TIN TỨC

Dọc đường miền Trung – Bút ký Trần Ngọc Phượng

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-10-06 16:39:58
mail facebook google pos stwis
1160 lượt xem

Anh Nhân và chú Phụng mời mình du lịch miền Trung. Trong đoàn có mình, Huynh, Thứ, Tô Minh, là lính thời chống Mỹ. Còn anh Nhân, An, Phụng, Ngọc Hùng, Lương là những cựu chiến binh thời chiến tranh biên giới Tây Nam. Anh em đi xe ô tô từ thành phố Hồ Chí Minh theo đường Trường Sơn ra Nghệ An, rồi quay về theo đường số 1, thăm các khu di tích lịch sử và các thành phố ven biển. Từ Tân Cảnh, Ngọc Hồi, xe bon bon theo đường Trường Sơn mới mở, hai bên là những cánh rừng xanh ngắt, thỉnh thoảng bắt gặp các bản làng và những con đường mòn vào rừng, lên núi. Trong kháng chiến, chúng tôi phải vượt Trường Sơn hơn 4 tháng trời, không nhớ nổi phải qua bao đèo, bao suối, vượt qua bao thác ghềnh nguy hiểm, chịu bao nhiêu bom đạn để vào đến nơi tập kết ở Bà Rá, Phước Long. Lòng ai cũng rưng rưng theo những bài ca Trường Sơn mà cậu lái xe mở: “Ta vượt lên đỉnh núi cao Trường Sơn, đá mòn mà đôi gót không mòn”. Những đoàn quân nối tiếp nhau như dòng thác chảy, hành quân trong mưa bom bão đạn, trong đói ăn thiếu thốn cùng cực.

Nhà văn Trần Ngọc Phượng

("Lại hiện về thăm thẳm núi non kia/ Dưới lá là rừng là tăng là võng/ Là cơn sốt rét rừng vàng bủng/ Là muỗi vắt bom mìn, vực sâu đèo cao" - Thơ Nguyễn Duy)

Con đường đi bộ dài dằng dặc 4 tháng ấy, nay đi xe hơn một ngày chúng tôi đã đến Nghệ An.

Ngày tiếp theo, sau khi về thăm quê Bác, cả đoàn đến thăm khu di tích Ngã ba Đồng Lộc. Mình vào Nam năm 1965, đi qua những cung đường khu 4 ác liệt, gặp biết bao cô TNXP trẻ măng bám trụ mở đường. Trong bom rơi pháo sáng không nhìn rõ mặt, chỉ nghe tiếng nói cười ríu rít của các em. Chúng mình chỉ đi qua một lần, còn các em phải bám trụ sống chết ngày đêm ở các trọng điểm, như ngọn đèn đứng gác, ngọn đèn không bao giờ được tắt. Mình cũng đã nhiều lần đến thăm mộ mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc. Nhưng lần này, mình thấy trên mộ các cô, ngoài hương hoa, nhiều bạn trẻ đặt thêm gương lược, dầu thơm. Các cô hy sinh khi còn quá trẻ. Hồi đó, những thứ này làm gì có. Mỗi tháng chỉ được cấp nửa cục xà phòng, đen cứng như đá.

“Mắt em nhìn trong veo đến vậy
Tuổi hai mươi trẻ mãi đến mai sau
Trên mộ em vẫn góc riêng con gái
Có dầu thơm, gương lược chải đầu”

Sau giải phóng trở về đời thường, tuổi xuân lỡ làng, mang theo bệnh sốt rét, chất độc da cam, có cô tự kiếm cho mình đứa con, rồi lại quây quần với nhau bên "Bến không chồng", có cô tìm về cửa Phật Nam mô Di Đà.

Đèo Ngang bây giờ đã có đường hầm, nhưng anh em chúng tôi vẫn muốn vượt đèo bằng con đường cũ để thưởng thức phong cảnh, ngâm nga câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan:

“Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà/ Cỏ cây chen lá, đá chen hoa/ Lom khom dưới núi tiều vài chú/ Lác đác bên sông chợ mấy nhà...”

Mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp nằm trên ngọn núi Thọ, Mũi Rồng ở vùng biển Vũng Chùa - Đảo Yến, cách Đèo Ngang khoảng 10 km, thuộc dãy Hoành Sơn đâm ngang ra biển. Đây không chỉ là điểm du lịch tâm linh mà còn là thắng cảnh tuyệt đẹp. Nơi an nghỉ của Người có thế núi hùng vĩ, có vùng biển bình yên thoáng đãng:

“Đèo Ngang mây bay lồng gió
Vũng Chùa sóng vỗ hiền hòa
Nằm giữa hai miền đất nước
Dang tay ôm dải sơn hà”

Hàng ngày trên đường vào Nam ra Bắc, nhiều đoàn người vào đây viếng Người, cầu mong Người linh thiêng phù hộ cho quốc thái dân an, truyền thêm sức mạnh cho toàn dân đập tan quân bành trướng xâm lược.

Đến thăm di tích đôi bờ Hiền Lương - Bến Hải, nơi chứng kiến nỗi đau chia cắt hai miền và cuộc đấu tranh 21 năm (1954-1975) với biết bao nhiêu xương máu của chiến sĩ đồng bào đã đổ xuống để giành độc lập, thống nhất đất nước.

“Một cây cầu/ Ngăn giữa hai màu sơn/ Như nhát dao/ Cắt đôi khúc ruột/ Hai mươi mốt năm/ Chia lìa đất nước/ Chia cả vợ chồng/ Chia cả cha con/ Nắm đất Cà Mau/ Mẹ gửi ra đất Bắc/ Đường Trường Sơn/ Dằng dặc khúc quân hành/ Bao máu xương/ Thành sông, thành núi/ Để nối liền khúc ruột yêu thương”

Anh em chúng tôi xuống xe, đi bộ qua cầu dài 183m, chụp ảnh bắt tay nhau giữa cây cầu, nơi ngăn cách bởi hai màu sơn. Nơi đây đã được xây dựng thành cụm di tích lịch sử. Phía Bắc có nhà Liên hợp, hệ thống loa, và nổi bật là cột cờ Hiền Lương cao hơn 28m. Phía Nam có "Nhà trưng bày vĩ tuyến 17" và cụm tượng đài "Khát vọng thống nhất", trong đó có tượng đài Bà Mẹ miền Nam và người con trai thể hiện niềm tin son sắt của đồng bào miền Nam vào ngày chiến thắng, thống nhất đất nước. Đến đây để không quên một giai đoạn lịch sử bi thương và hào hùng của dân tộc.

Đến Nghĩa trang Trường Sơn vào chiều ảm đạm. Đây là nghĩa trang quốc gia rộng hơn 38ha, nằm trên 3 quả đồi thuộc huyện Gio Linh, Quảng Trị, quy tập hơn 10 ngàn ngôi mộ liệt sĩ. Các anh nằm đây không theo đội hình đơn vị mà được sắp xếp theo tên tỉnh, tên thành. Từng khu vực có nhà tưởng niệm được thiết kế theo biểu tượng của quê hương. Tôi bỗng nhớ những năm tháng chiến tranh không thể nào quên được. Cả miền Bắc sục sôi phong trào thi đua "Tất cả vì miền Nam ruột thịt". Từng làng xã thi đua cam kết "Gạo không thiếu một cân, quân không thiếu một người". Trong ngày giao quân, những người mẹ không cầm được nước mắt nhìn những đứa con của mình, mặt còn búng hơi sữa, háo hức lên đường nhập ngũ. Mẹ chạy theo nhét thêm vào ba lô của con nắm xôi, quả trứng luộc, hộp dầu, cố dặn dò thêm lần cuối. Có lẽ chỉ có trái tim người mẹ, người vợ mới linh cảm, thấm thía hết nỗi đau của chia ly, mất mát này.

Khi đang thắp nhang, chúng tôi bỗng nghe tiếng tắc kè kêu. Trong rừng, mỗi lần nghe như vậy, anh em lại nói đùa với nhau: “Sắp về, sắp về...”. Hai tiếng "Sắp về" thắp lên bao hy vọng, khát khao từ Mậu Thân 1968, từ Hiệp định Paris năm 1973 đến Chiến dịch Hồ Chí Minh tưởng như sắp tới, nhưng rồi biết bao đồng đội mãi mãi không thể trở về.

“Đồng đội bao người không 'về tới' như anh/ Nằm lại Cầu Bông, Đồng Dù và xa nữa/ Tất cả họ, suốt một thời máu lửa/ Đều ước ao thật giản dị: sắp về...” (Nguyễn Duy)

Chúng tôi đến đây trong những ngày mà Formosa vừa đầu độc biển ở Hà Tĩnh, tàu Hải Dương Trung Quốc xâm phạm chủ quyền, khoan dò dầu khí trái phép trên lãnh hải của nước ta.

“Đất nước hòa bình/ Nhưng nào đã bình yên/ Giặc nội xâm, ngoại xâm tàn phá/ Anh nằm đây có phút nào/ Sóng biển động rung chuyển chỗ anh nằm/ Hương khói bay lồng lộng gió ngàn/ Đang bật dậy những linh hồn bất tử”

Đến thăm Thành Cổ Quảng Trị, vào nhà bảo tàng gặp bức ảnh "Nụ cười bên Thành cổ" của người bạn đồng hương, đồng môn, đồng ngũ, phóng viên chiến trường, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đoàn Công Tính. Anh là phóng viên duy nhất của cả hai phía có mặt trong Thành Cổ trong 81 ngày đêm chiến đấu ác liệt. Bức ảnh người lính ôm khẩu B40, ngồi cười dưới chân thành đổ nát làm xúc động lòng người:

“Các anh cười dưới chân thành đổ nát/ Trận đánh sau ai mất ai còn/ Dù máu xương tan trong lòng đất/ Nụ cười còn mãi với nước non”

Khi khách tham quan hỏi, chị thuyết minh trả lời người lính ấy đã hy sinh rồi. Gần 30 năm sau, một người trong đoàn tham quan phát hiện anh ta là Lê Xuân Chinh, đi kinh tế mới, đang sống ở Mường Nhé, Điện Biên. Anh Đoàn Công Tính dò tìm nơi ở, mời anh về Hà Nội và đã lên TV trong chương trình Người Đương Thời của VTV1. Thì ra sau chiến tranh, anh ra quân, bị mất hết giấy tờ, đồ đạc ở bến xe. Về quê với hai bàn tay trắng, anh đưa gia đình đi kinh tế mới. Nhà nghèo không TV, không sách báo nên anh không biết đến bức ảnh nổi tiếng ấy. Anh Tính nhờ đơn vị cũ xác minh, may còn giấy tờ xác nhận anh ta bị thương. Nhờ đó anh được đi khám để xác định mức độ thương tật, hưởng chế độ thương binh. Công ty Mai Linh nhận anh vào làm bảo vệ mấy năm để có thêm thu nhập.

Miền Trung có Cố đô Huế, Phố cổ Hội An và Thánh địa Mỹ Sơn (Quảng Nam) được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Bãi biển Đà Nẵng được bình chọn là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh. Vịnh Nha Trang được tôn vinh nằm trong 29 vịnh đẹp nhất thế giới. Thiên nhiên đã ban tặng cho miền Trung những cảnh sắc tuyệt vời không đâu có được, nhưng cũng gieo rắc những thiên tai thảm khốc kinh hoàng. Năm nào miền Trung cũng có bão lũ dữ dội, nhất là vào tháng 11, 12... Lũ lụt ở đồng bằng, lũ quét, lở đất ở miền núi gây ra bao cảnh đau thương chết chóc. Chúng tôi về thăm một làng biển ở Quảng Nam... Những người dân phải bám biển ra khơi, đánh cá, thường xuyên phải đánh trả bọn cướp biển và chống chọi với bão giông. Sau những cơn bão tàn khốc, nhiều người ra đi không về, cả làng lại trắng khăn tang. Những thử thách ấy đã tôi luyện nên con người miền Trung can trường, dũng cảm và đầy lòng nhân ái:

“Người miền Trung kiên cường chịu đựng/ Những buồn vui cũng đến tột cùng/ Tiếng nói át gió mưa giông bão/ Sức người như nén bật dây cung”

Con tàu cao tốc chồm lên sóng đưa chúng tôi ra thăm Cù Lao Chàm. Biển động nhưng lại được mùa cá. Những đoàn tàu cập bến, mọi người phấn khởi. Niềm vui tràn ngập trên những khuôn mặt đen sạm nắng gió:

“Thuyền về tôm cá đầy khoang/ Nụ cười khỏa lấp nhọc nhằn hiểm nguy/ Một đời ngàn vạn chuyến đi/ Thương em bến đợi gom ghì bão giông”

Một chuyến đi gói gọn trong bảy ngày, được tham quan nhiều nơi, được lên rừng xuống biển, ra đảo, phát hiện ra nhiều điều thú vị, làm được nhiều bài thơ. Được ăn những món đặc sản: Cháo lươn Nghệ An, Bún bò Huế, Mì Quảng Đà Nẵng, Cao lầu Hội An, Bún cá nem nướng Nha Trang... Nhưng thời gian ít quá, chưa thấm tháp vào đâu. Vẫn còn muốn đi nữa để khám phá cảnh vật và con người miền Trung. Chiều nay ngồi lai rai mấy ly rượu trên bãi biển Nha Trang, nghe em ca những bài hát Lý miền Trung mà lòng bâng khuâng, nỗi buồn man mác:

“Mang câu hò điệu lý vác vai/ Anh đi qua bao đèo bao suối/ Những thành quách nguy nga/ Những lâu đài tàn lụi/ Lý chiều chiều/ Chín nhớ, mười thương/ Chẳng ngựa ô lục lạc dây cương/ Đón em về trong kiệu vàng khớp bạc/ Chỉ thương em/ Cả đời mỏi/ Đón chờ anh trong sóng dữ biển Đông/ Lý trầm buồn/ Man mác mênh mông/ Ta thương vượt bão giông đạp sóng/ Lý giao duyên theo suốt cuộc đời”

Mong cho khỏe mạnh. Hẹn những chuyến đi sau.

Trần Ngọc Phượng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Có một tinh thần sáng tạo độc lập như thế tại Việt Nam
Tiệm phở của Anh Hai (Brother Hai’s Pho Restaurant) là tựa game nổi tiếng thời gian gần đây của một lập trình viên bí ẩn với biệt danh marisa0704, vốn là sinh viên Trường Công nghệ Thông tin và Truyền thông (SoICT), Đại học Bách khoa Hà Nội được truyền cảm hứng từ Flappy Bird của nhà lập trình độc lập từ hơn 10 năm trước. Như một sự ngẫu nhiên, nếu nhìn lại những kết quả của các nghệ sĩ trẻ trong các lĩnh vực mỹ thuật, điện ảnh, sân khấu - kịch, xuất bản và đặc biệt là âm nhạc thì trong hơn một thập kỷ qua, họ đã thực sự sống với tinh thần sáng tạo, thử nghiệm độc lập.
Xem thêm
Lâm Xuân Thi – Người chọn đứng phía sau những điều tử tế
Bài đăng Tạp chí Văn nghệ TPHCM số ra ngày 01/01/2026
Xem thêm
Vị của mùa Đông - Tản văn Đinh Thu Huế
Mùa đông lẻn vào lòng thành phố bằng những bước chân không tiếng động, chỉ để lại dấu vết qua cái rùng mình của cơn gió bấc và sắc màu trầm mặc trên vòm không. Với tôi, mùa đông không chỉ là một khái niệm thời tiết, nó là một “vị” riêng biệt - vị của ký ức, của sự tĩnh lặng và của những triết lý nhân sinh được gói ghém trong cái lạnh căm căm.
Xem thêm
“Ăn mày laptop”- Thắp sáng niềm tin cuộc đời
Trong thời đại số, khi mạng xã hội thường bị nhìn như nơi ồn ào và nhiễu loạn, dự án “Ăn mày laptop” của Trần Trọng An lại cho thấy một khả năng khác: kết nối lòng tử tế bằng sự minh bạch, kiên trì và nhân ái.
Xem thêm
Nén hương cho một người cô độc - Tùy bút Nguyễn Hồng Lam
Đi hết những năm chiến tranh, vác ba lô về nhà ngỡ bắt đầu đời sống của riêng mình, người lính ấy mới nhận ra không còn gì thuộc về riêng ông nữa. Không gia đình, không quê hương, không có gì chào đón hay níu giữ. Khói lửa chiến tranh cũng đã tàn, chẳng còn chiến trường khốc liệt nào cho ông quay trở lại, dù chỉ để đi hết cuộc đời trong một thói quen. Ông là người lính lơ lạc giữa thời bình. Ngày trở về cũng cũng là ngày cuộc chiến trong tâm thức của riêng ông mới bắt đầu, giữa hòa bình vĩnh viễn, kéo dài thêm suốt hơn 30 năm sau đó.
Xem thêm
Văn chương gìn giữ văn hóa đọc
​Sách và văn hóa đọc đã góp phần gìn giữ, bảo tồn văn hóa quốc gia, dân tộc, phát triển năng lực cá nhân thông qua ngôn ngữ được sử dụng làm công cụ kết nối, truyền bá và lưu giữ những giá trị bất biến ngàn đời. Trong đó, văn chương cũng là một kênh đọc rất hữu hiệu, giàu tính nhân văn, nhân bản được nhân loại tụng ca.
Xem thêm
Hà Vi Tùng, vị tướng mưu lược…
Kỷ niệm 81 năm thành lập QĐND Việt Nam, 36 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân
Xem thêm
Pha Long nơi biên cương Tổ Quốc
“Pha Long nơi biên cương Tổ quốc” không chỉ là câu chuyện tìm mộ liệt sĩ, mà là một hành trình nhân văn về ký ức chiến tranh, tình ruột thịt và sự hóa thân thầm lặng của người lính vào từng tấc đất biên cương. Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu bài ký của nhà thơ Nguyễn Văn Mạnh
Xem thêm
Phú Yên nghĩa tình và khát vọng hồi sinh - Ký của Nguyên Hùng
Bài đăng báo Văn nghệ số 50, ra ngày 13/12/2025
Xem thêm
Lời thì thầm của biển – Tản văn của Như Nguyệt
Còn bạn thì sao? Bạn nghe điều gì từ lòng biển? Tôi tin dù bạn nghe được điều gì, hãy giữ lấy niềm tin ấy thật chặt, bởi vì mọi “lời thì thầm” đều có sức mạnh của riêng nó.
Xem thêm
Diễn viên Thương Tín đã về cõi lặng
Thông tin từ chị Bùi Kim Chi (vợ Thương Tín) cho biết, Thương Tín đã qua đời vào khuya nay tại nhà riêng Phủ Hoà, Phan Rang.
Xem thêm
Ký ức về bố – Bút ký Vũ Mạnh Định
Pleiku những ngày này mưa dầm dề do ảnh hưởng bão. Mưa trắng xóa cả bầu trời, gió hun hút qua hàng cây phủ kín cả phố núi. Tiếng mưa khiến lòng tôi chùng xuống, ký ức bất chợt ùa về. Mưa như tấm màn xám phủ trùm đất trời, có khi kéo dài cả tháng không dứt. Ngày ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu nỗi buồn của những cơn mưa, chỉ nhớ nó dai dẳng đến mức sáng hay chiều cũng nhập nhòe một màu xám đục. Nhưng chính sự dầm dề ấy lại trở thành lát cắt đặc biệt của tuổi thơ, để sau này, mỗi lần nghe mưa nơi khác, tôi ngỡ như vừa chạm vào những ngày Pleiku xưa cũ, ngày mưa dài đến mức thời gian như ngưng đọng.
Xem thêm
Một Việt Nam nhân hậu giữa bão lũ và nước mắt
Giữa màn đêm bị xé toang bởi gió, nước và tiếng kêu cứu, người ta lại nhìn thấy những điều kỳ diệu khác: tình người, sự hy sinh, lòng nhân hậu – những phẩm chất làm nên cốt cách vĩ đại của dân Việt.
Xem thêm
Hai vị đại tướng Nam Bộ qua bút ký của nhà văn Trần Thế Tuyển
Lịch sử QĐND VN có nhiều vị tướng huyền thoại. Trên mảnh đất Phương Nam - Nam Bộ cũng có những vị tướng như thế. Đặc điểm chung của các vị tướng Nam Bộ là sống hết mình: Hết mình vì đất nước, nhân dân; hết mình về đồng đội, bạn bè; sống chân thật, thuỷ chung …mà người đời thường gọi là “Ông Già Nam Bộ”.
Xem thêm
Sương rơi trên lá non - Tản văn Hồng Loan
Có những đoạn đời, ta đi qua như kẻ mộng du giữa những vết xước của chính mình. Mỗi ngày trôi, ta tưởng mình vẫn sống, nhưng kỳ thực chỉ là đang lặp lại những hơi thở cũ, nhạt nhòa và vô nghĩa. Tổn thương không chỉ làm ta đau, nó khiến ta lãng quên, quên mất rằng mình từng có một tâm hồn trong trẻo, từng biết rung động trước điều nhỏ bé nhất trong đời.
Xem thêm
Người gieo hạt yêu thương – Tản văn Chu Thị Phương Thảo
Nhắc đến quãng đời học trò, tôi không thể quên hình ảnh cô giáo Trương Hoàng Oanh – người đã dìu dắt tôi suốt những năm cấp hai. Với tôi, cô không chỉ là một người thầy, mà còn là người mẹ thứ hai, người để lại trong lòng tôi những ký ức không thể phai mờ. Cho đến hôm nay, mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt hiền từ của cô, vẫn nghe giọng nói trầm ấm khi cô gọi tôi bằng cái tên thân thương: “Nhím” – cái tên gắn bó với tôi như một phần ký ức ngọt ngào của tuổi học trò.
Xem thêm
Những người con đất Quảng - Bút ký Phùng Chí Cường
Ngày 20 tháng 7 năm 1954 hiệp định Giơnevơ được ký kết, chấm dứt gần 100 năm người Pháp đặt ách đô hộ lên đất nước ta. Nhưng ngay sau khi chữ ký chưa ráo mực, thì đế quốc Mỹ đã nhảy vào miền Nam hất cẳng Pháp, đưa con bài Ngô Đình Diệm về Sài Gòn để lập ra chính quyền bù nhìn thân Mỹ, chúng rắp tâm chia cắt lâu dài đất nước ta. Năm đó, nhiều cán bộ miền Nam đã ra Bắc tập kết, để lại quê nhà, gia đình vợ con và những người thân, rồi họ cùng nhau mòn mỏi trông chờ ngày đoàn tụ. Tới ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam được hoàn toàn giải phóng, hai miền Nam - Bắc mới được sum họp một nhà. Vậy trong hơn 20 năm xa cách ấy những người ở lại miền Nam, dưới sự đàn áp điên cuồng của đế quốc Mỹ cùng bè lũ tay sai, họ đã phải sống ra sao? Chúng ta hãy đi tìm câu trả lời:
Xem thêm
Từ dòng Lam đến Vàm Cỏ Đông
Một đêm diễn đặc biệt tại Nhà Văn hóa Thanh niên, với tên gọi “Giai điệu từ những vần thơ”, trong chuỗi chương trình “Những ngày Văn học Nghệ thuật TP.HCM”...
Xem thêm
Nha Trang – Viên ngọc xanh, từ hoài niệm đến khát vọng – Bút ký Nguyễn Phú Thành
Thành phố Nha Trang, thuộc tỉnh Khánh Hoà được mệnh danh là “Viên Ngọc Xanh” của bờ biển Đông, không chỉ là điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thích biển đảo mà còn là nơi lưu giữ những hoài niệm và khát vọng của xứ sở. Đồng thời, Nha Trang cũng hội tụ vẻ đẹp của lịch sử văn hóa và, du lịch biển làm nên vẻ đẹp hiếm có làm say đắm lòng người.
Xem thêm