TIN TỨC

Thư viết cho người cõi âm

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-11-19 22:03:59
mail facebook google pos stwis
284 lượt xem

 

                                      Việt Thắng

 

Tôi tính không kể chuyện này vì sợ rằng kể ra bạn đọc sẽ không tin; còn cho tôi là con người đầu óc “Liêu trai chí dị”. Suy đi nghĩ lại hôm nay tôi quyết định kể câu chuyện có thật mà như đùa. Chuyện như thế này:

Nghe tiếng chuông điện thọai reo, tôi bấm máy:

- A lô tôi nghe! Xin lỗi ai đầu dây đó ạ?

Nghe giọng nữ mềm mại õng ẹo:

- Em xin chào nhà văn, em có thể gặp anh nhờ chút việc được không?

Tôi phân vân:

- Xin lỗi gặp tôi có chuyện gì, mà gặp ở đâu?

Vẫn giọng nữ cười õng ẹo:

- Nhà em cách nhà anh có mấy cây số thôi mà, anh không biết em chứ em rành anh lắm. Ngưng lại giây lát cô ta tiếp - Bốn giờ chiều nay hẹn gặp anh ở quán cà phê...nha. Em chỉ nhờ anh một việc nhỏ so với khả năng của anh thôi mà.

Nhà Văn Việt Thắng

Đúng hẹn lững thững đi bộ ra quán cà phê mà cô ta hẹn rất gần nhà tôi đang ở. Chưa ngồi ấm chỗ, thấy một chiếc xe du lịch loại đắt tiền đỗ trước cửa quán. Một phụ nữ ăn mặc lòe loẹt õng ẹo đi vào, nhìn thấy tôi cô ta lại ngồi xuống ghế đối diện. Lúc này tôi mới nhìn kỹ: Trên lớp da mặt cô ta trét đầy kem, điểm đôi môi mỏng đỏ chót, đôi lông mày xăm cong dài như mảnh trăng lưỡi liềm, hai hàng lông mi giả dài cong vút không che nổi cặp mắt mờ mờ nửa trắng nửa đen. Ngắm nhìn hình dáng cô ta, tôi lại liên tưởng tới mấy cô đồng bóng. Khi đã ngồi yên vị, cô ta vào đề:

- Anh là nhà văn Việt Thắng như em thấy trong mạng chả khác với ngoài là mấy. Anh uống gì cứ kêu, ta vào đề luôn nha anh...

Tay đưa muỗng khuấy ly cà phê sữa đá, mắt cô ta nhìn tôi:

- Thế này anh ạ...Thằng chồng em làm giám đốc ăn nhậu vô độ, gái gú lung tung, bị sơ gan cổ chướng chết cách nay hơn hai năm; trong khi em mới ngấp nghé tuổi bốn mươi.

Ngưng lại uống một hơi hết nửa cốc cà phê sữa, ngước mắt lên nhìn tôi nét mặt cô ta sa sầm:

- Mà nó khốn nạn lắm anh ạ, chết đã rữa xác rồi mà hồn cứ theo phá em hoài. Hễ ban ngày có anh nào tán tỉnh em là y rằng đêm đến trong giấc mơ lão lại về hành hạ chửi bới em. Đã bao lần em đi thầy gọi hồn trục vong lão ra, mà chả thấy tác dụng gì; vẫn y nguyên bổn cũ soạn lại.

Ngưng lại lấy hơi, hớp thêm hớp cà phê nữa, mặt cô ta hầm hầm vì tức giận:

- Nghe người ta mách, em lần tới nhà một ông thầy tít trên núi nghe nói cao tay ấn lắm. Sau khi nghe em kể quá trình hồn ma theo phá em, ông thầy bắt quyết rồi phán:

- Hồn ma này còn nặng duyên nợ với cô lắm, chỉ còn cách cô về viết lá thư kể lể lòng thương nhớ của cô với chồng cũ và xin phép chồng hãy thương xót cô và cho cô được lấy chồng. Ông thầy còn dặn kỹ phải viết sao cho bi lụy để hồn ma cảm động thương xót mà không về phá cô nữa. Em có hỏi sao thầy không khấn vái nói giùm em luôn. Thầy bảo cái hồn ma này khó lắm phải chính tay cô viết; xong rồi hẹn ngày, tôi sẽ tới nhà cô cúng kiếng gọi hồn chồng cô về và đốt lá thư gửi xuống âm phủ thì họa may...

  Nghe tới đây tôi phì cười văng cả nước cà phê trong miệng, may mà tôi kịp ngoảnh qua chỗ khác chứ không thì mặt cô ta sẽ lãnh đủ.

Nhìn tôi cô ta trợn mắt lên:

- Em nói vậy nhà văn không tin hả?

Tôi cười ruồi:

- Tôi tin là cô có nằm mơ và đi thầy bà; nhưng cái này là cô quá duy tâm chứ làm gì có hồn ma nào mà ám cô ghê gớm vậy.

Cô ta nhướng mắt lên nhìn tôi:

- Khổ quá, anh có rơi vào hoàn cảnh của em đâu; mà anh thấu hiểu nỗi sợ hãi và khổ tâm của em. Thì anh cứ viết lá thư giúp em như lời ông thầy pháp phán, tiền công bao nhiêu thì em trả anh sòng phẳng mà.

Ngưng lại uống thêm hớp cà phê cô ta mở bóp (ví) đựng tiền, rút ra tờ bạc màu xanh 500 ngàn dúi vào tay tôi giọng dứt khoát:

- Để làm tin em xin đặt cọc trước 500 ngàn, miễn sao nhà văn cứ viết theo ý thầy pháp là được.

Tôi nói vì còn nhiều việc phải làm nên hẹn đúng ba ngày sẽ viết xong lá thư. Tiền công viết cô trả bao nhiêu là tùy tâm. Thấy chuyện lạ đời phần vì tính tò mò, tôi ra điều kiện cô cứ hẹn thầy pháp ba ngày xuống nhà; tôi sẽ đem lá thư qua cho cô tiện thể coi thầy pháp trục hồn ma.

Cô cười giả lả:

- Nếu được nhà văn qua nhà em thì vinh hạnh biết mấy.

 Đúng ngày hẹn, sáng tôi dậy sớm khăn gói chỉnh tề, cầm lá thư tới nhà cô ta. Ngôi nhà cô đang ở là căn biệt thự xây theo kiểu Thái; vườn rộng ước chừng ngàn mét vuông. Khu vườn có cả hồ bơi mi ni, tiểu cảnh hòn non bộ thác nước cùng nhiều loại cây cảnh và cây ăn trái. Tôi thầm nghĩ: “Giàu có thế này thảo nào lắm anh tán tỉnh là phải; chả biết họ yêu người hay yêu của”? Trong thời gian đợi ông thầy tới, tôi đưa lá thư cho cô ta đọc trước. Tôi được mời ngồi trên tràng kỷ bằng gỗ cẩm lai chạm khắc theo kiểu xưa tại phòng khách, được kê xích qua một bên bàn thờ. Ngồi nhâm nhi ly cà phê sữa đá mà cô ta đã pha sẵn. Lá thư tôi viết cỡ ba trang A 4, dĩ nhiên là tôi phải tưởng tượng ra nhiều thứ nhớ thương mây gió trong tình yêu, thực tế tôi cũng chả biết cô ta có thương nhớ chồng thật như những lời trong thư tôi viết hay không. Vừa nhâm nhi cà phê tôi đảo mắt ngắm trên bàn thờ kê ngay giữa phòng khách; đã được bày biện: Bức ảnh chân dung người chồng, bát hương, gà luộc, xôi oản, hoa quả...

     Đúng 9 giờ, ông thầy và một đệ tử là cậu con trai khoảng mười mấy tuổi, xách mấy túi đồ nghề bước ra khỏi xe hơi. Vào đến nhà thằng đệ tử nhanh nhảu lôi từ trong các túi đồ nghề ra: Hình nhân Tề Thiên Đại Thánh, cờ phướn, trống cái, trống con, chuông, mõ, thanh la, não bạt... chất lên chiếc chiếu hoa đã được trải sẵn trước bàn thờ để thầy hành sự. Sau vài lời thăm hỏi và uống vài ly trà, thầy mặc bộ đồ pháp sư màu vàng cùng đội lên chiếc mũ cũng màu vàng có in hình bát quái. Tay bắt ấn một tay thầy cầm cái chuông lắc keng keng, lời khấn vái cầu hồn vang lên: Úm ba la, úm ba la...và tiếp theo là hàng tràng tiếng Miên chả ra Miên, Tàu chả ra Tàu; có lẽ chỉ lão thầy pháp hiểu? Miệng đọc tay thầy múa may trên đầu và xung quanh người thằng nhỏ đang ngồi giữa chiếu; được trùm trên đầu vuông vải đỏ có thêu hình rồng phượng. Lúc thì thầy đánh phèn la, cầm phướng múa may, lúc thì cầm hình Tề Thiên... Trong tiếng trống, phèn la...tiếng la hét của ông thầy, bỗng thằng nhỏ ngồi đồng rùng mình ngáp dài...Thầy càng nhảy múa nhanh hơn, tay vơ vội chiếc khăn phất qua đầu đứa nhỏ như chụp hồn. Đứa nhỏ bỗng khóc hu hu xưng tên kể lể đã sống khổ sở thiếu thốn tiền bạc dưới âm phủ, ngày đêm thương nhớ người vợ trẻ. Cô vợ đang ngồi xếp bằng bên cạnh thằng nhỏ, giật mình ôm lấy thằng nhỏ khóc lóc kể lể nỗi nhớ thương hồn ma.

   Nhìn khuôn mặt và nghe giọng nói của thầy pháp, tôi chợt nhíu mày nhơ nhớ cái khuôn mặt này đã từng gặp ở đâu đó. Nhất là giọng nói...cố moi trí nhớ tôi, vui mừng vỗ vào trán...À...à... Thằng Hộ người cùng làng. Hồi tôi học cấp hai cậu ta đang học cấp một. Lúc tôi đi bộ đội Hộ còn đang học. Hòa bình trở về quê, nghe nói Hộ cũng bị đi lính và còn sống trở về. Không chịu nổi cảnh cực khổ và đói khát nơi quê nhà, tôi quay trở lại miền Nam lập nghiệp. Gần chục năm sau về quê nghe nói Hộ cũng dẫn cả gia đình vào một tỉnh phía nam giáp biên giới Căm Pu Chia sinh sống. Sau này nghe nói cậu ta đã có cơ ngơi và cuộc sống đàng hoàng lắm.

 Thầy pháp nhảy múa, đọc thần chú, tra khảo hồn ma...gần cả tiếng đồng hồ. Khi hồn ma đã bay ra khỏi xác thằng nhỏ ngồi đồng, cô vợ đầu tóc bù xù, nước mắt còn để lại những vết loang nổ trên khuôn mặt son phấn. Cô chủ và người nhà tất tả gom vàng bạc, nhà lầu, xe hơi… hàng mã cùng lá thư đưa cho thầy pháp. Thầy lại nổi phèn la: Úm ba la, úm ba la… ba hồn bảy vía… hãy về đây nhận phần quà và tấm lòng thương nhớ chồng của vợ đã thể hiện qua lá thư… Thầy ngồi đốt những thứ đó trong một cái thau lớn mà chủ nhà đã cho người để sẵn. Những lá bùa thầy đưa cho chủ nhà căn dặn kỹ càng phải dán những chỗ nào. Khi những đồ hàng mã cùng lá thư đã đốt xong, thày cởi áo ngoài, mồ hôi cứ chảy ròng ròng trên khuôn mặt, cả cái áo mặc trong cũng ướt đẫm. Người nhà dẫn thầy lại bàn nước chỗ tôi đang ngồi, kính cẩn dâng cho thầy một ly nước sâm đã pha sẵn. Thầy cầm cốc đưa lên miệng uống một hơi hết nửa cốc nước, thầy nhìn tôi như soi mói. Tôi nhìn thẳng vào mắt thầy hỏi nhỏ:

- Phải thầy là Hộ ở xóm...Hưng Yên không? Tôi là Thắng nè!

Thầy trố mắt nhìn tôi một hồi rồi thốt lên:

- Ôi! Hữu duyên, hữu duyên thật!

Thầy đứng dậy bắt tay tôi:

- Mấy chục năm rồi anh nhỉ, chiến tranh anh đi biền biền rồi ở trong này; em về quê sống không nổi cũng dạt vào vùng quê miền Đông Nam Bộ giáp biên giới Căm Pu Chia.

Tôi nhìn Hộ cười cười khen:

- Chú mày giỏi thế, biết cả nghề cúng kiếng trục ma nữa!?

Hộ mỉm cười, liếc mắt nhìn chủ nhà đang còn ngồi than vãn trước bàn thờ chồng, nói nhỏ:

- Hôm nay em cúng xong đám này còn phải đi đám khác vì có hẹn rồi. Khi nào rảnh rỗi em ghé nhà anh chơi; sẽ kể ngọn ngành những năm tháng phiêu bạt vào Nam. Vì cuộc sống em phải học làm nghề này, chứ thầy bà gì hả anh.

 

( Hình ảnh minh họa lấy trên mạng internet).

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Sức quyến rũ của sự chân thành
16 giờ ngày 14.4.2024, Nhà xuất bản Hội Nhà văn tổ chức buổi gặp gỡ giao lưu giữa tác giả - Tiến sĩ Lê Kiên Thành (con trai cố Tổng bí thư Lê Duẩn)
Xem thêm
Sông chảy bên đời – Tuỳ bút của Nguyễn Thị Thu Thủy
Một đời người đã đi qua biết bao dòng sông, bao nhiêu ngã rẽ, khúc cua; mỗi dòng sông đều để lại bao luyến lưu, vương vấn, để lại những kí ức luôn tươi xanh mỗi khi nhớ về. Sông vẫn cứ chảy như thời gian trôi đi mải miết vì vậy “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”.
Xem thêm
Rặng Diên Vĩ - Tản văn của Quốc Tuấn
Gió vẫn thổi, mái tóc thơm tuột khỏi giây buộc, quấn quanh đầu như vòng hoa nâu thẫm, vô tình quất bỏng môi người. Mùi hương đó, quen quá. Mùi tóc mẹ, hương quê vị quán. Tựa như làn nước lung linh, hơi thở chị uyển chuyển theo nhịp điệu không gian. Đôi mắt và đôi môi vẫn mỉm cười nhưng đã có chút tiếc nuối. Chính nỗi buồn ẩn chứa trên khuôn dung đã khiến chị trở nên hấp dẫn, pha lẫn sự hồn nhiên, ngây thơ tạo nên một tổng thể đẹp đến khó tin.
Xem thêm
Trần Bảo Định - Thú thưởng ngoạn văn chương qua tác phẩm “Đọc thơ bạn”
Có thể nói Trần Bảo Định là một hiện tượng văn học Việt Nam hiện đại: Chỉ trong vòng khoảng hơn 10 năm trở lại đây, từ khi về hưu anh đã cho ra đời 6 tập thơ, hơn 10 tập tản văn, truyện ngắn và 3 tập tiểu luận phê bình trong khi phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác...
Xem thêm
Canh cá rô đồng – Tản văn của Châu Duyên
Tôi biết về món canh cá rô đồng đã lâu theo lời kể của cô bạn đang ở thành phố mang tên Bác, toàn những tin nhắn như là: Ê! Trưa nay tớ đang ăn canh cá rô đồng nè.
Xem thêm
Sài Gòn như nhà, như mẹ, như quê… – Tản văn của Triệu Vẽ
Ở Sài Gòn, không có ranh giới trọng khinh giữa dân “Sài Gòn” hay dân “tỉnh lẻ”, dân “phố” hay dân “phèn”. Trong huyết quản sâu xa của người Sài Gòn có ruộng đồng, bờ bãi, con trâu, con gà.
Xem thêm
Ơi mùa hoa ban! – Bút ký của Nguyễn Huy Bang
Chiếc máy bay VJ 299 từ Tân Sơn Nhất (sau 2 giờ 5 phút) bay qua không phận 3 nước.
Xem thêm
Tháng Ba hoa gạo – Tản văn của Bằng Lăng Tím
Đào phai, mai vàng là sự kì diệu của tháng giêng. Chúa của các loài hoa tháng ba chính là hoa gạo. Xuân sắp sửa đi qua, hạ lấp ló ở đầu ngõ. Hoa gạo đẹp theo nét riêng và tùy vào thời tiết. Hôm nào trời quang hoa đỏ thắm, ngời sắc trong khoảng không. Ríu rít đàn chim, lao xao ong bướm. Hoa như đốm lửa thắp sáng cả bình minh. Hôm nào sương dày đặc, nhìn hoa như ánh lửa đêm đông, lập lòe mang đến sự ấm áp lạ thường.
Xem thêm
Nhớ hoa đào - Tùy văn của Nguyễn Linh Khiếu
Mỗi năm khi sắp tết bao giờ mình cũng mua hoa đào. Hà Nội không có hoa đào làm sao gọi là tết. Dù là bích đào bạch đào hay đào phai thì hoa đào bao giờ cũng mang tết đến mỗi ngôi nhà thân thương. 
Xem thêm
Giữa những mùa hoa nở - Bút ký Nguyễn Xuân Thủy
Từ Yên Khương, thuộc huyện Lang Chánh chúng tôi đi theo đường tuần tra biên giới lên Đồn Biên phòng Bát Mọt, thuộc huyện Thường Xuân. Đường tuần tra biên giới chập chùng uốn lượn giữa núi non, len lỏi giữa màu xanh của rừng. Càng lên hướng Cửa khẩu Khẹo càng có cảm giác đang đi về nơi thâm sơn cùng cốc. Cũng đúng, Bát Mọt là tuyến cuối của dải biên giới xứ Thanh, nơi có cột mốc 378 là nơi tiếp giáp biên giới giữa Thanh Hóa và Nghệ An. Những nơi cuối đất cùng trời bao giờ cũng gợi cho người ta sự rưng rưng về những niềm thương nỗi nhớ.
Xem thêm
Lửa Cát Bi, ngọn trao truyền khí chất Hải Phòng
“Ơi Hải Phòng cửa biển quê hương/ Tổ quốc đang ghi những trang lịch sử/ Của Hải Phòng viết trên sóng bão Thái Bình Dương”. Với vị thế địa lý của Hải Phòng, trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, nơi đây luôn là miền đất tiền tiêu quan trọng, cửa ngõ chiến lược. Bởi kẻ thù thường tiến hành xâm lược Hải Phòng đầu tiên, lấy đó làm bàn đạp để đánh chiếm Thăng Long – Hà Nội. Khi thất bại, chúng cũng thường chọn Hải Phòng là một trong những tuyến đường rút chạy cuối cùng. Hải Phòng là địa phương luôn “đi trước về sau”, có vị trí xứng đáng, giữ vai trò quan trọng trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc cũng như các cuộc kháng chiến của cách mạng Việt Nam, xứng đáng với danh hiệu “Thành phố Cảng trung dũng, quyết thắng”.
Xem thêm
Mùi Tết vương dấu chân xa – Tản văn của Đặng Tường Vy
Mỗi độ xuân về, người con xa xứ không tránh khỏi rưng rức, chạnh lòng. Nỗi nhớ trong lòng người tha hương rất lạ: sâu lắng, dịu dàng, chôn kín. Như gái đôi mươi thầm thương trộm nhớ một ai đó, âm thầm, mãnh liệt, nồng nàn,  tha thiết.
Xem thêm
Mùi hương thảo - Tản văn Quốc Tuấn
Chị mười tám, hay hai lăm tuổi. Tôi cũng chẳng biết và không cần biết, chỉ cần trong tôi đã bận lòng trước vẻ đẹp thuần khiết của loài cúc lam đồng thảo ấy. Nơi đáy mắt thể hiện những đốm lửa vui, những nét cong, nếp gấp mong manh nơi khóe miệng, bờ môi thể hiện sự phong phú nơi nhiệt tâm.
Xem thêm
Phép màu đã không đến với chị, chị Hồng Oanh ơi!
Chia sẻ của nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Vào vườn hương
Thành phố Cần Thơ đất rộng người thưa không chỉ có gạo trắng nước trong để níu chân người và du khách bốn phương. Tây Đô còn là mảnh đất văn hiến với không hiếm những trang anh hùng hào kiệt yêu nước và nghệ sĩ phong lưu tài hoa nhân cách. Kế thừa truyền thống văn chương của Phan Văn Trị, Bùi Hữu Nghĩa, Huỳnh Mẫn Đạt … và các bậc văn nghệ sĩ đàn anh: Kiều Thanh Quế, Lưu Hữu Phước, Hoài Sơn, Mai Văn Bộ, Trần Kiết Tường, …đã có không ít thế hệ đàn em kế thừa xứng đáng trên lĩnh vực văn học nghệ thuật.
Xem thêm
Suy ngẫm về “chữ” của “một thời vang bóng”_ Tản mạn của Quốc Tuấn
Người xưa, dẫu không biết chữ nhưng khi thấy một mẫu giấy có vết mực sẽ lượm lên, mang về cất giữ. Điều đó thể hiện sự “sùng chữ” (trân trọng giá trị của văn chương, chữ nghĩa) của ông cha. Những người không biết chữ đã biết đối xử với con chữ bằng tấm lòng trân quý như thế, thì dễ hiểu các trí giả đời trước họ sống với chữ nghĩa sâu sắc đến độ nào.
Xem thêm
Má tôi
Bài đăng báo Người Lao động Xuân Giáp Thìn 2024
Xem thêm
Xuân yêu thương - Tết sum vầy
Phút giao thừa, nhìn ngắm dòng người “tống cựu”, “nghinh tân”, cảm nhận trong mắt mỗi người lấp lánh ánh nhìn hạnh phúc, nhất là khi trên bầu trời đêm pháo hoa rực rỡ...
Xem thêm
Ngày cuối năm... - Tản văn Lê Thiếu Nhơn
Kẻ tha phương dù mải mê danh lợi cũng bất giác bần thần trước mênh mông tiếng gọi quê nhà ngày Tết. Tháng Chạp bao giờ cũng vội vàng trong mắt kẻ tha phương. Tháng Chạp bao giờ cũng hấp tấp trong lòng kẻ tha phương. Vì vậy, càng nhiều tuổi, tôi càng thấy sốt ruột khi thời gian nhích dần vào khoảnh khắc tất niên mà mình chưa kịp trở về ngôi nhà thơ ấu.
Xem thêm