Bài Viết
Ngủ đi cơn gió lang thang
Đâu đàn đom đóm địa đàng tuổi thơ?
Quay tìm để thấy bơ vơ
Màn đêm lồi lõm dật dờ lá rơi
Bình minh hẹn phía chân trời
Tôi đi khẽ hát những lời Mẹ ru...
Mùa Thu sao mong manh
Phớt qua cơn gió thoảng
Lá vàng bay lãng đãng
Mẹ ơi, con đã tìm về
Sóng xanh Trà Cổ, bùa mê cõi người…
Dáng Cha ngồi bên bếp hồng bóng chạy
Nồi bánh chưng tấm tức đổ mồ hôi
Đêm ba mươi củi than hồng rách nát
Mùa Vu lan hàng năm đến rồi qua, nhưng trong sâu thẳm mỗi chúng ta luôn còn lại mãi hình bóng đấng sinh thành, đặc biệt là người mẹ. Báo SGGP xin trân trọng giới thiệu hai bài thơ về mẹ của nhà văn Bích Ngân và nhà thơ trẻ Trần Đức Tín.
Câu thơ Người cứ vang vọng ngân nga
Biết thôn Vỹ có tươi hàng cau mượt?
Ta đau với nỗi đau Người buổi trước
Mặc ai quay đi còn ở lại Mai Đình.
Bầy sếu di cư hút xa miền mây trắng
Quê nhà thăm thẳm vọng hương lúa thơm hương phù sa mặn mòi
Cánh đồng vắng tiếng quẫy cá tôm bạc trắng miền chờ
Xin em đừng cười màu hoa cũ ngu ngơ
Dòng Hương tím nụ đồng tiền duyên quá
Lang thang xích lô tìm thu trên phố Huế
Thuyền trôi xuôi em nổi tôi chìm
Em như hoa dã quỳ trong gió hồn nhiên
Đến mùa thu là bừng nở
Mặc nghiệt ngã nắng mưa bão tố
Kiêu hãnh dâng đời như lẽ sống, thế thôi.