TIN TỨC

Chiều mưa sông Sài Gòn và trăng 16 hạ ngươn

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-11-22 15:55:48
mail facebook google pos stwis
434 lượt xem

HOÀI HƯƠNG

Mưa mùa Sài Gòn đã đến cái hẹn tới luc đỏng đảnh dỗi hờn “ông tha bà không tha” như triệu triệu năm miền đất phương Nam này, đã là những không đầu nguồn cuối ngọn, đã là cả thành phố ầm ập xối xả những dòng tràn chảy trắng xóa đổ xuống đầy ắp mênh mang, không còn nơi em mưa nhà anh nắng để cành nanh tị nạnh nhau, không phải những giọt li ti nhẹ bẫng bay ngang phố đậu vào tóc ai kia đến lỗi nhịp tim, không rơi tí tách như một hợp âm vui hòa cùng tiếng cười trong như ngọc ai đó trong ngôi nhà nhỏ trên phố…

Mà có ai như tôi, trong một chiều mây xám chậm chạp nặng nề chở đầy hơi nước ẩm ướt cả cơn gió phất ngang mặt, vẫn háo hức ra bến Bạch Đằng lên tàu du sông Sài Gòn. Và khi bước lên du thuyền nho nhỏ, thì cơn mưa ập đến, những giọt mưa với tốc độ của chớp gió chợt sắc lạnh, cho những e ngại không dám chạm vào, nhưng vẫn thấy thích thú, khi một giọt lỡ lướt quá má lạnh buốt.

Khi du thuyến ra tới lòng sông rộng, dù mới là đầu giờ chiều, mà không gian đã nhuộm một màu tím xám, mưa hình như càng lớn hơn, qua tấm kính ô cửa, mưa hắt chảy tràn như ai đó đang đổ nước, nhìn ra ngoài, cảm giác như bầu trời bị lệch nghiêng, để có bao nhiêu nước trên thượng giới dồn xuống dòng sông.

Mà mưa trên sông Sài Gòn thật lạ, giăng mắc những sợi nước dày tạo thành tấm màn nước khổng lồ tím thẫm che khuất mắt nhìn, chỉ thấy lờ mờ những hình khối kỳ ảo phiêu dật nghiêng ngả tạo nên những hình ảnh nửa thực nửa huyền bí, không thể nhận biết là vật gì, cái gì bên ngoài, là bờ sông hay một cái cù lao cô đơn đầy cỏ cây, hay bến cảng với những con tàu neo tạm đợi ngày ra biển. Tất cả những khối hình đó cứ trôi qua vùn vụt rất khó nắm bắt, cứ mơ màng lãng đãng….

Có một khoảnh khắc lạc thần, tưởng tượng như một con rồng đang quẫy mình giỡn chơi nghịch ngợm dưới dòng sông trong làn mưa xối xả ràn rạt, thi thoảng nguẩy cái đuôi lên mặt nước tạo thành cơn sóng ập vào du thuyền, làm cú lắc nhẹ chòng chành khiến mọi người thoáng chút bất động trong tích tắc, để rồi lại thích thú ngó qua ô kính ngắm dòng sông mờ ảo trong cơn mưa mịt mù, thả hồn bay phiêu bồng bềnh những ý tưởng riêng mình không biết đâu là giới hạn...

Du thuyền cứ thế đi trong mưa trên sông, không biết có phải thời gian đang dừng lại để có chút chùng chình sống chậm, khi ngoài kia những giọt mưa vẫn hối hả xiên chéo xuống mặt sông đang đầy lên theo con nước mặt trăng, những đám lục bình trôi vùn vụt vội vã, du thuyền tưởng như đi hoài đi mãi, sông chưa thấy bến, nước chưa thấy bờ, tầm mắt chưa nhìn thấy phố…

Không phải lần đầu tôi được ngắm trăng trên sông, nhưng với sông Sài Gòn có lẽ là lần đầu tiên, mà lại là trăng 16 hạ ngươn, dù nhà ở gần sông chỉ vài quãng trăm mét đã 46 năm nay. Một trải nghiệm đầy lãng mạn như mộng mị thần tiên.

Mà lạ, chiều mưa mù trời như đổ hết nước thiên giới xuống sông, thì hết chiều mưa, trong chạng vạng hoàng hôn biếc tím, không khí trong trẻo mát ngọt, chỉ còn lại vài hơi gió ẩm ướt. Nhìn xuống nước sông băng băng cuốn theo từng dề lục bình lớn không biết sẽ trôi dạt đến đâu trong bất tận mênh mang.. Đến nỗi lúc rời du thuyền lên bến, cảm giác như mặt đất đang di chuyển, bước chân có chút hẫng hụt, chếnh choáng chơi vơi hết vài khoảnh khắc.

Mà lạ, trời đêm trong suốt như pha lê đen, trăng 16 tròn đầy như chiếc dĩa ngọc, tỏa ánh sáng bàng bạc liêu trai, hư ảo huyền hoặc, man mác một sắc màu sâu thẳm, như rắc bụi cả không gian trên sông.

Mặt sông loang loáng ánh nước, lung linh đèn phố từ những ngôi nhà cao tầng ở khu đô thị mới dọc bờ sông, như những chuỗi sắc màu lóng lánh dát vàng dát ngọc. Mặt trăng treo lơ lửng giữa bầu trời thành phố, chỉ có thể đi trên sông vào lúc này mới cảm nhân thu trọn trăng phố không bất kỳ vật cản nào làm vướng tầm mắt, không bị ánh sáng chói của những cửa tiệm trên phố làm tan loãng ánh trăng.

Ừ mà ngắm trăng trên sông Sài Gòn, vào thời khắc này, thành phố vừa trải qua thương khó ngặt nghèo của dịch bệnh, hàng triệu người đã không thể về quê…,  có cảm giác ánh trăng là cầu nối của những miền không gian cách biệt, những miền thời gian biền biệt, nối những nỗi nhớ xa quê của những người trong các tòa nhà kia  về với quê nhà… Trăng còn khơi gợi những hoài niệm ký ức, trăng làm sáng lấp lánh những gì tưởng như quen thuộc, nhỏ nhặt, có lúc bị những mưu sinh hàng ngày làm thành hờ hững lãng quên phủ lấp…

Chợt văng vẳng lãng đãng đâu xa như từ cổ xưa một khúc ca “thủy điệu” bài thơ của Tô Đông Pha thi sĩ thời Tống:

“Vầng trăng sáng có tự khi nào

Nâng chén rượu lên hỏi trời cao

Chẳng biết cung điện trên chốn ấy

Đêm nay đã là đêm năm nao?”

(Minh nguyệt kỷ thời hữu- Nam Phương biên dịch).

Rồi lại nghe một khúc dân ca Quan họ về trăng thênh thang man mác:

“Một mảnh trăng treo suốt canh thâu

Em ơi trăng đã ngả ngang đầu

Thương nhớ ai chim ơi cho nhắn một đôi lời

Người đi xa có nhớ là nhớ ai ngồi

Trông cánh chim trời sao chẳng thấy đâu”

(Bèo dạt mây trôi- Dân ca Quan họ)

Trăng vẫn tỏa ánh sáng như dát vàng dát bạc lên Sài Gòn cho phố đêm khuya như trở về hơn 300 năm trước.

Tôi lưu vào hộp ký ức sông Sài Gòn một chiều mưa cùng ánh trăng 16 hạ ngươn.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thương phố ngày đau… – Tản văn của Thanh Tuân
Nghe cái tên thôi đã thấy xa hoa, mĩ miều. Phố. Nghe tên thôi đã gợi sự sầm uất, tấp nập. Và phố, những tráng lệ, nguy nga của nhà cao tầng, biệt thự; những xô bồ của dòng người xuôi ngược; những inh ỏi còi xe gầm rú; những tiếng rao quà đêm ngọt lịm như rót mật. Và phố, rộn ràng với nhạc xập xình có, du dương có; lung linh với những ánh đèn muôn màu sắc… Cứ nghĩ phố mãi với những niềm vui say ngất bất tận, thế nhưng đâu ai hay phố cũng có những ngày buồn. Đó là những ngày phố trở bệnh.
Xem thêm
Sài Gòn ơi! Tôi hứa…
Gần một tháng rồi Sài Gòn oằn mình chống đỡ với nạn dịch covid. Các tòa nhà đóng kín, phố xá vắng vẻ, đìu hiu, quán hàng cửa đóng im lìm, lác đác còn lại những những của hàng nhu yếu phẩm và các quán xá phục vụ mang về. Tuy nhiên khách cũng thưa thớt vắng vẻ.
Xem thêm
Sài Gòn mùa thương
Em Hà Nội điện thoại vào quan tâm hỏi, những ngày Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh giãn cách theo chỉ thị 16 có tâm sự gì, cảm xúc ra sao? Bỗng dưng cay mắt, bỗng dưng lạc một nhịp thở…
Xem thêm
Sài Gòn mưa - tình người như nước tràn đầy thương yêu
Tiếng mưa xối xả nghe đến thương con phố. Chen trong mưa tiếng còi xe cứu thương như xé đêm rẽ nước lao đi hối hả đau rát như vết cắt.
Xem thêm
Trăng Trung thu vẫn tỏa sáng ấm áp
Trung thu năm nay Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh chắc buồn lắm
Xem thêm
Đại dịch và tình người
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Tiếng lao xao ngoài ngõ vọng vào. Tiếng í ới gọi nhau nặng nề, yếu ớt. Những âm thanh này đã không còn xa lạ với Nhật gần nửa tháng nay nhưng anh vẫn vội vàng mở cửa bước ra xem. Đó là những người sống cùng con hẻm trong khu phố của anh. Những người bạn sớm tối với gia đình anh trong mấy chục năm qua.
Xem thêm
Những người xây nền móng cảnh sát biển Việt Nam
Lực lượng CSB Việt Nam đã có và vẫn luôn có những sĩ quan trung thành và sẵn sàng quên mình vì biển đảo của Tổ Quốc.
Xem thêm
Du Tử Lê – Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
Bài viết tác giả gửi đăng nhân 2 năm ngày nhà thơ Du Tử Lê rời cõi tạm.
Xem thêm
Sài Gòn thương khó - Sài Gòn hồi sinh
Trước đã yêu Sài Gòn/ Trong mất mát yêu hơn Sài Gòn
Xem thêm
Chạm vào đâu cũng thấy mình mắc nợ
Nếu cắt đứt quá khứ, ta chỉ còn là cái cây bật gốc, với một tương lai héo rũ, yếu ớt.
Xem thêm
Mùa thu rồi cũng trôi qua | Đoản văn | Bích Ngân
Viết, nha chị! Mùa thu ngun ngút rồi cũng trôi qua.
Xem thêm
Nhớ nhà văn Lê Văn Nghĩa
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bạn là nhà văn, nhà báo nổi tiếng. Bạn mất vào thời điểm đại dịch bùng phát dữ dội phải cách ly, phong tỏa, bạn bè không thể tiễn bạn một đoạn đường…
Xem thêm
Những ký ức không thể nào quên| Lê Tú Lệ
Ông bà mình thường nói “Nghĩa tử là nghĩa tận”.
Xem thêm
Siêu lý của tình yêu - Bút ký của Nguyên Ngọc
Gần đây, Bảo tàng Quân đội đã công bố bức thư của Đặng Thùy Trâm gửi người yêu và cả trang nhật ký của Khương Thế Hưng, tức M. trong nhật ký của Trâm. Tôi biết cả hai người ấy gần như là từ đầu, cuộc chiến đấu anh hùng, tình yêu đẹp, buồn của họ, và từ lâu tôi cũng suy nghĩ nhiều về câu chuyện đau đớn này.
Xem thêm
Cây học trò
Có lẽ rất lâu nữa tôi mới có dịp về lại chốn cũ, trường xưa Long Hựu, Vĩnh Bình ắp đầy kỉ niệm. Đời người khác nào đời cây luôn sẵn lòng, hết lòng dâng quả, tỏa hương ngọt ngào, thanh tao cho cuộc đời khi chữ tình bền sâu gốc rễ.
Xem thêm
Trên chuyến tàu về quê ăn Tết
Bản dịch của Trương Văn DânMệt mỏi! Chiếc xe lửa liên tục dằng xóc tạo nên những va đập trên lưng làm toàn thân tôi ê ẩm. Có lúc cơn mệt nhọc đã làm tôi thiếp đi trong một giấc ngủ ngắn, rồi giật mình thức giấc vì cái đầu lắc lư, đập lên thành toa, đau điếng.
Xem thêm
Tháng 12 xuôi về Tết hồn quê
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Chiều nay, giữa đất Sài Gòn hoa lệ. Tôi lang thang một mình trên phố, dường như năm nay Sài thành cũng mang hơi hướng của tiết trời miền Trung lẫn cả miền Bắc, một chút lành lạnh hanh hao, có chút mưa có chút khắc khoải bồng bềnh. Có lẽ thành phố vừa trải qua một trận ốm nên gió chướng cũng ùa về theo. Một cánh chim nhỏ khẽ bay ngang giữa bầu trời rộng, chợt thấy mình lạc lõng, chơi vơi giữa dòng đời xuôi ngược trong dòng xe hối hả, ồn ào của một mảnh đất như lạ nhưng lại từng quen. Xa xa những cánh hoa màu tim tím lờn vờn buông nghiêng trong gió rồi khẽ chạm xuống mặt đất một niềm riêng mang.
Xem thêm
Hoa bông súng phèn
(Vanchuongthanhphohochiminhvn) - Nhá nhem tối, khi đóng xong cửa chuồng heo và chốt ngang cửa chuồng gà là tôi chạy tót ngay qua nhà anh, hai anh em dẫn nhau đi xem ti vi. Trong xóm đã có nhiều nhà mua được tivi trắng đen, nhìn lác đác những “bờ cào” dựng ngược trời, lơ lửng nóc nhà mà ước ao thật thích.
Xem thêm
Huyền sử mẹ | Trầm Hương
Bài viết kỷ niệm 40 năm thành lập Hội Nhà văn TP.HCM của nhà văn Trầm Hương
Xem thêm