TIN TỨC
  • Thơ
  • Miền Tây thương nhớ | Chùm thơ Nguyễn An Bình

Miền Tây thương nhớ | Chùm thơ Nguyễn An Bình

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-05-31 12:53:12
mail facebook google pos stwis
1177 lượt xem

NGUYỄN AN BÌNH


VỀ ĐẤT MŨI

 

Về đây

Cuối đất cùng trời

Nghe rừng đước mặn hát lời phù sa

Rạt rào ngọn sóng khơi xa

Nhìn triều Cái Lớn chan hòa biển khơi.

 

Anh về

Sông Đốc Đầm Dơi

Thương em nhớ mãi những lời tình ca

Hương tràm theo gió biển xa

Tóc em thơm ngát mùa hoa tự tình.

 

Về đây

Đón ánh bình minh

Xem rừng lấn biển hồi sinh bạt ngàn

Mặn mòi con gái Năm Căn

Rượu cay Đất Mũi còn nồng tình anh.

 

Anh về

Cái Nước Viên An

Rưng rưng cột mốc biên cương cuối trời

Nhìn thuyền rẽ sóng ra khơi

Nắng lên còn đọng tiếng cười của em.
 

 

CHIỀU Ở U MINH THƯỢNG*

 

Theo em về Miệt Thứ

Thơm bát ngát bông tràm

Bay trong chiều tỉnh lặng

Mật dậy bao mùi hương.

 

Ven rừng nhành hoa dại

Nở lẻ loi bên đường

Lung linh làn gió biếc

Tím sắc màu tà dương.

 

Trèo lên chồi canh lửa

Bèo thẳm hồ Hoa Mai

Vốc nước tràm đỏ ối

Chợt mát lạnh bàn tay.

 

Cá đớp trong trảng cỏ

Nghe chim hót gọi bầy

Em cười men rượu ngọt

 Sao thấy lòng đắm say.

 

Chiều ở U Minh Thượng

Đàn khỉ ra đón đường

Giật mình nghe tiếng hú

Đầy trời một màu sương.
 

*U Minh Thượng: Vườn quốc gia U Minh Thượng thuộc xã An Minh Bắc và xã Minh Thuận huyện U Minh Thượng tỉnh Kiên Giang.

 

MƯA TRÊN ĐỈNH THIÊN CẤM SƠN*

 

Đỉnh trời ôm mây đầu núi

Hồ gương lấp lánh mặt người

Lung linh mấy tầng bảo tháp

Nhịp cầu uốn lượn đỏ tươi.

 

Bạt ngàn non xanh nước biếc

Trải dài muôn dặm Thất Sơn

Hồn nhiên vô ưu dáng Phật

Nhởn nhơ đàn cá phóng sinh.

 

Bâng khuâng tìm trong bóng núi

Hài tiên đâu chốn hồng trần

Lủng sâu muôn đời cô độc

Điện vàng trầm mặc gió sương.

 

Ai vẽ chân dung mưa núi

Bỗng dưng rào rạt vô chừng

Nước reo tràn như thác đổ

Kinh chùa chưa dứt hồi chuông.

 

Vồ cao phủ đầy sương trắng

Mông lung một cỏi biên thùy

Ta đứng giữa trời u tịch

Đường về thăm thẳm trăng soi.
 

(*) Thiên Cm Sơn : còn có tên là Núi Cấm, thuộc xã An Hảo huyện Tịnh Biên tỉnh An Giang là ngọn núi cao và hùng vĩ nhất của vùng Thất Sơn.

 

ĐÊM VĨNH THUẬN NGHE EM HÁT VỌNG CỔ

*Tặng cô giáo Hoàng Kim Oanh

 

Đêm Vĩnh Thuận nghe em hát bài vọng cổ

Mắt rưng rưng tìm một thuở thanh xuân

Nhớ mái trường nơi cùng trời cuối đất

Gió tạt mưa lùa sao vẫn ngập tình thương.

 

Đám học trò nghèo áo sờn chân đất

Đường đến trường bùn nhão bệt đôi chân

Em xa  xứ mang tình yêu cô giáo trẻ

Ươm chồi non từng thân đước xanh rừng.

 

Nghe em kể chuyện xưa thời đi dạy

Đất nước mình đâu chẳng phải quê hương

Mười mấy năm nơi đồng chua nước mặn

Không ngớt tiếng cười khi nắng chiều buông.

 

Từng lớp học trò như chim rời tổ

Bay muôn phương lòng vẫn nhớ nơi nầy

Có đứa lên ông có cô thành bà ngoại

Gặp lại em rồi vẫn ríu rít niềm vui.

 

Năm tháng ấy không tiếc mình đánh mất

Mái trường xưa mãi thơm ngát hương tràm

Dòng sông Trẹm giữ tình em xanh mãi

Yêu cuộc đời dù qua tuổi thanh xuân .

 

Nghe em hát dù chưa tròn bài vọng cổ

Mắt học trò xưa  đã ướt mi rồi

Thương cô giáo  mấy mươi năm gặp lại

Nặng nghĩa tình ngọt sông nước đầy vơi.


MỘT THOÁNG HƯƠNG TRÀM

*Tặng anh Trịnh Bửu Hoài và anh Đỗ Phu trong một lần ghé rừng tràm Trà Sư.

 

Đi bên em dưới hàng cây thốt nốt

Đường Trà Sư Tây rực rỡ nắng vàng

Hoa mùa nầy nở những chùm trắng muốt

Tỏa hương bay ngan ngát suốt rừng tràm.

 

Vạt bèo tấm kết thảm nhung xanh mướt

Anh ngỡ mình lạc xứ sở thần tiên

Em gái ơi nhẹ tay chèo khua nước

Để hương rừng đọng mãi ở trong tim.

 

Tiếng cá quẩy ngỡ nhịp rừng đang thở

 Để bông tràm neo sợi tóc em thơm

“Con đường nước” trong xanh mùa nước nổi

Dòng sông bèo chợt mát lạnh tay thon.

 

Phút tĩnh lặng nhìn hoàng hôn đổ xuống

Một màu chiều đợi giây phút bình yên

Vạt rừng vắng cò bay về rợp bóng

Phải nơi nầy thánh địa các loài chim?

 

Người ta nói đất lành chim về đậu

Trà Sư xanh  ngan ngát cỏi biên thùy

Em đến một lần tình anh để lại

Cho hương tràm vương vấn bước người đi.
 

*Rừng tràm Trà Sư: khu du lịch sinh thái nổi tiếng thuộc xã Văn Giáo, huyện Tinh Biên tỉnh An Giang.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chùm thơ nhiều tác giả viết về TBT Nguyễn Phú Trọng
Triệu con tim lệ ứa nhòa Mưa rơi như thể giao hòa nỗi đau.
Xem thêm
Người sống mãi trong lòng dân | Chùm thơ
Chùm thơ của 2 nhà thơ từ Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Có ngọn đuốc tắt để đêm bừng sáng | Chùm thơ nhiều tác giả
Chùm thơ Phạm Vân Anh, Trần Quang Khánh, Hoa Mai, Nguyễn Hưng Hải
Xem thêm
Bến xưa với bác Nguyễn Phú Trọng
Thơ: Nguyên Hùng/ Nhạc: Lê An Tuyên
Xem thêm
Nguyễn Hoài Phương Nam – thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩ đất phương Nam
Xem thêm
Trăm năm bà đợi ông về | Chùm thơ Cao Quảng Văn
Một người phương Nam/ Nhớ người ở phương trời!/ Hai mươi năm, bao nhiêu ngày
Xem thêm
Đoàn Thị Ký - Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi “ Nhân nghĩa đất phương Nam”
Xem thêm
Có một loài hoa không hề nở | Chùm thơ Thai Sắc
Chùm 5 bài thơ do tác giả gửi Văn chương TP. Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Phạm Thanh Phương – Chùm thơ dự thi
Diều tít tắp cởi trên ánh mắt Vẫn muốn bay thấu tận trời xanhDây dù dài thả nhiều đã cạnNghe cuối chiều chao nghiêng lanh tanh
Xem thêm
Kim Loan - Chùm thơ dự thi
Thành phố vào mưaChầm chậm rơi những giọt nhớBên mái hiên nhà thờĐàn bồ câu lao xao…
Xem thêm
Bảo Tấn - chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Chùm thơ Lê Đức Đồng
Bên ao chùa lặng lẽBồ đề xanh suốt mùa.Dâng mùi hương thơm thảoNgọt ngào miền ấu thơ…
Xem thêm
Chùm thơ Phương Uyên
Nhưng sen vẫn là senNguyên bảnTrắng và trắng một mối tình chung thủyDù thiêu đốtSen chẳng phai màu.
Xem thêm
Ngô Thuý Hà – chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa phương Nam lần 2
Xem thêm
Võ Kim Phượng – Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Nguyễn Bá Vượng – chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Mạc Tường Vi - Chùm thơ dự thi
Em rát tình xưa trên môi Mỗi hoàng hôn đau tế bào mưa nắngCõi đời lạc đường bơ vơ theo năm tháng Người mãi phương nàoThơ thả xuống mùa đông.
Xem thêm