TIN TỨC
  • Truyện
  • Chiếc bánh tét tự gói ngày thơ

Chiếc bánh tét tự gói ngày thơ

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
1202 lượt xem

 

Hồ Xuân Đà

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Ngày còn bé, khi đó đang là một học sinh tiểu học, tôi mong Tết đến lắm. Mà chắc chẳng riêng gì tôi, trẻ nít ai chẳng mong những ngày được diện quần áo mới, được khoanh tay chúc Tết rồi nhận những bao lì xì màu đỏ tươi roi rói, vui nhất vẫn là việc cùng mẹ phụ làm các loại bánh mứt. Những việc làm nho nhỏ, thân thương, xúm xít cùng nhau ấy, đã tạo nên những cái Tết đầm ấm ghi hoài ký ức cho tới mãi bây giờ, thương yêu đến xao lòng mỗi khi tiết trời báo hiệu những ngày sắp được trở về quây quần bên nhau.

Trong tâm hồn, trong ký ức của những con người đã lớn hiện nay của tôi là công sức của ba mẹ, là những người luôn chịu khó để làm nên những cái Tết, để tôi biết Tết là thời gian quý giá đến chừng nào. Tôi biết ơn điều đó, không thể chỉ biểu hiện bằng lời nói, bằng câu chữ, tôi muốn giữ gìn điều đó, giữ gìn những điều ba mẹ thường làm trong những ngày giáp Tết, trong tháng cuối cùng của năm. Đó là bây giờ, dù cuộc sống bon chen, dù cuộc sống mệt mỏi, dù chỉ muốn đơn giản cho cái Tết đi qua, thì tôi cũng tìm cách nào đó để tạo nên những dư vị từ căn bếp, từ bình hoa trên bàn, từ tách trà buổi sáng, từ những món bánh quê hương được học hỏi để cùng con vào bếp, cùng con mang những mùi hương ấm nồng của gừng, của dừa, của đậu nưng nức ngát thơm trong căn nhà quanh năm bận rộn với bao việc của cuộc sống.


Ảnh minh họa (Internet).

Tôi nhớ rất rõ, nhà tôi có bảy anh chị em, mẹ sinh “ba năm một cặp”, nên các con chỉ cách nhau chưa đầy hai tuổi, độ lớn cứ nối tiếp nhau. Tết là những ngày mà con nít được ăn ngon, được mặt đẹp, được chọn từng cái bánh cái kẹo bỏ vào cái túi xách nho nhỏ mới toanh đeo tung tăng đi khắp xóm rồi khoe với bạn bè rằng “nhà mình có làm bánh in, bánh thuẫn, kẹo dẻo, kẹo me, ngon ơi là ngon”. Cái sự khoe ấy là niềm tự hào của một gia đình có cái tết no đủ, sung sướng. Những ngày tiết trời âm ấm, có những tia nắng lung linh, đi kèm vài cơn gió se se lạnh, tung tẩy, nhảy chân sáo khắp nhà, vào bàn tiếp khách của ba mẹ mà ve vuốt từng cánh hoa mai vàng lóng lánh, khen nức nở, khiến ba ngồi uống trà phải nhắc nhở: “Cẩn thận chứ, coi chừng hỏng hết các nụ hoa”. Cành hoa mai, nhạc xuân, ấm trà, khay bánh mứt, hạt dưa, là một bức tranh nồng hương vị của thời khắc tiết trời giao hòa. Người lớn, trẻ nhỏ tập trung nơi phòng khách trong bộ cánh đẹp nhất, mới nhất, lộng lẫy nhất. Sau lời chúc mừng năm mới dành cho nhau, cả nhà tôi bắt đầu đi viếng mộ ông bà, tổ tiên. Tại đây, những nén hương trầm thiêng liêng giữa không trung, trong linh địa của những người đã ra đi, quây quần về với con cháu. Sắc hoa vàng nở rộ, người người trầm lắng hướng về nguồn cội đi cùng ước vọng cho một mùa xuân may mắn bình an, chắc chắn rằng tết là những ngày con cháu tề tựu, sum vầy để thắt chặt yêu thương.

Tôi nhớ lắm, nhớ Tết của tuổi thơ, nhớ tết của quê nhà, nhớ tết của ba, của mẹ, nhớ rõ giai điệu bài hát đêm giao thừa ba mở những bản nhạc xuân, qua những mùa xuân xa xưa bao thế hệ còn mãi, để qua đó tôi đã biết rất nhiều bài hát hay của mùa xuân, ngày tết đi cùng với năm tháng.

Mỗi năm Tết đến xuân về, tôi nhớ ba, nỗi nhớ những việc ba làm, những gì ba chuẩn bị, những gì ba thường làm trong những ngày ấy, để thấy xuân ý vị, thiết tha làm sao. Bộ lư đồng bóng sạch, phòng khách rực rỡ sắc hoa, nhà cửa sạch sẽ tinh tươm từ trong nhà ra ngoài ngõ, lời ba dặn, phải nói những lời hay ý đẹp, không giận dỗi cãi nhau trong ba ngày tết để cả năm niềm vui, may mắn gõ cửa nhà. Những gì ba làm cho tuổi thơ tôi, các anh em tôi ghi nhớ mãi, nó đi sâu vào trong tiềm thức, trong phong cách sống, nên dù bây giờ không còn ba nữa, anh em chúng tôi luôn sum họp cùng nhau trong những ngày tết đến, cùng nhau hát ca, cùng nhau ăn chè đậu đỏ, cùng nhau mở tiệc trong ngày mồng một bên mẹ, nói cho nhau nghe rất nhiều điều, một năm bận rộn công việc, cơm áo, chỉ còn có những ngày tết là sum họp hát ca vang cùng nhau, nói rằng mùa xuân đã về.

Mùa xuân, ngày Tết, là những ngày đoàn viên sum họp, yêu thương gắn kết, sẻ chia, rồi nở rộ nụ cười trên môi. Nhớ lắm ngày Tết, nhớ lắm không khí đêm giao thừa, nhớ vị trà gừng ấm nóng, kẹo hạt sen thơm phức, và cảnh cả nhà tập trung gói bánh, ba gói, mẹ cột dây, con ngồi tập tành làm theo những đòn bánh tét nho nhỏ.

Đêm ba mươi, nồi bánh tét ngun ngút khói trên ánh lửa bập bùng, mẹ choàng thêm khăn ấm canh nước đã cạn chưa, ba đun thêm củi, con giật mình thức dậy, dụi mắt hỏi: “Ba ơi, cái bánh hồi chiều con gói đã chín chưa”. Ngày mai, khi thức dậy, diện bộ quần áo màu sắc tươi xinh nhất, vẫn không quên chiếc bánh, mà tôi đã tự học gói, xuống gian bếp tìm cho bằng được, rồi mỉm cười đem cất chiếc bánh đầu tiên của cuộc đời để dành ngắm nghía suốt cả ba ngày Tết.

H.X.Đ

Bài viết liên quan

Xem thêm
“Bến nước” cơ quan | Truyện ngắn Lại Văn Long
Tôi đang đứng trước gương trong nhà tắm rộng rãi, ốp đá Italia cầu kỳ với la bô, bồn cầu, bồn tắm nhập từ Nhật Bản có bộ điều khiển điện tử và máy nghe nhạc cực chuẩn, để tự vấn.
Xem thêm
Đòi nợ - Truyện ngắn Kim Uyên
Phàm ngồi kiểm đi kiểm lại mấy lượt vẫn thấy thiếu tiền. Ngày hôm nay gã bán hết ba mươi ba con vịt nướng, mười bảy con vịt luộc, hai thúng bún, hai kí măng khô cùng nhiều đồ gia vị. Hết hàng là có lãi, vậy mà không một đồng lời, thậm chí còn hụt vốn.
Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm