Bài Viết
Nguyễn Ngọc Xuyến Chi – đóa hoa thùy mị, tỏa hương, khoe sắc. Bà Thủy gói ghém, ý tứ khi đặt tên cho con gái. Xuyến Chi bị bại não vận động, hai chân yếu nhưng được cái lanh lẹ, khả năng ngôn ngữ rất tốt vì được mẹ cho học trong môi trường hòa nhập. Dĩ nhiên, Chi tiếp thu kiến thức chậm hơn các bạn; chậm nhưng được cái châm bù đắp. Được mẹ yêu thương, ủng hộ; cô bé cũng hoàn thành xong chương trình phổ thông.
Nếu nhận lời giúp tôi thì số tiền này thuộc về cô – Người phụ nữ lần những ngón tay sơn đỏ như một chiếc xe cứu hỏa vào suối tóc đen mượt mà chải ngược ra sau, tay còn lại vịn chặt túi vải thổ cẩm đựng đầy tiền mở hé cho người đối diện trông thấy.
Võ Chí Nhất, tác giả của tập truyện trinh thám Muội tro (NXB Tổng hợp TP.HCM vừa ấn hành, ảnh) hiện đang công tác tại Công an huyện Củ Chi (TP Hồ Chí Minh), là nhà văn trẻ tuổi nhất được Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh kết nạp năm 2017. Chúng tôi có cuộc trao đổi với anh về chuyện văn, chuyện nghề.
Trời đông, gió lạnh run người. Thư khoác chiếc áo lông, dày cộm, trang bị thêm bao tay, vớ mà cô vẫn thấy chưa đủ ấm. Từ tầng nhà cao tầng, Thư nhìn xuống đường. Sáng chủ nhật, trời u ám, tối mịt, bầu trời buổi sáng như buổi chiều, lại thêm cơn bão số 7.
Mùa này buổi chiều ưa có gió. Những trận gió trút nỗi giận hờn thốc tháo ra triền sông.
Nhà văn trẻ Võ Chí Nhất vừa đóng góp tác phẩm mới có tên gọi "Muội tro" vào dòng văn học trinh thám.
Hạ Uyên – cô gái khuyết tật chân bẫm sinh do chứng bại não vận động nhưng ý chí sống kiên cường. Hạ Uyên theo học lớp Tin học văn phòng khi học xong lớp 12. Cô được mẹ cho học trong môi trường hòa nhập nên tính Uyên khá thoáng, vui vẻ, hòa đồng, lại có hoài bão làm nhà văn. Cô từng đơn phương cảm mến anh bạn thời Trung học. Hạ Uyên nghe “cố vấn” của đám bạn thân, làm “ nàng Kiều trao duyên” cùng anh chàng nọ. Thư chưa tới tay “Kim Trọng” thì nàng bị mẹ (bà Hiền) cho một trận te tua vì “ không biết thân, biết phận”. Bà Hiền luôn ủng hộ và đồng hành cùng con, trừ chuyện tình cảm vì Uyên rất đa cảm, bà sợ con tổn thương như mình đã trải qua khi ly hôn chồng và làm mẹ đơn thân.
Ta đã say trong ngổn ngang của tháng Mười. Đêm mụ mị từng cơn mưa rệu rã. Ngày nào đó có hoang hoải lưng chừng vài con nắng. Những yêu thương chất ngất phía mơ hồ. Ta mơ gì trong tháng mười dạm ngõ? Mơ đêm ư? Không. Mơ mưa ư? Chưa hẳn thế. Hình như ta mơ theo từng con nắng. Những con nắng lưng chừng đem lại và gieo rắc vào hồn bao nỗi niềm phía xa lắc những ngày xưa, và những ngày yêu.
Ngỡ phôi thai từ giấc mơ cổ tích
Em hái dùm ta tròn nụ trăng rằm
Con cánh cam bay từ đâu bay tới
Lấp lánh thu vàng chở nắng mùa sang
Chiếc bóng nhỏ thó kéo một vệt dài dưới nắng chiều lồng trong những sợi khói trắng mảnh dẻ bay thẳng lên trời càng làm thằng bé mỏng manh hơn lúc nào hết.