TIN TỨC
  • Truyện
  • Còn thương giàn mướp trổ hoa vàng | Lê Thanh Hải

Còn thương giàn mướp trổ hoa vàng | Lê Thanh Hải

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-03-24 17:27:54
mail facebook google pos stwis
5733 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

LÊ THANH HẢI

Con gái lớn và chồng tôi đều xung phong tình nguyện đi vào vùng tâm dịch hơn một tháng nay, chỉ còn tôi và con gái nhỏ ở nhà.

Sáng chủ nhật ngủ dậy vừa vệ sinh cá nhân tôi vừa bật tivi nghe tin tức. Ăn sáng xong, tranh thủ pha tách cà phê, rồi thong thả lấy cái bình xịt cây cảnh tưới cho mấy giò phong lan rừng bác trưởng thôn tặng tôi từ mùa đông giáp Tết năm ngoái trong chuyến đi cùng đoàn thiện nguyện lên vùng cao tặng quà cho trẻ em nghèo. Tôi ngó qua ban công, dưới sảnh chung cư vắng lặng không nghe tiếng bọn trẻ con nô đùa nhộn nhịp do bị bố mẹ nhốt trong phòng hoặc đã được gửi về quê nghỉ hè tránh dịch Covid-19. Tiếng con gái tôi gọi mẹ xé toang bầu không khí tĩnh lặng:

- Mom my! Help me! Con cần trợ giúp mẹ ơi!

- Lại gì nữa đây công chúa nhỏ răng sún của tôi?

- Mẹ gợi ý giúp con ít câu tả bài văn giàn mướp nhà em với? Mai cô giáo bắt đầu dạy online mà con chưa làm được bài tập cũ.

Cô giáo này chắc mới được chuyển từ quê lên phố hay sao mà toàn ra mấy cái đề ở vùng nông thôn. Tôi lầm bầm thầm nghĩ. Mong cho dịch bệnh nhanh qua để bọn trẻ đi học chứ cứ nhốt ở nhà mãi thế này cái đầu bố mẹ muốn nổ tung mất. Có lẽ sang năm học mới dự họp phụ huynh phải đề xuất cô giáo kiến nghị với nhà trường tăng cường tổ chức các buổi hoạt động ngoại khóa để bọn trẻ được trải nghiệm thực tế ở vùng ngoại thành. À mà con gái vừa bảo tả gì nhỉ? Tả giàn mướp? Như có một luồng điện len vào cơ thể dừng lại tim tôi đau nhói, ngược dòng thời gian gợi nhớ trong tôi về ký ức tuổi thơ với những kỷ niệm đẹp và buồn.

Tôi nhớ về mùa hè cũ bên giàn mướp trổ hoa vàng của ông bà nội. Cứ mỗi lần hè sang, tôi lại giống như con chim sẻ non sổ lồng được bố mẹ gửi về quê nghỉ hè cùng ông bà nội. Nhớ con đường nhỏ gần lối rẽ về nhà ông bà ngoằn ngoèo, mấp mô những bụi sim, bụi mua dại chen nhau mọc lúp xúp nở hoa tím ngắt... Bao mùa hè tuổi thơ tôi với thằng Tèo và bầy con nít trong xóm lau nhau chơi trò trốn tìm nấp bắn, nụ cười lắc rắc ngây ngô nhe hàm răng sún đen thui tím lịm vì ăn đủ thứ quả dại…

Nhà ông bà thấp nhỏ, lọt thỏm giữa khu vườn rộng lớn bên những cây cau thẳng tắp cao vút trước hiên nhà. Mỗi lần về quê người tôi nhớ nhất và mong gặp nhất là thằng Tèo, nó lớn hơn tôi một tuổi. Nhà thằng Tèo kề bờ ao nhà ông bà tôi, chỉ có giàn mướp hoa vàng là ranh giới giữa phần đất của hai nhà không có bờ tường xây ngăn cách như bây giờ. Hè đến không chỉ mình tôi háo hức về quê, tôi biết thằng Tèo cũng thấp thỏm mong chờ tôi từng ngày, khi giàn đồng ca mùa hạ của lũ ve sầu cất lên cả tôi và thằng Tèo đều chung tâm trạng xôn xao, háo hức. Buổi sáng thức dậy trước lúc dắt trâu ra đồng dù sớm hay trễ nó cũng phải ghé qua nhà ông bà tôi để nghe ngóng tin tức xem tôi trên thành phố sắp về chưa. Nó hị hụi suốt tuần, cả trưa không ngủ để vót tre, lượm bao xi măng, giấy báo cũ cắt cắt, dán dán làm con diều to bự chảng hóng tôi về cùng đem ra bãi thả. Tôi yêu những ngày hè tự do thoải mái, sảng khoái rong ruổi trên lưng trâu, tung tăng trên đồng cỏ xanh bát ngát, chạy theo cánh diều sáo vi vu trong gió... Mỗi khi chẳng may diều bị đứt dây, đuổi theo đi tìm diều mệt nhoài muốn tắc thở mà vẫn vui không thể tả nổi cùng thằng Tèo, cái Na, cái Nụ…

Nhớ mỗi sớm mai thức dậy, rửa mặt và uống nước trong bể hứng nước mưa ngọt lịm, đứng bên bờ ao ngắm giàn mướp nở hoa vàng. Tôi rón rén nín thở dõi theo những chú chuồn chuồn kim, chuồn chuồn ớt sặc sỡ... sợ làm chúng giật mình bay đi mất. Những bông hoa mướp vàng hươm rực rỡ trong nắng đua nhau xòe cánh mỏng dụ bọn ong bướm bay đến, lũ ong tranh nhau hút mật và thụ phấn cho hoa đậu quả sai chi chít. Bà nội tôi nổi tiếng là người mát tay nhất vùng, nuôi con gì cũng mắn đẻ, trồng cây gì cũng tốt tươi sum suê hoa trái. Mới hôm nọ mấy quả mướp vừa nhú nhỏ như đầu đũa, ít ngày sau đã thành trái rồi to bằng bắp tay. Mướp xào tép đồng tươi lá lốt, mướp nấu canh hến, mướp nấu canh lạc, mướp nấu canh cua với mồng tơi rau đay… bà nội nấu cả nhà ăn cơm canh mướp với cà pháo suốt 3 tháng hè ròng rã mà không ai kêu chán. Sau này khi tôi lớn lên lập gia đình mỗi lần đi siêu thị mua mướp về nấu kiểu gì cũng không thấy cảm giác thơm ngon ngọt như nồi canh mướp ngày xưa bà nấu ở quê tôi được ăn….

- Hùm! - Thằng Tèo đập vào vai bất thình lình làm tôi giật thột, bọn chuồn chuồn cũng hốt hoảng bay mất. Bực mình, tôi lườm nó thật dài tỏ vẻ giận dỗi. Thằng Tèo cười hì hì, dúi vào vạt áo tôi củ khoai lang to tướng, nóng hổi thơm phức để làm hiền, rồi nói với tôi:

- Có giàn mướp với mấy con ong, con chuồn chuồn ngắm gì ngắm hoài. Tui biết rồi, lại viết văn làm thơ đó hả? Nghe thơ tui đây nè! - Thằng Tèo hắng giọng oang oang:

“Ngố ở trên phố về

Ô kìa có giàn mướp

Trồng bên cạnh bờ ao

Ngố hái mướp về xào

Rơi lăn tùm xuống ao… ”

 

- Ha ha ha! Hay không? Thơ tui cũng hay không kém thơ của Ngọc viết đó nha, mà tui có cần ngồi lì cả buổi bên bờ ao trầm tư suy nghĩ như đi ẻ bị táo bón đâu ! - Thằng Tèo ưỡn ngực tự hào với mẩu thơ con cóc nó vừa ứng khẩu sáng tác xong.

- Xí í í…! Không ai viết thơ kiểu đó cả, lại nói bậy nữa rồi gớm quá đi!

- Bữa sau sinh nhật Ngọc tui tặng hoa mướp nha! Ha... ha!... Thằng Tèo cười khoái trá trêu tôi. Bực mình quá tôi xô nó một cái, nó ngã bủm xuống ao ướt như chuột lột. Tôi nhìn nó lóp ngóp bò lên bờ ao, sung sướng toác miệng cười như nắc nẻ vì đã trả thù được nó dám trêu ghẹo tôi.

- Mấy đứa quỷ nhỏ nghịch gì sau đó? - Tiếng bà nội trong nhà hỏi vọng ra.

- Dạ con hái mướp giúp nội để trưa nấu canh mà! - Tôi nhanh nhảu trả lời bà nội.

- Thằng Tèo về dắt trâu ra đồng cho trâu ăn không trâu đói nghe không? Trâu sắp đẻ rồi đó, lo mà chăm cho cẩn thận đi để ít bữa có con nghé bán lấy tiền, chớ vô năm học không có tiền đóng học phí cho cô là cha mày cho nghỉ học ở nhà đi cày luôn đó.

- Dạ nội! - Thằng Tèo đáp lại lời bà nội tôi rồi vòng ra sau giàn mướp vọt qua hàng rào về nhà rất gọn lẹ. Tôi trở vào tìm cái mũ lá cọ chạy vội ra cửa đã thấy Tèo và trâu đợi sẵn đó rồi. Nó nhẹ nhàng cẩn thận đỡ tôi ngồi lên lưng trâu, nó ngước nhìn tôi mỉm cười vui sướng. Bên tai cài bông hoa mướp vàng rực rỡ nổi bật trên mái tóc đen óng ả, tôi giống như nàng tiên giáng trần cưỡi trâu xuống thăm hạ giới. Đám con nít loai choai nhìn theo tôi và thằng Tèo với ánh mắt đầy vẻ ghen tỵ. Thằng Tèo vênh váo dắt trâu ra đồng bước đi từng bước thong thả hãnh diện. Cả bọn lau nhau nhí nhố chạy theo chúng tôi vừa hát vừa cười như nắc nẻ:

“Cô dâu chú rể

Đội rế lên đầu

Đi qua đầu cầu

Đánh rơi nải chuối…”

... Mùa hè vui vẻ trôi qua thật nhanh làm chúng tôi cảm thấy hụt hẫng, mùa hè này vừa hết tôi đã mong sớm đến mùa hè năm sau. Tôi lưu luyến tạm biệt ông bà nội, tạm biệt thằng Tèo để trở về thành phố chuẩn bị vào năm học mới. Mẹ đã chuẩn bị đầy đủ đồng phục, nơ kẹp tóc, dép, cặp sách, bút vở mới… và cả chiếc cờ đỏ sao vàng nhỏ xinh để tôi sẵn sàng đến trường đón ngày khai giảng gặp lại cô giáo và các bạn. Cuối tuần tôi gọi điện thoại cho ông bà nội, nhà ông bà nội có điện thoại bàn do bố mẹ tôi lắp để liên lạc với ông bà, ai trong xóm có con cháu làm ăn xa nhà gọi về thường hay qua nhà ông bà tôi nghe nhờ. Sau khi lễ phép chào hỏi sức khỏe ông bà, người đầu tiên tôi hỏi thăm là thằng Tèo và con trâu. Bà nội cho tôi biết thằng Tèo vẫn khỏe và đi chăn trâu hàng ngày, con trâu đã đẻ con nghé đẹp lắm. Bố của thằng Tèo đã bán con nghé rồi nhưng thằng Tèo vẫn không có quần áo mới, cặp sách mới, dép mới… Thằng Tèo không phải đi khai giảng nên không cần mua những thứ đó nữa vì nó đã nghỉ học rồi. Sao kỳ lạ quá vậy, trâu đã đẻ nghé bán lấy tiền rồi mà Tèo lại nghỉ học? Tôi thắc mắc, bà tôi trả lời do bố thằng Tèo đi phụ hồ bị tai nạn lao động sập giàn giáo gãy cả hai chân phải đi bệnh viện điều trị dài ngày, thằng Tèo nghỉ học ở nhà để phụ mẹ lo việc đồng áng. Tôi nghe bà nội kể mà buồn rười rượi vì thương thằng Tèo. Tôi nhờ bà gọi thằng Tèo sang nhà bà nghe máy để tôi gặp nói chuyện với nó nhưng bà bảo Tèo không chịu gặp tôi. Những lần sau, lần nào tôi gọi về gặp ông bà nhưng không lần nào thằng Tèo gặp tôi dù bà tôi có sang gọi nó cũng kiên quyết không gặp. Sau này tôi nghe người làng kể lại, từ hôm đó nó trở nên lầm lì ít nói hẳn đi không còn hoạt bát bông đùa như trước. Sáng sáng nó vẫn lụi cụi dắt trâu ra đồng lủi thủi bước đi từ mờ sáng tránh giờ gặp mấy đứa bạn học chung lớp cùng nhau đến trường. Buổi chiều dắt trâu về, đám con nít lít nhít đuổi theo trêu ghẹo nó:

- Tèo ơi! Cô dâu đâu rồi? Cô dâu về thành phố lấy hoàng tử rồi không lấy anh Tèo đâu chúng mày ơi!

Những lời trêu đùa vô duyên của bọn trẻ trâu như ngàn mũi kim châm vào trái tim non nớt nhiều tổn thương của cậu bé mới lớn.

Những mùa hè sau tôi không về quê vì bận ôn thi vào cấp 3 rồi lại tiếp tục ôn thi đại học, chỉ có bố mẹ tôi về thăm ông bà và mỗi khi có việc giỗ chạp ở quê thì bố lại chở mẹ về. Sau kỳ thi tốt nghiệp THPT lớp 12 tôi mới được trở về thăm quê với bố mẹ. Vừa gặp ông bà tôi đã mong tìm gặp Tèo để hỏi cho ra nhẽ vì sao Tèo đoạn tuyệt cắt đứt liên lạc không thèm trả lời tôi? Ông bà tôi nhìn nhau, bố mẹ tôi nhìn tôi rồi lại nhìn nhau ai cũng mắt đỏ hoe nghẹn ngào ôm chặt tôi báo tin như sét đánh, trời sập: “Tèo mất rồi con ạ!”. Tai tôi như ù đi. Tôi cố gắng định thần để nghe cho rõ, đầu óc tôi ong ong bùng bùng quay cuồng, chân tay bùn rủn mềm lũn. Rồi tôi gào lên trong tuyệt vọng:

- Tèo ơi! Tèo làm sao mà mất được? Vì sao mà Tèo mất? Mất lúc nào? Sao mọi người lại dấu con không nói cho con biết? Mọi người thật độc ác! Tèo ơi!

Tôi òa lên khóc, giãy đành đạch vật vã đau đớn như con lợn bị người ta chọc tiết. Bố mẹ ông bà mọi người ôm chặt lấy tôi an ủi dỗ dành không cho tôi giãy giụa cào cấu tự làm tổn thương thể xác tôi.

Tèo mất vào đúng mùa hè cũng là lúc tôi bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT và thực hiện nguyện vọng ước mơ bước vào cánh cửa trường đại học rộng lớn. Ông bà, bố mẹ đều dấu tôi về cái chết của Tèo vì không muốn tôi phân tâm trước kỳ thi quan trọng của cuộc đời. Ít ngày sau, khi tôi bình tâm trở lại chấp nhận sự thực Tèo không còn nữa, mọi người mới kể lại cho tôi nghe tường tận sự việc. Buổi hôm ấy, bọn trẻ rủ nhau ra sông tắm gặp đúng chỗ nước sâu và xoáy, Tèo đang chăn trâu nghe tiếng mấy đứa đứng trên bờ hô hoán kêu cứu nó vội vã chạy lại nhảy xuống bơi ra dòng nước xiết cứu bọn trẻ. Tèo cứu được 3 đứa thì kiệt sức không bơi được vào bờ... Gần hai ngày sau người làng mới tìm được xác Tèo và hai đứa trẻ nữa. Cả làng quê nức nở ai oán đưa Tèo và hai đứa trẻ ra đồng trong buổi chiều hè sôi nắng oan nghiệt, 3 nấm mồ nằm sát cạnh nhau và những bụi mua, bụi sim tím ngắt gợi niềm đau sâu thẳm tâm can…

Giá mà ngày ấy chúng tôi có smartphone như các con tôi và bọn trẻ bây giờ thì có lẽ Tèo đã không phải chịu ấm ức tổn thương một mình nhiều đến vậy. Tèo ơi! Tôi xin lỗi đã không ở bên cạnh bạn lúc đó!…

- Mẹ! Mẹ nghĩ gì vậy? - Con gái tôi ôm lấy tôi làm tôi giật mình trở về thực tại.

- Sao mặt mẹ nhợt nhạt và đổ mồ hôi nhiều vậy? Mẹ mệt sao?

- Ừ, mẹ hơi chóng mặt một tý nhưng không sao mẹ ổn mà.

Con gái rót cho tôi cốc nước ấm và ân cần nói với mẹ:

- Mẹ mệt thì nghỉ đi, tối con gọi điện hỏi chị Trang về bài văn cũng được.

Trang, con gái đầu của tôi nối nghiệp bố theo ngành y, đang là sinh viên khoa Dược năm thứ ba tình nguyện cùng đoàn thanh niên trường Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh tham gia hỗ trợ ở bệnh viện dã chiến chống dịch Covid-19.

- Mẹ ơi! - Cô con gái nhỏ ôm con lợn sứ đến bên tôi thủ thỉ - Mẹ cho con mổ lợn ủng hộ quỹ phòng chống dịch Covid mẹ nhé, để giúp các bạn nhỏ khó khăn ở vùng dịch mua đồ dùng sách vở… Chuẩn bị sắp đến ngày khai giảng rồi mẹ ạ.

- Ừ, mẹ đồng ý con yêu! Chú lợn của con chắc chắn sẽ rất vui khi được thực hiện nhiệm vụ tốt và nhiều ý nghĩa như vậy. Các bạn nhỏ nhận đươc quà của con cũng vui lắm. Bố, mẹ, chị Trang tự hào về con, cả nhà ta cùng góp sức vào chiến dịch phòng chống Covid-19.

Tôi xoa đầu con gái mỉm cười, cảm động trước suy nghĩ trưởng thành của con gái nhỏ. Nó cũng bằng tuổi tôi và Tèo ngày ấy. Tôi thì thầm với lòng mình: Tèo ơi! Cầu mong bạn được vui vẻ hạnh phúc ở thế giới khác đầy ắp niềm vui và tiếng cười. Bạn linh thiêng phù hộ cho mọi người, mọi nhà bình an vượt qua đại dịch nhé bạn thân yêu của tôi!

Giữa cơn mưa bất chợt làm dịu mát bầu không khí nóng bức của mùa hạ, tôi nhớ về ánh nắng sớm mai rực rỡ bên giàn mướp trổ hoa vàng đẹp lung như tình bạn tuổi thơ còn mãi trong ký ức của tôi...

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đòi nợ - Truyện ngắn Kim Uyên
Phàm ngồi kiểm đi kiểm lại mấy lượt vẫn thấy thiếu tiền. Ngày hôm nay gã bán hết ba mươi ba con vịt nướng, mười bảy con vịt luộc, hai thúng bún, hai kí măng khô cùng nhiều đồ gia vị. Hết hàng là có lãi, vậy mà không một đồng lời, thậm chí còn hụt vốn.
Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm