẳng vẳng lời Cô như cầu cứu, bám vứu lấy tôi để mong có một sự cứu giúp.

– Cháu ơi! Hơn năm mươi năm sống với nhau mà giờ Chú đi Cô không nhìn thấy mặt chú lần cuối, không thắp cho chú được nén nhang, làng xóm không ai đưa tiễn, chú hơn 50 năm tuổi đảng, nhà cả 3 thế hệ cống hiến cho ngành điện cháu ơi! Cô đau sót quá!

Cô cứ nấc lên trong những hơi thở yếu ớt!

– Hai con gái Cô ở xa chúng nó cũng đau khổ lắm, dịch dã như này sao giờ cháu ơi! Cô thương Chú quá! Bây giờ không biết ông ấy đang ở đâu nữa cháu ơi! Mất mát lớn quá! Nhanh quá, hôm qua Chú còn ở nhà với Cô, thấy ổng khó thở đến chiều họ đưa đi, giờ họ báo với Cô là Chú đã đi rồi. Khổ quá cháu ơi!

Những lời thắt ruột thắt ngan của người phụ nữ gần 80 tuổi khiến tim tôi nhói lên từng hồi, là một người dưng thôi nhưng cảm xúc trong tôi còn không kìm lại được huống chi là Cô và các con của mình. Tôi như mất đi một thứ gì đó trong người mà chưa rõ nguyên nhân, thâm tâm nhẹ bổng, lời Cô đồng nghiệp hưu trí cứ vẳng vẳng trong đầu khiến không gian càng não nề thê thảm.

Covid-19 nghiệt ngã quá, nó tràn đến Thành phố này ngay vào dịp mùa xuân đẹp nhất, rạng ngời tự hào của độc lập. Sài Gòn 46 năm thống nhất, Thành phố Hồ Chí Minh 45 năm sáng mãi tên Người, đáng lẽ ra đây là một thời điểm hào hùng nhất, đẹp đẽ nhất của Sài Gòn ở độ tuổi trung niên, cả nước sục xôi hướng về Sài Gòn tươi trẻ và hào sảng. Con người Sài Gòn phải được tận hưởng những giây phút hân hoan này. Nhưng tất cả đã phải dừng lại niềm vui, niềm tự hào để chống lại cơn đại dịch đang gây ra cho Sài Gòn tồi tệ nhất!

Người cựu đồng nghiệp của tôi còn khổ hơn thế nữa, hai ông bà thủ thỉ với nhau lúc “bóng xế chiều tà”, niềm vui hạnh phúc bấy lâu đang tốt đẹp, Cô, Chú tự hào bởi sự thành đạt của các con đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài, Cô, Chú tự hào bởi đã đóng góp cho ngành điện miền Nam 46 năm hình thành và phát triển, Cô, Chú hân hoan tự hào khi mỗi khi họp mặt đồng nghiệp được một lần trong năm, gặp gỡ thế hệ trẻ chúng tôi để kể về thành tựu của ngành, cũng để chia sẻ cho chúng tôi những kinh nghiệm quý báu, rồi còn truyền lửa và dặn do chúng tôi dựng xây đất nước hùng cường hơn, xứng đáng là niềm tin của thế hệ Cô – Chú.

Đùng một cái! y tế phường đến đưa Chú đi rồi Chú không về với Cô nữa, cô một mình hoang mang đến tột độ, rồi Cô cũng chẳng biết chú đang nằm ở bệnh viện nào, khu cách ly nào, chắc chắn là không thể nhận chú về để tổ chức tang lễ theo phong tục truyền thống được!? Nhưng khi nào mới nhận được tro cốt của chồng đây, các con thì ở xa vạn dặm, quê Chú ở Bến Tre, Cô quê ở Thanh Hóa, người thân không có bên cạnh, bám vứu vào ai lúc này đây!?. Tôi là người nhận điện thoại của Cô đầu tiên, thương Cô – Chú quá! Nhưng biết làm sao giờ, tôi không thể tự ý ra ngoài đến nhà Cô lúc này mà không có lý do chính đáng, bởi cả Thành phố đang thực hiện rất nghiêm Chỉ Thị 16 của Thủ Tướng Chính phủ. Thôi đành chọn đi đi lại lại quanh căn phòng nhỏ để tiếp tục chờ những cuộc điện thoại của Cô.

***

Một tuần, hai tuần rồi ba tuần… trong thời gian ấy, những dòng tin của cô gửi cho tôi chẳng có gì ngoài nội dung “Chú không biết giờ ở đâu nữa? khổ! Vợ chồng sống với nhau mấy mươi năm mà không thắp cho ổng một nén nhang cháu ạ”. Vậy là chỉ biết Chú đã mất thôi chứ thi hài thì chẳng biết đang ở đâu, mà cũng không thể tiếp cận được bởi là không thể và không thể vào lúc này. Thật tội nghiệp và ngang trái cho những tháng ngày cuối đời của Chú và Cô.

Tuần thứ tư cô gọi cho tôi, hỏi về một ngôi Chùa ở Quận 10, được biết các con Cô gọi điện thoại về bàn bạc và quyết định chọn chùa Liên Hoa xin gửi nhờ tro cốt Chú vào đó, sau này xã hội bình thường trở lại sẽ làm thủ tục đưa Chú về quê. Nhưng đó cũng chỉ là dự kiến còn thực tế đến nay Cô vẫn chưa nhận được tro cốt của Chú.

Tôi lên mạng tìm kiếm và đã có được số điện thoại của Trụ Trì ngôi chùa mà gia đình cô cần nhờ cậy vào lúc này. Đặc biệt là cảnh neo đơn một mình cô xoay sở, ngày đêm ngóng trông tin tức về Chú, ở cái tuổi này, trong bối cảnh này dường như cô đang cố tiết kiệm từng chút sức lực chờ điều vô vọng từ chồng, cho dù chẳng còn chút hi vọng gì về Chú nhưng Cô vẫn đinh ninh là chú quanh quẩn đâu đây không bỏ mặc Cô lầm lũi một mình.

Ngày nhận được hộp tro cốt của Chú thì cũng hơn một tháng ròng, Cô chẳng có gì ngoài nước mắt chờ đón Chú. Cô lại thỏ thẻ “Tội Chú quá, ông ấy ra đi lạnh lẽo và thiệt thòi, hơn 50 năm tuổi đảng rồi, nếu bình thường thì nhà nước lo chu đáo đấy, nhưng trong điều kiện này thì vậy là tốt rồi, mong dịch mau qua để mọi nhà còn đoàn tụ”.

Vậy là Chú đã mãi mãi không bao giờ về nhà với Cô nữa, chú đã về với cực lạc để Cô một mình trong ngôi nhà cô quạnh. Tến năm nay là năm đầu tiên Cô phải đón Tết lạnh lẽo một mình trong đời, con cái ở xa, mình Cô sẽ ảm đạm lắm. Mong rằng Cô sẽ sớm vượt qua những nỗi đau, nỗi mất mát này. Dù trong điều kiện như nào đi nữa thì điện thoại cháu vẫn luôn chờ đón những lời chia sẻ của Cô.

T.B

Bài viết liên quan

Xem thêm
Sức quyến rũ của sự chân thành
16 giờ ngày 14.4.2024, Nhà xuất bản Hội Nhà văn tổ chức buổi gặp gỡ giao lưu giữa tác giả - Tiến sĩ Lê Kiên Thành (con trai cố Tổng bí thư Lê Duẩn)
Xem thêm
Sông chảy bên đời – Tuỳ bút của Nguyễn Thị Thu Thủy
Một đời người đã đi qua biết bao dòng sông, bao nhiêu ngã rẽ, khúc cua; mỗi dòng sông đều để lại bao luyến lưu, vương vấn, để lại những kí ức luôn tươi xanh mỗi khi nhớ về. Sông vẫn cứ chảy như thời gian trôi đi mải miết vì vậy “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”.
Xem thêm
Rặng Diên Vĩ - Tản văn của Quốc Tuấn
Gió vẫn thổi, mái tóc thơm tuột khỏi giây buộc, quấn quanh đầu như vòng hoa nâu thẫm, vô tình quất bỏng môi người. Mùi hương đó, quen quá. Mùi tóc mẹ, hương quê vị quán. Tựa như làn nước lung linh, hơi thở chị uyển chuyển theo nhịp điệu không gian. Đôi mắt và đôi môi vẫn mỉm cười nhưng đã có chút tiếc nuối. Chính nỗi buồn ẩn chứa trên khuôn dung đã khiến chị trở nên hấp dẫn, pha lẫn sự hồn nhiên, ngây thơ tạo nên một tổng thể đẹp đến khó tin.
Xem thêm
Trần Bảo Định - Thú thưởng ngoạn văn chương qua tác phẩm “Đọc thơ bạn”
Có thể nói Trần Bảo Định là một hiện tượng văn học Việt Nam hiện đại: Chỉ trong vòng khoảng hơn 10 năm trở lại đây, từ khi về hưu anh đã cho ra đời 6 tập thơ, hơn 10 tập tản văn, truyện ngắn và 3 tập tiểu luận phê bình trong khi phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác...
Xem thêm
Canh cá rô đồng – Tản văn của Châu Duyên
Tôi biết về món canh cá rô đồng đã lâu theo lời kể của cô bạn đang ở thành phố mang tên Bác, toàn những tin nhắn như là: Ê! Trưa nay tớ đang ăn canh cá rô đồng nè.
Xem thêm
Sài Gòn như nhà, như mẹ, như quê… – Tản văn của Triệu Vẽ
Ở Sài Gòn, không có ranh giới trọng khinh giữa dân “Sài Gòn” hay dân “tỉnh lẻ”, dân “phố” hay dân “phèn”. Trong huyết quản sâu xa của người Sài Gòn có ruộng đồng, bờ bãi, con trâu, con gà.
Xem thêm
Ơi mùa hoa ban! – Bút ký của Nguyễn Huy Bang
Chiếc máy bay VJ 299 từ Tân Sơn Nhất (sau 2 giờ 5 phút) bay qua không phận 3 nước.
Xem thêm
Tháng Ba hoa gạo – Tản văn của Bằng Lăng Tím
Đào phai, mai vàng là sự kì diệu của tháng giêng. Chúa của các loài hoa tháng ba chính là hoa gạo. Xuân sắp sửa đi qua, hạ lấp ló ở đầu ngõ. Hoa gạo đẹp theo nét riêng và tùy vào thời tiết. Hôm nào trời quang hoa đỏ thắm, ngời sắc trong khoảng không. Ríu rít đàn chim, lao xao ong bướm. Hoa như đốm lửa thắp sáng cả bình minh. Hôm nào sương dày đặc, nhìn hoa như ánh lửa đêm đông, lập lòe mang đến sự ấm áp lạ thường.
Xem thêm
Nhớ hoa đào - Tùy văn của Nguyễn Linh Khiếu
Mỗi năm khi sắp tết bao giờ mình cũng mua hoa đào. Hà Nội không có hoa đào làm sao gọi là tết. Dù là bích đào bạch đào hay đào phai thì hoa đào bao giờ cũng mang tết đến mỗi ngôi nhà thân thương. 
Xem thêm
Giữa những mùa hoa nở - Bút ký Nguyễn Xuân Thủy
Từ Yên Khương, thuộc huyện Lang Chánh chúng tôi đi theo đường tuần tra biên giới lên Đồn Biên phòng Bát Mọt, thuộc huyện Thường Xuân. Đường tuần tra biên giới chập chùng uốn lượn giữa núi non, len lỏi giữa màu xanh của rừng. Càng lên hướng Cửa khẩu Khẹo càng có cảm giác đang đi về nơi thâm sơn cùng cốc. Cũng đúng, Bát Mọt là tuyến cuối của dải biên giới xứ Thanh, nơi có cột mốc 378 là nơi tiếp giáp biên giới giữa Thanh Hóa và Nghệ An. Những nơi cuối đất cùng trời bao giờ cũng gợi cho người ta sự rưng rưng về những niềm thương nỗi nhớ.
Xem thêm
Lửa Cát Bi, ngọn trao truyền khí chất Hải Phòng
“Ơi Hải Phòng cửa biển quê hương/ Tổ quốc đang ghi những trang lịch sử/ Của Hải Phòng viết trên sóng bão Thái Bình Dương”. Với vị thế địa lý của Hải Phòng, trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, nơi đây luôn là miền đất tiền tiêu quan trọng, cửa ngõ chiến lược. Bởi kẻ thù thường tiến hành xâm lược Hải Phòng đầu tiên, lấy đó làm bàn đạp để đánh chiếm Thăng Long – Hà Nội. Khi thất bại, chúng cũng thường chọn Hải Phòng là một trong những tuyến đường rút chạy cuối cùng. Hải Phòng là địa phương luôn “đi trước về sau”, có vị trí xứng đáng, giữ vai trò quan trọng trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc cũng như các cuộc kháng chiến của cách mạng Việt Nam, xứng đáng với danh hiệu “Thành phố Cảng trung dũng, quyết thắng”.
Xem thêm
Mùi Tết vương dấu chân xa – Tản văn của Đặng Tường Vy
Mỗi độ xuân về, người con xa xứ không tránh khỏi rưng rức, chạnh lòng. Nỗi nhớ trong lòng người tha hương rất lạ: sâu lắng, dịu dàng, chôn kín. Như gái đôi mươi thầm thương trộm nhớ một ai đó, âm thầm, mãnh liệt, nồng nàn,  tha thiết.
Xem thêm
Mùi hương thảo - Tản văn Quốc Tuấn
Chị mười tám, hay hai lăm tuổi. Tôi cũng chẳng biết và không cần biết, chỉ cần trong tôi đã bận lòng trước vẻ đẹp thuần khiết của loài cúc lam đồng thảo ấy. Nơi đáy mắt thể hiện những đốm lửa vui, những nét cong, nếp gấp mong manh nơi khóe miệng, bờ môi thể hiện sự phong phú nơi nhiệt tâm.
Xem thêm
Phép màu đã không đến với chị, chị Hồng Oanh ơi!
Chia sẻ của nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Vào vườn hương
Thành phố Cần Thơ đất rộng người thưa không chỉ có gạo trắng nước trong để níu chân người và du khách bốn phương. Tây Đô còn là mảnh đất văn hiến với không hiếm những trang anh hùng hào kiệt yêu nước và nghệ sĩ phong lưu tài hoa nhân cách. Kế thừa truyền thống văn chương của Phan Văn Trị, Bùi Hữu Nghĩa, Huỳnh Mẫn Đạt … và các bậc văn nghệ sĩ đàn anh: Kiều Thanh Quế, Lưu Hữu Phước, Hoài Sơn, Mai Văn Bộ, Trần Kiết Tường, …đã có không ít thế hệ đàn em kế thừa xứng đáng trên lĩnh vực văn học nghệ thuật.
Xem thêm
Suy ngẫm về “chữ” của “một thời vang bóng”_ Tản mạn của Quốc Tuấn
Người xưa, dẫu không biết chữ nhưng khi thấy một mẫu giấy có vết mực sẽ lượm lên, mang về cất giữ. Điều đó thể hiện sự “sùng chữ” (trân trọng giá trị của văn chương, chữ nghĩa) của ông cha. Những người không biết chữ đã biết đối xử với con chữ bằng tấm lòng trân quý như thế, thì dễ hiểu các trí giả đời trước họ sống với chữ nghĩa sâu sắc đến độ nào.
Xem thêm
Má tôi
Bài đăng báo Người Lao động Xuân Giáp Thìn 2024
Xem thêm
Xuân yêu thương - Tết sum vầy
Phút giao thừa, nhìn ngắm dòng người “tống cựu”, “nghinh tân”, cảm nhận trong mắt mỗi người lấp lánh ánh nhìn hạnh phúc, nhất là khi trên bầu trời đêm pháo hoa rực rỡ...
Xem thêm
Ngày cuối năm... - Tản văn Lê Thiếu Nhơn
Kẻ tha phương dù mải mê danh lợi cũng bất giác bần thần trước mênh mông tiếng gọi quê nhà ngày Tết. Tháng Chạp bao giờ cũng vội vàng trong mắt kẻ tha phương. Tháng Chạp bao giờ cũng hấp tấp trong lòng kẻ tha phương. Vì vậy, càng nhiều tuổi, tôi càng thấy sốt ruột khi thời gian nhích dần vào khoảnh khắc tất niên mà mình chưa kịp trở về ngôi nhà thơ ấu.
Xem thêm