TIN TỨC

Phi hư cấu

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-08-26 12:43:34
mail facebook google pos stwis
5339 lượt xem

LÊ THANH HUỆ

Thuật ngữ  Phi hư cấu, (tiếng Anh: Non-fiction hoặc Nonfiction) thường được dùng trong văn học, đặc biệt là trong văn xuôi; viết về người thật, việc thật, thông tin thật. Khác với máy quay phim, mọi sự thật đi vào đầu óc con người ít nhiều bị thay đổi theo kiến thức, định kiến và được viết ra có thêm yếu tố chủ quan. Do đó, các khẳng định và mô tả trong nội dung của tác phẩm phi hư cấu không thể chính xác ở mức 100%. Tác giả có thể đưa vào nhận định chủ quan (đúng hoặc sai) nhằm khắc sâu chủ đề… với điều kiện tác giả phải thực sự tin và trung thực với suy nghĩ của mình tại thời điểm đưa ra quan điểm; hoặc ít nhất, người viết phải nhằm thuyết phục khán giả câu chuyện đã được viết như trong lịch sử hoặc theo kinh nghiệm thực tế. 

Chân dung tự họa Nguyễn Thanh, người nghệ sỹ mang nỗi buồn u hoài đi cùng năm tháng.

Trước khi vào lớp sơ đẳng trường làng đến khi hết bậc trung học, cậu bé Nguyễn Tấn Thành té (ngã) sông được cứu, mang bệnh suyển gần chục năm và đặc biệt bị chó dại cắn, có vẻ là người duy nhất qua được.

Năm 1951, Nguyễn Tấn Thành vào Tiểu học Cần Thơ. Hòa bình lập lại (1954), Thành học Phan Thanh Giản. Cả hai kỳ thi gian nan, Thành đều đỗ cao.

Ở lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10 bây giờ), chàng thanh niên Nguyễn Tấn Thành đứng nhất lớp về các môn toán, lý và môn ngoại ngữ. Thời đó ngoại ngữ học 3 môn: Tiếng Anh, Tiếng Pháp và Tiếng Hán.

Năm 1955, Nguyễn Tấn Thành đạt Giải Nhất bài văn viết “Mừng Đất nước vào Xuân”.

Năm 1957, trường chưa có lớp đệ Nhất (tương đương với lớp 12). Học sinh xuất sắc Nguyễn Tấn Thành được thầy hiệu trưởng Nguyễn Văn Kính gửi lên trường Chu Văn An. Ngôi trường nằm ẩn trong tán cây ở cuối đường Trần Bình Trọng, tại đô thành Sài Gòn. Giáo viên của trường hồi đó chủ yếu di cư từ Bắc vào. Nguyễn Tấn Thành may mắn được học môn Triết với thầy Trần Bích Lan – nhà thơ Nguyên Sa.

Từ năm 1959, Nguyễn Tấn Thành đỗ luôn cả hai bằng Tú tài Toàn phần Toán và Tú tài Tòan phần Văn - Ngoại ngữ . Sau đó, anh về dạy học ở Trường Trung học Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ. Trường đóng trong vùng tạm chiếm giáp ranh vùng giải phóng. “… ban ngày không ngớt rè rè chói tai tiếng phi cơ trinh sát L.19 của giặc, đêm đêm tiếng đại bác tru đêm rơi nổ vùng quê trộn lẫn với tiếng bom ầm ầm xuống rừng U Minh thượng từ pháo đài bay B52...   Bên trung học tôi (Nguyễn Tấn Thành) cũng vừa dạy học vừa phụ trách ban Văn nghệ - Báo chí và khóa Võ thuật của trường… Đặc san Niềm tin ra mắt vào Tết Nguyên Đán mỗi năm và vào thời điểm tháng cuối học kỳ 1… tôi lựa chọn kỹ những tác phẩm, bài giảng lành mạnh, có nội dung ca ngợi quê hương, cổ vũ lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu chống giặc ngoại xâm của dân tộc”.  Cô giáo Nguyễn Thị Thanh Thúy “có cha hoạt động cách mạng… Thanh Thúy sở hữu một giọng hát u hoài như mang nỗi buồn vạn cổ… tôi luôn phải ôm đàn guitar (ghi ta) đệm … mỗi khi cô ra sân khấu”. Sau đám cưới Nguyễn Thanh, Thanh Thúy; họ xa nhau 3 năm để Thanh Thúy về nuôi mẹ đẻ lâm trọng bệnh và “cô giáo Nguyễn Thị Thanh Thúy – đã nằm khuất trong áo quan bao quanh bởi rừng lẵng hoa phúng điếu của học trò” - Truyện ngắn TIẾNG HÁT U HOÀI - trang 62 - tập truyện ngắn BẾN TÂM HỒN – tác giả Nguyễn Thanh (trong bài này, sẽ không nhắc đến tên tác giả Nguyễn Thanh nếu tác phẩm của chính Nguyễn Thanh).

Ảnh chụp lại tranh chân dung Ca sỹ Thanh Thúy – tác giả Đan Thanh.

Thời gian trước năm 1975, thầy giáo Nguyễn Thanh dạy học trong vùng tạm chiếm, mưu sinh, trốn quân dịch và kiểm duyệt của chế độ cũ khiến anh không có nhiều điều kiện viết văn. Truyện ngắn đầu tay BẾN SÔNG QUÊ - tác giả Nguyễn Thanh in trong tập truyện Hoa Mù U tại Cần Thơ ấn quán năm 1965.

Năm 1967, “Sau thời gian gần 10 năm trốn quân dịch sống lầm lũi ngoài vòng pháp luật, giờ đây qua tuổi lính, Đan (Đan Thanh – một bút danh của Nguyễn Tấn Thành) được “Giám đốc nha Trung học Sài Gòn cấp quyết định cho chàng về dạy giờ tại thành phố Vị Thanh”. Truyện ngắn RIÊNG CHUNG - trang 69 - tập truyện ngắn BẾN TÂM HỒN. 

Thời gian này, ngoài dạy học, Nguyễn Thanh cùng nhà văn Sơn Nam, nhà văn Vũ Hạnh, nhà thơ Kiên Giang… ra tờ tạp chí Văn nghệ miền Tây (1967-1970) có lập trường yêu nước, chống đế quốc, thực dân.

Tuy nhiên, hầu hết các truyện ngắn, tiểu thuyết được anh viết sau ngày giải phóng để ghi lại ký ức. Dễ tìm thấy những mảng văn hoài cổ về một miền văn hóa thực tình, đậm tình thương dân dã dành cho người nghèo kẻ khổ, những tâm hồn dễ bị tổn thương và tinh thần Lục Vân Tiên: “Giữa đàng thấy sự bất bằng đâu tha”. Đó là tố chất còn lại của những người xa xứ đến lập nghiệp giữa vùng sông nước mênh mông, thiên nhiên hào phóng, dân cư thưa thớt đến mức dư đất, không thiếu chỗ: thích ở, không thích, nhổ neo chống xuồng đến mãnh đất khác lập nghiệp; đã tạo nên sự công bằng trong nếp nghĩ, suy tư….

Viết in báo giấy, dung lượng mỗi truyện của anh trên dưới 2 200 chữ; cộng với phần tiêu đề truyện và một vi nhét (là hoạ tiết; hình vẽ trang trí trong sách, báo, giấy viết thư…) minh họa truyện; vừa đủ 1 trang báo khổ A3. Đó là con số khô khan nhưng đối với những người viết chuyên nghiệp, để phấn đấu có một bài viết vừa trọn trong một trang viết, đầy đủ, đạt chủ đề… là một việc cam go nếu không có tài hoa đặc biệt.

Chiếc nóp bàng, sản vật riêng có ở Nam Bộ; thân thiết đến mức không thể thiếu trong cuộc sống của bà con miền quê. “Nó vừa dùng để phơi ngủ cốc, vừa làm chiếu và cũng vừa làm mùng ngủ lúc lao động. Nơi nào ta cũng có thể lật nóp ra ngủ. Muỗi mòng, rắn rết đều không thể chui vào. Có thể lật nóp ngủ trên bộ ván, dưới nền nhà khô ráo, trước sân nhà, trên xuồng hoặc mui ghe thương hồ, ngoài đồng”.

Người lính ra trận, người cán bộ ở bưng biền mang theo vật dụng cần thiết của gia đình trong đó có chiếc nop, như mang cả quê hương cùng vào trận. “…để ngủ cả trong rừng lúc đi chiến đấu… Hầu hết nam nữ thanh niên tự trang bị tầm vông vạt nhọn và mang theo chiếc nop như đeo ba lô bây giờ…. Khi cần thiết, ta có thể cho vào nóp mọi thứ đồ lặt vặt như quần áo, khăn tắm sau đó cuốn gọn lại đeo trên lưng. Ngủ ban ngày, chiếc nóp dùng làm gối, đi xuồng, nếu gặp gió xuôi, có thể xổ nóp ra, chống cây biến thành buồm”.

 Trong văn hóa Hán – Việt cổ, số 4 biểu thị tử (chết) và số 44 là chết của chết cũng có thể suy diễn là chết lần 2 để cho sự sống bừng lên. “Chúng tôi chỉ kịp bó anh vào chiếc nóp rồi vội vã chôn người bạn ngay trong đêm. Anh bạn vắn số của chúng tôi nằm đó, chiếc nóp quấn thân anh như tráng sĩ ngày xưa da ngựa bọc thây chốn sa trường” - Truyện ngắn CHIẾC NÓP QUÊ HƯƠNG - trang 69 - tập truyện ngắn BẾN TÂM HỒN. Với 44 chữ bình dân, chiếc nóp bình dị đi theo người chiến sỹ lam lủ, cùng anh bừng sáng lên, vượt qua đau thương trở thành hình ảnh biểu tượng cho quyết tử vì Tổ quốc quyết sinh; đậm hơi thở truyền thống giữ nước của dân tộc khiến độc giả rưng rưng cảm phục.

Khi trả lời phỏng vấn của tôi qua điện thoại, nhà văn Nguyễn Thanh cho biết, do bận rộn vì thường phải hoạt động cùng lúc ở nhiều lĩnh vực, ngoài vẽ bìa, ông không thể vẽ ký họa cho tất cả các tác phẩm của mảng văn xuôi vốn là những lát cắt nhỏ của lĩnh vực văn hóa Nam bộ. Hy vọng, trong các lần tái bản sau; những đồ vật như chiếc nop, những khung cảnh như đêm giáp tết trong ánh lữa lập lòe; các chàng trai giả nếp chày ba, các mẹ, các cô say mê làm cốm dẹp… theo vào tác phẩm bằng tranh ảnh minh họa; đời sau có thêm góc nhìn trọn vẹn hơn.

Mảng văn xuôi mang đậm chất hiện thực trong sáng tác của anh do sử dụng một phần đời thực của mình: “Cô giáo Thúy, vợ Văn (Chàng Văn là bút danh của nhà văn Nguyễn Thanh)… đã mất vì bệnh ung thư hơn mười năm, để lại cho anh ba đứa con nhỏ dại, đứa lớn nhất khi ấy chưa đầy bảy tuổi, đứa bé nhất chỉ tròn 2 tháng. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo, hằng ngày anh phải đi dạy học”.  Tiếp đến là phần có vẻ như được hư cấu. Hoàn cảnh làm nền để Anh Thư, một học sinh cảm thương và muốn mang cuộc đời mình hiến dâng cho thầy giáo Văn, hy vọng chia sẻ cảnh gà trống nuôi con. Họ gặp lại nhau khi Anh Thư phải lấy chồng để trả ơn cứu cha. Cô có hai người con riêng. Cô quyết tâm kết nối lại trong lần cưới đầu tiên với Văn lúc đã ở tuổi hoàng hôn cuộc đời. Gian khổ buộc Anh Thư cứu gia đình bằng cách nhờ người Dượng của nàng bảo lãnh cho cả nhà định cư ở Hoa Kỳ. Chàng Văn không chấp nhận. Với tính cách quyết đoán và chủ động khi đến với Văn, Anh Thư quyết định chia tay. Không làm lớn chuyện sau ly hôn, họ cư xử hiền hòa, trọng nghĩa cũ và tôn trọng quyết định của nhau. Trong thời gian chờ xuất cảnh, Anh Thư tìm hiểu, nhận ra văn hóa Hoa Kỳ không phù hợp với mình. Với tính cách chủ động, lần thứ hai, bà tìm cách nối lại với ông giáo Văn. Một đoạn văn được viết như tả thực mặc dù là hoàn toàn hư cấu: “Bà con … vui mừng tở mở khi thấy Anh Thư và Văn, mặt mày rạng rỡ, tay trong tay, sánh bước bên nhau. Họ đi ra từ văn phòng Ủy ban phường sau thủ tục đăng ký KẾT HÔN LẠI. Đứng trước nhà, một bác trọng tuổi, mắt hướng về Anh Thư, ra vẻ biết chuyện, chân thành: “NGƯỜI VỢ HAI LẦN CƯỚI” - [1] Truyện ngắn NGƯỜI VỢ HAI LẦN CƯỚI - trang 5 - tập truyện ngắn NGƯỜI VỢ HAI LẦN CƯỚI – tác giả Nguyễn Thanh - Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh in năm 2010.

Truyện đặt ra vấn đề văn hóa trong cư xử gia đình của người dân Nam Bộ vốn trọng nghĩa tình và tôn trọng suy nghĩ, quyết đinh của từng cá nhân. Cùng với tư duy phản biện vốn ăn sâu trong suy nghĩ của người phụ nữ Nam Bộ mà chúng ta gọi là suy nghĩ thực tế. Duy tình và duy lý khiến cho chuyện trong mơ, lần cưới thứ hai phải đến như một lẽ tất nhiên mà người đọc dễ nhầm tưởng là kết thúc có hậu. Đây là một truyện ngắn viết về tư duy và phong tục đậm chất miệt vườn: vừa nghĩa tình vừa thực tế, vừa mạnh mẽ, rõ ràng, trên nền tôn trọng tự do cá nhân một cách nhân văn.

Trong bài Ghi chép “CÓ MỘT “ĐÊM QUAN HỌ BÃO TÁP” in ở Tuần báo Văn Nghệ - Hội Nhà Văn Việt Nam, số 3299; tác giả Đan Thanh (bút danh thơ của Nguyễn Thanh) kể về buổi biểu diễn của Đoàn văn công Tổng cục Chính trị, mừng chiến dịch đại thắng Điện Biên Phủ. Trưởng đoàn Hoàng Cầm đã cho đưa vào 20 phút các liền anh, liền chị hát Quan họ. Lúc bài quan họ Ngồi tựa sông đào vang lên đến đoạn:

“Gió giục cái đêm đông trường,

Nửa chăn, nửa chiếu, nửa giường để đó chờ ai”.

 Ở dưới sân khấu có tiếng đả đảo vang lên lan nhanh như sấm buộc phải hạ màn. “Đại tướng Võ Nguyên Giáp quay lại phía sau nhìn xem là cái gì. Nét mặt ông bình thản” đủ cho Đại tướng Nguyễn Chí Thanh – Tổng chính ủy đứng lên dẹp loạn và buổi biểu diễn tiếp tục.

Phản văn hóa luôn tồn tại cùng văn hóa như hai mặt của tờ giấy đầy hình hài, con chữ. Một số người có trí thông minh tự nhiên, không có điều kiện rèn giũa kiến thức văn hóa, họ duy tình và có kiến thức nửa vời, đôi lúc tạo ra phản văn hóa để thể hiện nhận thức của mình trước một vấn đề cụ thể của xã hội mang tính văn hóa, thậm chí đụng đến một lát cắt văn hóa (văn minh). Nó được một số người ủng hộ và tạo nên hiện tượng phản văn hóa, như đốm cháy lan trong xã hội cho đến khi những người có văn hóa chung tay dập tắt. Tuy phản văn hóa chỉ xảy ra nhất thời, không thể làm sụp đổ văn hóa nhưng nó để lại hậu quả lâu dài, tạo nên sự phai nhạt một số giá trị văn hóa trong một thời gian dài cũng như tạo ra nhận thức và hành động thiếu văn hóa cho một số ít người trước khi phản văn hóa trở thành phép thử để cuối cùng khẳng định các giá trị văn hóa đúng nghĩa.

Nguyễn Thanh không viết về sự kiện giật gân. Thông điệp ẩn trong ghi chép này là vai trò của người lãnh đạo có văn hóa trong việc dập tắt đốm lửa phản văn hóa khi nó mới bùng lên. Như chữa bệnh, dập tắt phản văn hóa càng sớm, ở thời khắc phản văn hóa mới bùng nổ trong phạm vi nhỏ, tạo ra sự kiện nhỏ và đơn lẻ… càng dễ dàng và hiệu quả cao. Tiếp đến là tôn vinh, khẳng định văn hóa. Đó là vòng xoáy trôn ốc đi lên của văn hóa.

Văn xuôi của nhà văn Nguyễn Thanh không mầu mè, không dùng các từ hoa mỹ, không đảo trật tự thời gian, không sử dụng các thủ pháp phi tự nhiên như hiện thực huyền ảo được một số nhà văn dùng khi bút lực bị đuối hoặc do khả năng lo-gic bị hạn chế. Bút pháp của anh là kể chuyện như thực tế anh thấy theo mũi tên thời gian đi từ quá khứ về hiện tại. Hầu hết các chuyện có bóng dáng người chứng kiến là anh; với giọng văn tả thực, ngắn gọn, với các tình tiết chắt lọc. Tất cả những gì anh sử dụng không nhằm tôn vinh tài năng của người viết mà chủ yếu ghi lại trung thực đối tượng, nhân vật, câu chuyện, bám sát chủ đề.

Tách bạch thơ văn trong sáng tác, Nguyễn Thanh không cho ra văn vần gọi là thơ mới, và không tìm cách biến văn có chất thơ. Văn xuôi của anh là lát cắt văn hóa được viết công phu về những ngành nghề cổ, phong tục tập quán, nhân tình thế thái bị phong hóa do khoa học kỹ thuật, do tiến bộ xã hội quá nhanh làm phôi phai. Ẩn vào trong đó là nỗi buồn, tiếc nuối về những giá trị cũ vô giá bị vùi lấp, như là sự níu kéo trong vô vọng của mình.

-----------------------

Nhà văn Nguyễn Thanh đã in 3 tập truyện ngắn:

  • NGƯỜI VỢ HAI LẦN CƯỚI, Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh in năm 2008;
  • YÊU CHỈ MỘT LẦN, Nhà xuất bản Hội Nhà Văn năm 2020 - Mã số ISBN: 978-604-9950-83-4.
  • BẾN TÂM HỒN, Nhà xuất bản Hội Nhà văn in năm 2022 – Mã số ISBN: 978-604-383-246-4

Và 3 Tiểu thuyết: Thằng Mực, Hồn chữBến sông quê.

Các truyện ngắn và tiểu thuyết của Nguyễn Thanh đậm chất văn học phi hư cấu.

Sài Gòn, ngày 05 tháng 8 năm 2024
LTH

Ghi chú: Các chữ in nghiêng là trích nguyên văn một đoạn trong tác phẩm của Nhà văn Nguyễn Thanh.

Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 27 tháng 8/2024

Bài viết liên quan

Xem thêm
AI “lên ngôi” văn đàn sẽ làm méo mó văn chương
Thuật toán AI khi được huấn luyện để “sáng tác” văn học thực chất là hành vi bóc lột sức lao động vốn hết sức vất vả, lao tâm khổ tứ của nhà văn, “cướp công” sáng tạo của họ. Trong khi đó, các ông chủ AI lại nghiễm nhiên hưởng lợi không chính đáng từ trí tuệ, mồ hôi, tâm sức lao động của nhà văn. Không chỉ vậy, khi những thuật toán AI lạnh lùng, vô cảm “sáng tạo” văn chương có thể sinh ra những đứa con tinh thần có hình hài nhưng không lành lặn sẽ dẫn đến sự dễ dãi, lệch lạc trong tiếp nhận tác phẩm của công chúng. Nguy hại nhất là AI có thể “giết chết” lý tưởng, khát vọng, động cơ, cảm hứng sáng tạo nghệ thuật chân chính của nhà văn. Nói mỉa mai, chua chát như một nhà văn, nếu để AI “lên ngôi” văn đàn thì nó không chỉ cướp “chiếc cần câu cơm” của nhà văn mà còn hủy hoại tương lai sự nghiệp sáng tác của họ.
Xem thêm
Cho ngày 30 tháng 4: Chuyện bây giờ mới kể
Thời gian là cỗ máy mài vô tình và tàn nhẫn đối với ký ức cá nhân. Trong biển thông tin hỗn loạn và nhiều kênh hôm nay, ký ức lại càng gặp nhiều thách thức thường trực và dữ dội. Một cách cổ sơ và thủ công cưỡng chống lại sự bào mòn vô tình và tàn nhẫn ấy là tìm dịp nhắc lại, thường xuyên nhắc lại.
Xem thêm
Cần chấm dứt việc truy đuổi người vi phạm giao thông
Tết Bính Ngọ về thăm quê, mình chứng kiến một vụ tai nạn giao thông hơi vô lý. Một lão nông điều khiển xe máy đang chạy trên đường, chợt lão nghe tiếng còi hụ của xe CSGT phía sau, ngỡ là cảnh sát đuổi mình nên lão tăng tốc chạy nhanh hơn. Đến đoạn km 108, QL 20 thì bị lạc tay lái, xe lao vào lề đường té bổ nhào, khiến mặt mày và tay chân lão bê bết máu. Hai anh CSGT dừng xe đỡ lão dậy cùng với người dân mang dầu, băng cad sơ cứu. Trong lúc băng lại vết thương, hai anh cảnh sát nói với lão nông và mọi người rằng, các anh chỉ truy đuổi xe của nam thanh niên vi phạm chứ không phải đuổi xe lão nông này. Do lão hoảng quá, cố chạy nhanh nên gây ra tai nạn. Sau đó ông lão được đưa vào bệnh viện chữa trị. Rất may là ông già này chỉ bị thương nhẹ nên xuất viện một ngày sau đó.
Xem thêm
Biến ý chí thành hành động, biến quyết sách thành hiệu quả
Mọi thắng lợi vẻ vang của cách mạng Việt Nam từ trước đến nay đều khởi nguồn từ sự giao thoa tất yếu giữa ý chí của Đảng và khát vọng của nhân dân. Ý chí tại Đại hội XIV không chỉ đơn thuần là hệ thống văn kiện chính trị, mà là sự kết tinh cao độ giữa bản lĩnh chính trị vững vàng, năng lực dự báo chiến lược tài tình và khát vọng cháy bóng về một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng. Quyết sách của Đảng là thành quả của một quá trình tổng kết thực tiễn sâu sắc, dưới ánh sáng của lý luận khoa học và tinh hoa trí tuệ của toàn dân tộc.
Xem thêm
Biết không hay sao vẫn lao vào?
Trong lĩnh vực văn học, đã có trường hợp sử dụng AI để sáng tác đăng báo, thậm chí in thành sách. Dẫu biết, khi sử dụng AI, tác phẩm sẽ thiếu cảm xúc, khó tạo nên giọng điệu riêng, nhưng vì lợi nhuận, vì sốt ruột nổi tiếng, người ta vẫn lao vào.
Xem thêm
Chuyên đề: Chống AI lũng đoạn văn chương
Không còn là chuyện có nên hay không sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong sáng tác văn học nữa, mà thực tế đang đặt ra yêu cầu ứng phó với việc lợi dụng, lạm dụng AI để tạo nên những sản phẩm mang tên tác giả cụ thể nhưng không thấm mồ hôi của lao động nghề nghiệp, không “đóng dấu” được bản sắc của người viết.
Xem thêm
Thời cơ mới cho sáng tạo văn học - nghệ thuật
Năm 2025 là một năm in dấu đậm trong lịch sử phát triển của đất nước, không chỉ bởi kỉ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, mà còn là năm diễn ra nhiều sự kiện chính trị - xã hội quan trọng; kịp thời nhìn lại những tác động xã hội nhiều mặt, đồng thời rút ra nhiều vấn đề đáng và cần để tổ chức tốt hơn cho hoạt động kỉ niệm 100 năm ra đời của Đảng (1930 - 2030), 100 năm ra đời của chế độ mới (1945 - 2045) với nội dung thiết thực, nhiều hình thức mới mẻ, hiện đại, đậm đà bản sắc dân tộc.
Xem thêm
Học sinh “đánh thức” văn học bằng trải nghiệm sáng tạo
Không dừng lại ở việc học văn qua trang sách, học sinh Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa (TP.HCM) đã biến văn chương thành một hành trình trải nghiệm đa giác quan. Dự án “Tiếng tơ lòng” cho thấy một hướng tiếp cận mới: đưa văn học dân gian và văn học trung đại sống lại trong đời sống hiện đại, bằng chính sự sáng tạo và cảm xúc của người học.
Xem thêm
Thúc đẩy việc dạy và học tiếng Việt trong thế hệ trẻ kiều bào tại Hàn Quốc
Ngày 12/4, Tọa đàm với chủ đề “Thực trạng và giải pháp phát triển việc giảng dạy tiếng Việt và văn hóa Việt Nam trong cộng đồng người Việt Nam tại Hàn Quốc” đã diễn ra tại thành phố Gwangju, Hàn Quốc.
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Văn chương Việt trong vòng xoáy AI
Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.
Xem thêm
Nỗi trăn trở của người làm chính sách trước những vấn đề nhân sinh
Những ngày gần đây, dư luận xã hội không khỏi bàng hoàng trước thông tin gần 300 tấn thịt lợn nhiễm bệnh bị tuồn ra thị trường, len lỏi vào cả bữa ăn học đường. Những mâm cơm tưởng như an toàn nhất - nơi trẻ em ăn uống mỗi ngày - bỗng trở thành tâm điểm của nỗi lo lắng. Phụ huynh hoang mang, nhà trường lúng túng, cơ quan quản lý khẩn trương rà soát, còn người làm chính sách thì không khỏi trăn trở.
Xem thêm
Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Xem thêm
Trại sáng tác cần tránh hình thức, lãng phí
Nhiều năm qua, các trại sáng tác văn học nghệ thuật được tổ chức đã góp phần quan trọng vào việc hình thành và phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ, đồng thời cho ra đời nhiều tác phẩm có giá trị. Tuy nhiên, mô hình cũ đã bộc lộ những hạn chế về hiệu quả, cách tổ chức.
Xem thêm
Làm mới “chất Việt” trong trang văn trẻ thơ
Giữa “bão” giải trí số, văn học thiếu nhi Việt Nam đang âm thầm chuyển mình để không bị lãng quên. Từ việc cách tân ngôn ngữ đến mở rộng biên độ sáng tạo, mỗi trang viết hôm nay là một nỗ lực nhằm tìm lại vị thế trang trọng nhất trong thế giới tinh thần của độc giả nhỏ tuổi.
Xem thêm
Một chuyến xe, một câu nói, và chiếc gương soi vào nhân cách
Có những câu chuyện, thoạt nhìn rất nhỏ. Một chuyến xe. Một cuộc tranh cãi. Một câu nói buột miệng.
Xem thêm
Từ tâm sự của vợ chồng dịch giả tiếng Đức đến dấu ấn cổ tích của Anh Grimm
Qua thư giới thiệu của nhà văn Hồ Anh Thái, tôi đã có cuộc hẹn tại nhà riêng của hai dịch giả Đức ngữ nổi tiếng là GS.TS Günter Giesenfeld và Marianne Ngo. Thành phố Marburg của họ cách chỗ tôi ở chỉ một tiếng rưỡi tàu. Vì biết người Đức rất tôn trọng giờ giấc nên tôi đã đến sớm hơn 2 tiếng đồng hồ để vừa tránh chậm tàu, có thể vừa tranh thủ thời gian dạo quanh một trong những thành phố cổ kính và huyền bí nhất nước Đức.
Xem thêm
Vị thế của văn chương trong Công nghiệp Văn hoá Việt Nam
Đến vùng xa vùng đảo và lắng nghe ý kiến của người dân, tôi càng thấy rõ hơn, cái nghèo về đời sống tinh thần, đời sống văn hoá vẫn chưa được người dân quan tâm. Họ cần những ích lợi vật chất và gần như xa lạ với nhu cầu thụ hưởng thành quả văn học nghệ thuật.
Xem thêm
Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Từ một cuộc đối thoại hóm hỉnh nhưng không kém phần thẳng thắn, bài phỏng vấn của Nguyễn Văn Mạnh - Nguyễn Đình Minh đặt ra một câu hỏi khiến nhiều người làm thơ phải giật mình: Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Xem thêm
Đấu tranh, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng
Nghị quyết số 29-NQ/TW về Chiến lược Bảo vệ Tổ quốc trên không gian mạng xác định: “... Bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia trên không gian mạng góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc và lợi ích quốc gia-dân tộc; giữ vững môi trường hoà bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước...”.
Xem thêm