TIN TỨC

Mùa bình thường mùa xuân nay đã về

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-02-02 19:43:44
mail facebook google pos stwis
722 lượt xem

HOÀI HƯƠNG

Giao thừa qua đi trong đợi chờ những sinh sôi tươi mới lan tỏa sinh khí an lành hòa hợp đất trời. 

Khoảnh khắc thời gian hình như ngưng đọng lại trong một sát na khi chạm mốc cuối cùng của năm cũ, để rồi bừng lên trong niềm vui khánh tiết năm mới. Những giọt mưa như ấm áp hơn trong khúc luân vũ mùa đông trở thành hoài niệm, đón mừng xuân mới trong bao ước mộng ngọt lành lộc phúc tròn đầy. Những chồi non tơ cựa quậy nhu nhú hé lộc biếc, những búp hoa hàm tiếu kín đáo tỏa hương …

Giao thừa qua đi trong đợi chờ những sinh sôi tươi mới lan tỏa sinh khí an lành hòa hợp đất trời. Thoảng trong làn gió mảnh mềm như lụa có hương đất đánh thức bình minh, có líu ríu tiếng chim bắt giọng cho nhân gian với những lao xao đầy âm sắc cùng hòa giai điệu của bình yên và thân thương. Và khúc Nam Xuân nghe sao dịu dàng đến mềm cả không gian, cho lòng người thanh yên bước vào một hành trình mới trong tâm thế của niềm tin và hy vọng.

Ảnh minh họa: vietnamnet.vn.

Có chút thảng thốt bâng khuâng, trong khoảnh khắc linh thiêng giao hòa trời đất chuyển giao mùa cũ năm mới, bất chợt ngoái lại phía sau, như lưu lại trong hộp ký ức một vài những xáo trộn the thắt đắng đót của 365 ngày qua, cả đất nước trong một cơn thương khó khốc liệt bởi dịch bệnh càn quét suốt dọc chiều dài mảnh đất hình chữ S. Để rồi trân trọng từng giây phút được nhẹ nhàng thở trong nhịp bình thường, bình thường như khi chưa hề có một đại dịch toàn cầu đã từng làm nhịp thở cả đất nước bỗng chốc một chút hụt hơi.

Giao thừa, thời khắc thiêng liêng, trời đất và những trái tim nhân gian giao hòa. Và ở thời điểm này, cho dù những trái tim có lạc lối, có sắt đá cũng bỗng nhiên trở nên mềm, thậm chí yếu mềm khi nghĩ về những người thân yêu. Những nỗi đau dù thâm sâu, những mất mát dù khốc liệt, nhưng vào lúc chuông điểm này cũng như được ve vuốt, xoa dịu… Giao thừa. Nếu như có khóc, thì đó là sự thể hiện của hạnh phúc, là nước mắt trong niềm vui để từng giọt trong veo như gột rửa những tủi hờn chất chứa.
 

Thành phố Hồ Chí Minh trở về "bình thường mới". Tranh màu nước của Đoàn Cao Quốc

Chưa khi nào hai chữ “bình thường” lại có ý nghĩa quý giá, ngọt ngào, mang trong mình bao niềm tin, hy vọng như ở mùa xuân này, năm mới này. Là niềm vui sum vầy, đoàn tụ đặc biệt, nối kết tình thân sau cả một năm thương khó bất an cùng bao cuộc chia ly tưởng chừng là mãi mãi. Là sự an bình sau những trải nghiệm sâu sắc để đối diện, làm quen, chấp nhận, chữa lành những vết thương, để thành ngày “bình thường”, mùa “bình thường”, năm tháng “bình thường”, cho dù sự “bình thường” không còn như ngày cũ.

Làm sao có thể quên được ngay những thời khắc mọi thứ đều thiếu hụt đến hoang mang, rồi những những tai ương, biến cố bỗng chốc bao trùm cuộc sống, mọi thứ đều chênh vênh, cảm giác sinh mạng của mình, của người thân, của bạn bè đôi khi không thể nắm giữ, không thể tồn tại, chỉ vì một làn gió vô hình mang trong đó độc dược đe dọa sự sống.

Tất cả những ngày tháng năm cũ mà từng người Việt Nam vừa trải qua, đất nước Việt Nam vừa trải qua, đã thêm một lần rèn luyện sự mạnh mẽ, sự kiên cường, nhưng cũng tạo nên một giá trị mới, để khắc ghi sâu sắc thêm bài học tiền nhân đã từng di huấn, cuộc sống sinh mạng con người là vô giá, thời gian từng sát na là vàng bạc, để trân trọng, để không lãng phí khi nghĩ rằng cuộc đời còn dài lắm, để rồi mỗi khoảnh khắc sống là tận lực hữu ích cho những ước mơ thành hiện thực, cho những tình thương yêu con người và cuộc sống nhân gian.

Không khí Tết ở trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh: Nguyễn Tấn Đạt

Để có được hai chữ “bình thường” đón mùa xuân mới, Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh qua một cơn nguy biến, sinh tử, tưởng chừng đã dốc hết sức lực… Nhưng không, thành phố đón xuân trong âm thanh náo nhiệt với những tạp âm đầy màu sắc, mạnh mẽ và lan tỏa năng lượng của sự sống, của hồi sinh, của sinh sôi… Lại như thấy hình ảnh của hơn 300 năm trước, những bước chân tứ xứ tám phương tụ về mở đất lập phố, đã gieo mầm xanh lộc biếc, nâng đỡ san sẻ nhau ân tình nghĩa cử, tình người, lòng nhân hậu và sự tử tế lặng lẽ tỏa hương, từ hẻm nhỏ đến đường lớn, để phố lại bình thường trong hào hoa diễm lệ, trong nhộn nhịp sắc màu, trong giàu có thịnh vượng…

Xin chữ tại Nhà văn hóa Thanh niên Thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh: Nguyễn Tấn Đạt

Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh đón mùa xuân yêu thương, mùa xuân tri ân, để không quên quá khứ đã qua, nhưng cũng là sẽ nhanh chóng làm lành đau thương để bước vào “mùa bình thường”, kiến tạo, phục hồi, vực dậy lại những sức mạnh tiềm năng kinh tế của thành phố. Đã thấy hồng nắng ngọt ban mai, thấy mọi con đường của thành phố tràn sắc hoa xuân lộng lẫy, từ các loài hoa cây trái cảnh bốn phương đổ về, từ những hàng cây phố đang mùa trổ hoa nhuộm màu tình yêu các ngả đường…

Thủ đô Hà Nội- Thành Thăng Long hơn ngàn năm tuổi, mỗi giao thừa lại như thêm một hương sắc mới, bồi đắp thêm những tầng những vỉa giá trị văn hiến, làm giàu thêm nhiều nét tinh hoa văn hóa truyền thống của Thủ đô, lan tỏa tình yêu, khơi dậy ý thức trách nhiệm gìn giữ, trao truyền các giá trị tốt đẹp của nền văn hóa Việt Nam.

Ngắm nhìn dòng người đi quanh Hồ Gươm đón chờ phút giao thừa, cho dù có hơi sương giá lạnh, nhưng gương mặt nào cũng như đóa hồng rạng rỡ tươi vui. Hình như những bần thần lo lắng e ngại cơn đại dịch như mùa năm cũ đã được chính những làn gió cuối cùng của mùa đông cuốn đi, chỉ còn lại ánh mắt lấp lánh của hy vọng và niềm tin trở lại “mùa bình thường” an vui và hạnh phúc.

Chợt nghe một đôi tình nhân vừa đi qua, hẹn nhau “Giao thừa này mình hôn nhau nhé”, như một linh nghiệm mùa xuân của tình yêu.

Và ngay lúc này đây, khoảnh khắc giao thừa tiễn biệt năm cũ, đón chào năm mới linh thiêng, qua màn hình truyền hình, qua âm thanh của Đài Tiếng nói Việt Nam, nghe giai điệu Quốc ca trang nghiêm oai hùng, nhìn quốc kỳ bay trong gió trên kỳ đài Ba Đình, một cảm xúc rưng rưng tự hào về Tổ quốc Việt Nam. Một đất nước có lịch sử xây dựng và bảo vệ giang sơn gấm vóc đầy nhọc nhằn mà vinh quang, từng trải qua bao nhiêu cuộc chinh chiến chống xâm lược, hòa phục thiên nhiên khắc nghiệt, thêm một lần nữa vượt qua đại dịch toàn cầu để giữ gìn “mùa bình thường”, mùa xuân bất tận của đất nước.

Vâng! Phía trước là ngày mai, bóng tối chỉ còn là quá khứ. Giờ là những thời khắc bắt đầu của ánh sáng, của bình minh thanh khiết trong lành, của những vận hội mới khởi đầu cho những thành công mới đầy năng động sáng tạo. Để từ đây, trong thời khắc giao hòa trời đất, khí linh thiêng tụ lại rồi lan tỏa trải dài đất nước ánh sáng hy vọng, niềm tin vào những “mùa bình thường” mùa xuân nay đã về.  

Cầu mong thiên nhiên mưa thuận gió hòa
Cầu mong đất nước Việt Nam quốc thái dân an.
Cầu mong nhân gian an bình hạnh phúc.

Nguồn: https://vovworld.vn/.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhớ mãi kỷ niệm với nhà văn Nguyễn Quốc Trung
Qua các nguồn tin, được biết Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh và Tạp chí Văn nghệ Quân đội chuẩn bị phối hợp tổ chức hoạt động tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Quốc Trung sau 2 năm anh rời “cõi tạm” và nhân sự kiện anh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước với tiểu thuyết Đất không đổi màu, tôi cảm thấy vui mừng xen lẫn sự bồi hồi, xao xuyến.
Xem thêm
Tàn thu vắng bóng - Tản văn của Đặng Tường Vy
 Châu Âu thật tuyệt với bốn mùa rõ rệt. Mùa nào cũng có nét quyến rũ riêng, làm người tha hương vơi đi nỗi buồn dịu vợi. ..
Xem thêm
Nhớ Nguyễn Quốc Trung
Nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội nhà văn TP HCM gọi điện thông báo với tôi về việc Hội nhà văn TP HCM phối hợp cùng Tạp chí Văn nghệ quân đội tổ chức tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Quốc Trung nhân hai năm ông rời cõi tạm và đặc biệt nhà văn được truy tặng giải thưởng Nhà nước về tiểu thuyết Đất không đổi màu.
Xem thêm
Mùa thu đây hỡi cờ hồng vàng sao – Tản văn của Lê Xuân
Tháng Tám cũng là tháng giữa thu, tháng để các em thiếu niên, nhi đồng phá cỗ trông Trăng, mừng Tết Trung thu, rước đèn, múa lân dưới trăng thanh, gió mát…
Xem thêm
Cửa bể Cần Giờ | Bút ký của Nguyễn Minh Ngọc
Bài đăng Báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn VN) số 35+36, ra ngày 2-9-2023
Xem thêm
Tản Mạn Vàm Cỏ Đông - Tùy bút Trần Thế Tuyển 
Có lẽ trên trái đất này, không ở đâu cái giá để có độc lập dân tộc, tự do hạnh phúc lại đắt như ở Việt Nam. Để có hình hài đất nước, vị thế quốc gia như ngày hôm nay đã có hàng triệu triệu người con ưu tú ngã xuống. Máu xương của họ tan biến thành đất đai tổ quốc và hồn của họ bay lên hóa linh khí quốc gia.
Xem thêm
Người lính làm nên huyền thoại
Phải nói, Trần Ngọc Trác là một cây viết tâm huyết với đề tài truyền thống cách mạng. Gặp  ông cách nay đã vài chục năm, tôi vẫn nhớ dáng đi nhanh nhẹn, giọng nói trầm ấm và ánh nhìn thân thiện của nhà văn. Lúc ấy Trần Ngọc Trác là cán bộ của Đài Phát thanh- Truyền hình tỉnh Lâm Đồng. Đã đọc Trần Ngọc Trác nhưng thực sự khi ông đảm nhiệm làm phim Người lính làm nên huyền thoại   về Đại tá Lê Kích (cậu ruột thứ Tám của vợ tôi), chúng tôi mới gắn bó  như anh em thân thiết. 
Xem thêm
Trúc Phương, người mà tôi muốn nói nhiều hơn những người khác
Bài phát biểu xúc động của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm
Anh hùng Võ Thị Sáu trong tâm thức người đang sống
Ký của nhà văn Trầm Hương trên báo Phụ Nữ Việt Nam
Xem thêm
Dân lo | Bút ký của Lê Thanh Huệ
Bài đăng báo Văn Nghệ số 30 (3309) ngày 29-7-2023
Xem thêm
Kỷ niệm về nhà văn Minh Khoa với Trần Thế Tuyển
Sau giải phóng Sài Gòn, giải phóng hoàn toàn Miền Nam, thống nhất đất nước(30-4-1975), từ Trung đoàn 174, tôi được điều về học tập và làm việc ở báo Quân khu 7. Vừa đặt ba lô trong tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp tại căn cứ Trần Hưng Đạo, nơi đặt tổng hành dinh của Bộ Tổng Tham mưu quân đội chế độ cũ, anh Mai Bá Thiện lúc đó phụ trách báo Quân khu 7 dẫn tôi ra mắt Phó phòng Tuyên huấn Quân khu - nhà văn Minh Khoa, lúc đó trực tiếp làm Tổng biên tập báo Quân khu 7. Từ lâu đã nghe danh nhà văn Minh Khoa với những truyện ký viết về Anh hùng, dũng sĩ diệt Mỹ, đặc biệt vở kịch Người ven đô với nhân vật Ông Tám Khỏe đậm đặc chất nông dân Nam Bộ, nay được gặp trực tiếp tác giả, tôi không khỏi bồi hồi, xúc động.
Xem thêm
Lòng tri ân luôn là giá trị bất bất biến
Bài đăng Tạp chí Linh khí Quốc gia kỷ niệm 76 năm ngày Thương binh - liệt sĩ
Xem thêm
Mây trắng trong vườn chè ông nội | Tản văn của Trang Thanh
tôi hay nhớ những gương mặt người thân đã khuất bóng...
Xem thêm
Hoa biên cương: Nấm độc trên đất Tây Nguyên (Kỳ cuối)
Chúng tôi cũng dự nhiều cuộc họp ở các buôn làng Tây Nguyên, chứng kiến những người lầm lỡ vượt biên hay đi biểu tình gây rối được kiểm điểm trước các già làng và bà con trong buôn. Ai cũng cúi đầu xấu hổ, xin được tha thứ, hứa sẽ không tái phạm.
Xem thêm
Hoa biên cương: Lương y của buôn làng (kỳ 4)
Bút ký nhiều kỳ của nhà văn Lại Văn Long
Xem thêm
Hoa biên cương: Từ biên giới đến hải đảo (Kỳ 2)
Bảo vệ biên cương và tình hữu nghị
Xem thêm
Vọng âm buồn | Hoàng Phủ Ngọc Phan
Một loài chim có tiếng kêu nghe như Ơi đò Ca Cút
Xem thêm
Đêm Tháng Giêng - Tản văn Trần Bảo Trân
Ngày anh cưới chị, tôi còn nhỏ. Gần bảy thập kỷ trôi qua, tôi vẫn còn nhớ như in, ngôi nhà lợp rạ, vách đất của chúng tôi có khách là một người lính. Anh bận bộ quân phục màu cỏ úa với chiếc mũ mềm có ngôi sao lấp lánh. Ngày chị đi lấy chồng, tôi tiễn chị ra cánh đồng, cuối bờ tre gai thường ngày ríu rít tiếng chim. Cầm tay tôi, chị khóc. Em ở nhà nhé. Nếu rảnh chị sẽ về chơi với em. Mắt nhoà, tôi cố giữ không để lệ rơi.
Xem thêm