Bài Viết
Trái bầu lớn xuống vừa chạm đầu tôi là vừa ăn được
Mẹ để giành trên giàn bằng cách cắt một khoanh cho đủ
bữa ăn nuôi dưỡng một ngày quê
Chim hạc Sài Gòn
Nâng hơn mười triệu sinh linh trên đôi cánh
Tổ ấm dải đất phương Nam
Có ai khâu giùm tuổi trẻ
Có ai nhuộm biếc mùa xanh
Để con quay về bên mẹ
Như ngày chân bước tập tành
Lưu sử xanh người anh hùng bất tử
Trước sống còn không lùi bước hy sinh
Lá thư tay ta gửi ngàn nỗi nhớ
Tà Săng ơi giữa bom đạn vẫn tình
Bác đi muôn người nhớ
Bác ở muôn người thương
Mong dân giàu nước mạnh
Sánh bốn biển năm châu
Ngày trở về
Anh đi lệch một bên
Một ống quần phất phơ trước gió...
Bác về với đất quê hương
Giang sơn mở cõi yêu thương đón Người
Triệu con tim lệ ứa nhòa
Mưa rơi như thể giao hòa nỗi đau.
Một con người... dẫu đã đi xa
Mà hào quang vẫn ngời lên khắp miền đất nước
Người là niềm tin không bao giờ tắt
Có ngọn đuốc tắt để đêm bừng sáng
Bởi ngọn đuốc đã kịp truyền sắc lửa khắp nơi
Ngọn lửa làm bừng sáng những trái tim lạnh giá
Máu đã hồng lên chảy đến những tế bào.