TIN TỨC

Vẫn là nỗi buồn của chiến tranh | Huỳnh Văn Hoa

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-10-28 19:44:35
mail facebook google pos stwis
2643 lượt xem

Chiến tranh đã kết thúc gần nửa thế kỷ, nhưng sau nó, còn bao nỗi buồn, như nhà văn Bảo Ninh đã viết trong Nỗi buồn chiến tranh. Bài thơ But you didn't  (tạm dịch Nhưng anh đã không) của một phụ nữ Mỹ cũng là chứng cứ. Tác giả không phải là nhà thơ chuyên nghiệp, chỉ một phụ nữ bình thường, có chồng ra trận, một trận mạc cách nửa vòng trái đất, xa xôi, nỗi chờ mong trở thành vô vọng, cuối cùng chỉ còn là những kỷ niệm đớn đau.

Bà Merrill Glass - tác giả bài thơ, có chồng sang chiến đấu và tử trận tại Việt Nam. Bà ở vậy với đứa con gái 4 tuổi. Khi nghe tin chồng mất, cả một vùng ký ức thức dậy, những kỷ niệm của tình yêu ngày trước tái hiện và bài thơ But you didn't ra đời. Bài thơ sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối, nếu lúc mẹ mất, cô con gái không tìm thấy trong đồ đạc của mẹ mình có bài thơ này.

Bài thơ chân thành và cảm động. Khi công bố, độc giả đón nhận, sẻ chia và  đồng cảm với nỗi đau của người phụ nữ mất chồng. Câu chuyện như cuốn phim quay chậm, mỗi cảnh là một phân khúc của cuộc đời,phản ánh tâm hồn, nhân cách, nhất là tính nhân văn của người yêu, người chồng.

Điệp khúc But you didn't lặp lại nhiều lần, dù không có cao trào, vẫn xoáy vào trái tim người đọc với những ngọn sóng dào lên bao cảm xúc, bao nghẹn ngào. Phong Vũ, họa sĩ vẽ tranh và là người minh họa lại bài thơ bằng hình ảnh, đã dịch ra tiếng Việt. Người ta nhận ra rằng, đây là tiếng lòng đa âm vực. Một tiếng nói chân thành. Một bài thơ giản dị. Một bản tình ca bất tuyệt. Một khát vọng hòa bình. Một chân trời cảm thông giữa những phụ nữ Việt và Mỹ.

Xin được trích nguyên văn bài thơ, gồm bản chính và bản dịch.
 

But you didn't! 
 

Remember the day I borrowed your brand new car and dented it? 

I thought you'd kill me, but you didn't. 

 

And remember the time I dragged you to the beach, 

and you said it would rain, and it did? 

I thought you'd say, "I told you so" But you didn't. 

 

Do you remember the time I flirted with all 

the guys to make you jealous, and you were?

I thought you'd leave, but you didn't. 

 

Do you remember the time I spilled strawberry pie 

all over your car rug? 

I thought you'd hit me, but you didn't. 

 

And remember the time I forgot to tell you the dance 

was formal and you showed up in jeans? 

I thought you'd drop me, but you didn't. 

 

Yes, there were lots of things you didn't do....

But you put up with me, and loved me, and protected me 

 

There were lots of things I wanted to make up to you 

when you returned from Vietnam... 

 

I was waiting for you to come home. But you didn't! 

        

Nhưng anh đã không !
 

Em còn nhớ ngày em mượn xe anh

Chiếc xe mới toanh bị em làm móp thủng

Em đã nghĩ thế nào anh cũng giết em chết 

Nhưng anh đã không.

 

Có một lần em lôi anh ra biển

Anh nói rằng trời sẽ đổ cơn mưa và mưa thật

Em nghĩ rằng anh sẽ trách "đã bảo mà" 

Nhưng anh đã không.

 

Có một lần em theo ỏng ẹo với các chàng trai,

để làm anh ghen và anh ghen thật?

Em nghĩ trong khi ghen tức, anh sẽ chia tay em

Nhưng anh đã không.

 

Còn nhớ lần em làm chiếc bánh kem dâu

đổ tung toé xuống sàn xe anh

Em vội nghĩ thế nào anh cũng sẽ đánh em 

Nhưng anh đã không.

 

Còn nhớ lần em quên nói với anh là buổi khiêu vũ sẽ vô cùng trang trọng, anh xuất hiện trong chiếc quần jean lạc lõng,

Em sợ anh sẽ bỏ về 

Nhưng anh đã không.

 

Vâng có nhiều điều mà anh đã không làm

Nhưng anh yêu quý em và bảo vệ em

Có nhiều điều mà lòng em hứa, sẽ đền bù lại

Khi anh trở về từ Việt Nam...

 

Em đợi anh về. Nhưng anh đã không!

 

Trong bài thơ, mỗi lần "Không" là mỗi lần nhận được một ứng xử nhân văn, đẹp đẽ. Cứ ngỡ ... cứ ngỡ ... Tưởng rằng như thế này, hóa ra lại thế khác ! Cái hay trong dắt dẫn câu chuyện là ở đó, từ chiếc xe mới bị móp thủng, đến cơn mưa trên biển, khi là ỏng ẹo với các chàng trai, lúc thì chiếc bánh kem dâuđổ tung toé xuống sàn xe anh, khi chiếc quần jean lạc lõng trong buổi khiêu vũ trang trọng, đều nhận nhiều điều "anh đã không". Tất cả những cái "không", điểm xuất phát từ anh yêu quý em và bảo vệ em.

Giá như cuộc đời và giá như bài thơ dừng lại ở đó, ở tình yêu, ở sự bao dung và trân trọng, thì người đọc cũng đã nhận ra một tâm hồn độ lượng, một thái độ đúng mực của người đàn ông, biết chỗ đến và chỗ dừng trong tình yêu, trong văn hóa giao tiếp.

Nhưng mà, cái chốt cuối cùng, làm cho chúng ta bàng hoàngvà xúc động, đó là, em đã đợi, đã hứa, sẽ đền bù lại khi anh trở về từ Việt Nam...và anh đã không trở về. Tác giả viết cho cái "không" cuối cùng thành một dòng thơ, đối lập giữa đợi chờ và vô vọng (I was waiting for you to come home / But you didn't!). Câu thơ nghẹn ngào. Tê tái ! Hết rồi ! Không còn gì cả ! 

Người phụ nữ trong bài thơ Đợi anh về của K. Simonov còn có niềm tin: Đợi Anh, Anh lại về. Còn ở bài thơ nàycuối cùng, chỉ có một từ: "không" (Không, Anh không về). Cái "không" ở cuối bài thơ vừa phản ánh cái bi kịch của chiến tranh cũng vừa làm sáng lên vẻ đẹp của hai tâm hồn trên nẻo về của cái thiện và cái mỹ.

Trong chiến tranh, không ai thiệt thòi hơn người phụ nữ. Sau lưng họ là tượng đài về nỗi buồn, nỗi buồn của chiến tranh. Bài thơ gửi thông điệp rằng là, chiến tranh không có màu hồng. Nỗi ám ảnh của người nghệ sĩ, đó là, phải làm thức dậy những trầm tư về khát vọng nhân văn, khát vọng hòa bình cho con người.

Tháng 8-2020

HUỲNH VĂN HOA

Bài viết liên quan

Xem thêm
Về tác giả và nguồn gốc bài thơ Nam quốc sơn hà
Bài của Vũ Thanh đăng trên Văn nghệ Online
Xem thêm
Đạo văn, nguyên nhân và hệ lụy
Giữ gìn sự liêm chính trong sáng tác vì thế không phải là một khẩu hiệu đạo đức, mà là điều kiện để văn chương tiếp tục tồn tại như một giá trị tinh thần cao đẹp và đáng tin cậy. Khi người cầm bút còn biết tự vấn, biết dừng lại trước ranh giới của sự trung thực, thì văn chương vẫn còn cơ hội tự làm sạch mình. Và chỉ trong một không gian sáng tác được nâng đỡ bởi sự thật và lòng tin, những tác phẩm chân chính mới có thể bền bỉ đi cùng con người, vượt qua những ồn ào nhất thời của danh vọng và thời cuộc để lặng lẽ nâng đỡ, an ủi con người, làm chỗ dựa tinh thần cho con người đi qua những chông chênh, trắc trở, đau đớn của cuộc sống vốn vẫn còn nhiều thử thách này.
Xem thêm
Cơ chế quản lý cần thiết cho đời sống văn học
Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 350/2025/NĐ-CP, có hiệu lực từ ngày 15/2/2026, quy định các nội dung khuyến khích phát triển văn học, đồng thời xác lập rõ hơn cơ chế quản lý nhà nước về văn học.
Xem thêm
Từ bàn thắng bị tước đoạt đến căn bệnh thành tích của Sea Games
Sea Games từng được quảng bá như biểu tượng của sự đoàn kết trong khu vực Đông Nam Á (ĐNA), nó được xem là tinh thần thể thao cao thượng và sự giao lưu giữa 11 quốc gia. Nhưng những gì diễn ra trong những kỳ đại hội gần đây cho thấy một thực tế đáng buồn: Sea Games đang ngày càng rời xa giá trị thể thao nguyên bản, để trở thành cuộc đua thành tích của các quốc gia đăng cai, nơi côngg bằng bị bẻ cong và trọng tài trở thành công cụ phục vụ tham vọng huy chương.
Xem thêm
Vài ý kiến tham khảo về mối liên hệ giữa văn học và y học
Một đề tài nghiên cứu của PGS. Tiến sĩ Trần Huyền Sâm, Trường ĐH Sư phạm Huế được Hội Nhà Văn TP. Huế tổ chức buổi tọa đàm (vào lúc 8h30, ngày 10/12/2025 tại Tòa soạn Tạp chí Sông Hương, Số 9 đường Phạm Hồng Thái. TP. Huế).
Xem thêm
Thi ca và âm nhạc – Hành trình nuôi dưỡng tâm hồn người thầy tương lai
Phát biểu tại chương trình nghệ thuật “Khúc hát từ những vần thơ”, GS.TS Huỳnh Văn Sơn – Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm TP.HCM
Xem thêm
Nữ tác giả Nhật Bản chia sẻ về việc dùng AI viết văn
Sử dụng AI như thế nào đang là chủ đề nóng bỏng trong giới viết. Mới đây, một tác giả trẻ Nhật Bản đã công bố tác phẩm “Tháp đồng cảm Tokyo” có sử dụng AI của cô. Rie Qudan, nữ tác giả sinh năm 1990 đã có mặt tại Hà Nội giao lưu về tác phẩm cũng như chia sẻ về việc viết văn có sử dụng AI theo quan điểm của cô.
Xem thêm
Giáo dục ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa cho học sinh qua “Ngày hội văn hóa các dân tộc địa phương
Để tạo ra không gian trải nghiệm bản sắc văn hóa truyền thống, những ngày giữa tháng 10/2025, Trường THPT số 3 Bảo Yên (Lào Cai) đã tổ chức hoạt động giáo dục chủ đề “Ngày hội văn hóa các dân tộc địa phương” trong không khí vui tươi, sôi nổi và đậm đà bản sắc dân tộc. Đây là một hoạt động trải nghiệm sáng tạo nằm trong chương trình giáo dục nhà trường, hướng tới mục tiêu giúp học sinh hiểu biết, trân trọng và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của các dân tộc trên quê hương Lào Cai nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung.
Xem thêm
Văn chương không phát triển nhờ sự chê bai tàn nhẫn
Văn chương, cuối cùng vẫn là sự trải lòng của một con người. Một con người bình thường: có lúc vui, lúc buồn, lúc mệt mỏi, lúc rảnh rỗi, lúc muốn lên tiếng...
Xem thêm
Đổi mới mạnh mẽ, xây dựng nền báo chí chuyên nghiệp, nhân văn, hiện đại
Ngày 21-11, tại Lâm Đồng, Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức Hội nghị “Nâng cao chất lượng, hiệu quả hỗ trợ hoạt động báo chí và công tác Hội trong bối cảnh sáp nhập, hợp nhất”. Tham dự Hội nghị có đồng chí Lê Quốc Minh, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân dân, Phó Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam; đồng chí Phan Xuân Thủy, Phó Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương; đại biểu các cơ quan Trung ương, lãnh đạo Hội và Văn phòng Hội Nhà báo Việt Nam, lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng, lãnh đạo các cơ quan báo chí, Hội Nhà báo các tỉnh, thành phố.
Xem thêm
Người thầy: Truyền lửa lý tưởng, khai mở tương lai
Bài viết của Trung tướng, PGS, TS NGUYỄN ĐỨC HẢI, Nguyên Viện trưởng Viện chiến lược Quốc phòng - BQP
Xem thêm
“Giai điệu từ những vần thơ” - Đêm nghệ thuật đầy ắp cảm xúc
Đã rất lâu rồi tôi mới được xem một đêm ca nhạc mãn nhãn đến vậy. Một chương trình nghệ thuật chất lượng, vừa có chiều sâu ý nghĩa, vừa trang nhã và sang trọng. Tất cả đều chỉn chu, từ khâu tổ chức, đạo diễn cho đến từng diễn viên…
Xem thêm
Những lớp sóng văn chương TP.HCM
​Từ lớp tác giả Gen Z đến tranh luận về AI, người trẻ đang viết nên sức sống mới cho văn học đô thị phương Nam, góp phần biến TP.HCM trở thành thành phố không ngủ của văn chương.
Xem thêm
50 năm thơ phổ nhạc TP.HCM – Dòng chảy thi ca trong âm nhạc
Phát biểu khai mạc chương trình Thơ Nhạc “Giai điệu từ những vần thơ”
Xem thêm
Sống chậm lại để giữ gìn Tết Trung thu cho thế hệ sau
Trong xã hội hiện đại, chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy những công cụ để làm thỏa mãn nhu cầu của bản thân, nhanh đến mức chỉ cần vài giây chậm trễ cũng đủ khiến chúng ta khó chịu vì phải chờ đợi.
Xem thêm
Đọc lại Thơ Tố Hữu – Trần Đăng Khoa
Nhân kỷ niệm 105 năm ngày sinh nhà thơ Tố Hữu – người được xem là “người thư ký của cách mạng”, Văn chương TP.HCM xin trân trọng giới thiệu lại bài viết sâu sắc “Đọc lại thơ Tố Hữu” của nhà thơ Trần Đăng Khoa.
Xem thêm
Nhạc sĩ Thế Hiển đã ôm đàn qua phố phường đông vui...
Nhạc sĩ Thế Hiển vừa qua đời ở tuổi 70, vào đêm 1/10 tại TP.HCM, sau hơn một năm chống chọi với bạo bệnh, gửi lại dương gian nhiều lời ca nồng ấm.
Xem thêm
50 năm văn xuôi TP.HCM đạt nhiều thành tựu đáng kể
Tham luận của nhà văn Bích Ngân tại Hội thảo Tổng kết Văn học Việt Nam sau năm 1975
Xem thêm
“Mưa đỏ”, hiện thực và thông điệp
Bài viết của Đại tá, Nhà văn Trần Thế Tuyển - một người lính, một nhà văn từng trực tiếp chứng kiến và tham gia vào những tháng năm ác liệt của chiến tranh.
Xem thêm
Hồi ức, Giấc mơ, Suy ngẫm
Hồi ức, Giấc mơ, Suy ngẫm của Carl Gustav Jung là nơi kí ức, giấc mơ và những chiêm nghiệm cuộc đời hòa vào nhau, mở ra cánh cửa dẫn con người bước sâu vào miền tâm thức. Không đi theo lối kể sự kiện thông thường, tác phẩm như một tấm gương soi bóng nội tâm, phản chiếu cả những mảnh vụn tuổi thơ, những giấc mộng huyền bí, lẫn những câu hỏi muôn đời về sự sống, cái chết và ý nghĩa tồn tại. Đọc Jung, ta không chỉ gặp gỡ một vĩ nhân của tâm lí học thế kỉ XX, mà còn gặp chính phần thẳm sâu của bản thân, nơi những giấc mơ cất giữ ánh sáng dẫn lối cho một đời người. Hồi ức, Giấc mơ, Suy ngẫm, tác phẩm cuối đời của Carl Gustav Jung đã cho chúng ta hiểu thế giới rõ hơn và cũng nhìn sâu hơn vào bản thân mình.
Xem thêm