TIN TỨC

Một thời đáng nhớ - Tản văn Trần Minh Ánh

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-12-04 23:24:30
mail facebook google pos stwis
847 lượt xem

Hắn ra trường vào thời điểm mà cả tỉnh không có chỉ tiêu, đành vác ba lô lên miền núi huyện Trà My của tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng bấy giờ. Nhờ mối quan hệ của người chị con bác, xin cho hắn được vào dạy tại thị trấn. Khi nhận quyết định về trường Phổ thông cơ sở số 2 thị trấn Trà My, hắn hỏi đường vượt cầu treo, bãi sạn đến tận Cao Sơn để trình diện.

Lão Hiệu trưởng (HT) của trường liếc qua quyết định không nói, không rằng, nhíu mày, chắp miệng. Hắn linh cảm điều chẳng lành. Thật vậy sau một hồi trầm ngâm lão đứng dậy bảo hắn đạp xe xuống lại phòng giáo dục cùng lão.

Trời đã gần trưa, trời nắng ngang hắn vừa đạp xe vừa suy nghĩ, hay lão hiệu trưởng có ý vòi vĩnh gì đây, chứ quyết định phân công công tác là của Chủ tịch UBND huyện sao HT dám không nhận. Ngang qua quán chè thập cẩm hắn nảy sinh ý "hối lộ", nên liền mời lão HT một ly chè thập cẩm, vừa ăn vừa hỏi chuyện. Sau một hồi hỏi thăm về tình hình trường lớp, hoàn cảnh gia đình, hắn liền đặt vấn đề thẳng với HT: Có phải anh dẫn tôi về phòng trả Quyết định không? HT thẳng thắng thú nhận những phỏng đoán của hắn là đúng. Nhưng nhờ hắn ăn ở cũng không tệ, hay ly chè thập cẩm thanh ngọt thấm vào cơ thể của lão HT. Nên ngồi tâm sự với nhau một lúc gần 1 giờ đồng hồ. Lão đứng dậy bảo hắn: ta về thôi không vào phòng GD nữa!.

 Từ đó ngôi trường đầu tiên hắn vào nghề, giữ lại cho hắn biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Những năm tháng khó khăn, khi mà đất nước đang trong những năm đầu tiên của thời kỳ đổi mới (thời khoán 10). Miền núi xa xôi giao thông ách tắc nên vật giá đắt đỏ. Lương không đủ ăn, nợ gối đầu. Sống và làm việc lấy tinh thần nhiệt huyết làm căn bản, lý tưởng sống, lạc quan yêu đời làm kim chỉ nam, tuổi thanh xuân làm nền tảng.

Chuyện Ly chè thập cẩm còn nóng hổi, thời gian trôi qua mới 1 học kỳ, thì những ngày tháng yên bình của hắn không còn nữa. Trong lúc tình yêu vừa chớm nở thì hắn được lệnh điều động của Phòng GD tăng cường công tác vùng cao cực nam của huyện tiếp giáp với huyện Tu Mơ Rông của tỉnh Kon Tum.

 Khi hắn cầm "sứ vụ lệnh" trên tay hắn lo lắng vô cùng, tuy là bầu nhiệt huyết của tuổi thanh xuân đang hừng hực, nhưng chiến trường vùng cao miền núi Trà My, thời điểm ấy đang nóng. Lực lượng địch có tên "ký sinh trùng sốt rét" thị uy sức mạnh. Chúng làm tê liệt hoạt động giáo dục cả một vùng lúc bấy giờ. Toàn bộ lính cắm chốt phải rút lui về xuôi để chữa bệnh, buộc sở chỉ huy Phòng GD phải tăng cường lực lượng mới để thay thế lực lượng bị tổn thất do quân địch a- nô- phen gây thương tích. 

Mùa xuân 1990, sau những ngày sum vầy vui xuân đón tết cổ truyền cùng với gia đình và bạn bè, chia tay những người thân yêu hắn lại khoác ba lô lên đường. Điểm đến của hắn là xã Trà Nam huyện Trà My "chiến trường" nóng nhất vùng cao bây giờ. Chiếc xe đò rờ - nôn nổ máy phành phạch, phụt khói đen sì, ì ạch tiến lên, băng qua những cung đường đất đá, dốc dựng đứng. Cứ khoảng 5km thì gặp phải dốc, hắn cùng khách xuống xe trợ lực cho xe lên dốc. Con đường từ Thị trấn Trà My lên Tăk pỏ ngoằng ngoèo đi giữa đại ngàn hùng vĩ, băng qua nhiều khe suối nước trong xanh và mát lạnh. Đặc biệt là thác 5 tầng thơ mộng, từ độ cao khoảng 100m dòng nước tuôn trào đổ xuống được chia thành 5 tầng theo thứ tự từ thấp đến cao, ở dưới nhìn lên như mái tóc bạc của mẹ đại ngàn đang bềnh bồng xoã xuống, tầng dưới cùng là một vực nước trong vắt mát lạnh, khách ngang qua đều dừng chân thưởng ngoạn. Hắn vội đưa đôi bàn tay vốc những vốc nước khoác lên rửa sạch lớp bụi bu bám trên khuôn mặt. Dòng nước mát làm hắn phút chốc tươi tỉnh lại, sau những cú xốc ngược của chiếc rờ nôn khi chồm qua những ổ voi làm cho hắn vật vã.

Chiếc rờ - nôn dừng lại ở bến xe Tăk pỏ, hắn cùng đồng đội vào khu nội trú trường Phổ thông cơ sở Trà Mai trú nhờ qua đêm. Sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường, một hành trình đường bộ xuyên rừng đẹp như tranh. Vượt suối Nước Là men theo triền núi qua Trà Vân, đến Trà Don khoảng 12 giờ trưa, hắn dừng chân tại Xã Trà Don, trong làng vừa diễn ra lễ hội văn hoá của người Ca Dong. Lễ hội Tết máng nước, đâm trâu huê, lần đầu tiên hắn được người dân nơi đây chiêu đãi món rượu cần, thịt trâu gác bếp, cơm lam, canh rau doi…Ngày hôm sau hắn lại tiếp tục vượt qua mấy khâu rựa để đến Xã Trà Nam. Vừa đặt chân đến ngã ba Trà Nam và Trà Linh, hắn nhìn xuống dòng sông Tranh nước chảy trắng toát, bên trên là chiếc cầu dây bằng mây vắt võng qua bên sông đang đu đưa theo chiều gió như một bức tranh thuỷ mạc tuyệt đẹp. Bỗng đâu thoang thoảng một mùi hương thơm nhẹ nhàng đang xao xuyến, ngước mắt nhìn lên cánh rừng trên những cành cây cổ thụ, những chùm hoa lan đang nở rộ. Nào là Tai Trâu, Kiều Tím, Dã Hạt hai màu trắng tím đang thi nhau khoe sắc như những nàng thiếu nữ đang tranh tài, tranh sắc trong cuộc thi hoa hậu. Hắn đắm đuối, say mê lạc vào thiên thai. Trong mênh mông khoáng đạt của rừng, mặt trời chiếu xuyên thác nước tạo thành những sắc cầu vồng rực rỡ, những chú cá niên đang tung tăng nhảy nhót dưới thác, nước tung toé, óng ánh làm cho bức tranh thêm phần sinh động.

 Trường xã nằm dưới thung lũng dưới chân núi Ngọc Linh, khí hậu nơi đây ngày nóng đêm lạnh, ban ngày thì cánh lính ruồi vàng và muỗi a nô phen là lực lượng chủ lực tinh nhuệ chiếm đóng sẵn sàng tấn công ta. Hắn tìm hiểu trước nên trang bị "quân trang, quân dụng" đầy đủ nào là dầu nhị thiên đường, thuốc mỡ D.E.P để chiến đấu khi ruồi, muỗi, vắt. Hắn dừng chân đóng quân tại đây 3 ngày để nghỉ ngơi lấy sức, tiếp tục vượt sông suối, đèo dốc tiến về thôn 5 xã Trà Nam giáp giới xã Ngọc Lây huyện Tu Mơ Rông Kon Tum. Càng tiến lên độ cao càng tăng, khi đến nóc già  Lê thì độ cao đến 1500m - 1600m sương mù dày đặc, con đường ẩm ướt, tại đây "sư đoàn vắt" đang phục kích, hắn vừa hành quân vừa chiến đấu cho đến căn cứ.

Thời gian tiếp theo là những tháng ngày hắn đem con chữ đến với dân làng, người dân ở đây đa số là dân tộc Xơ Đăng, có đời sống tự quản, đứng đầu là Già làng. Uy tín và tiếng nói của Già làng là tuyệt đối, những chủ trương chính sách mà chính quyền muốn thực hiện hiệu quả phải nhờ Già làng đứng ra vận động giải thích thì mọi người dân đều nghe theo răm rắp.

Nóc ông Lê được tạo dựng trên một đồi cao nhô lên trong giữa rừng xanh, có khoảng gần trăm ngôi nhà của người dân. Họ sống bằng nghề nông nghiệp, chủ yếu là trồng lúa nước, trên rẫy thì trồng sắn, chuối và chăn nuôi heo gà. Ngôi trường được người dân làm tách biệt khu ở của dân, gồm có 02 phòng, tất cả làm bằng tre, nứa từ cột, kèo, đến phên, mái đều bằng tre lồ ô và nứa. Hắn cùng một đồng nghiệp bắt đầu chiến dịch ánh sáng. Những bạn trẻ thật đáng yêu, hồn nhiên và trong sáng, ngoài giờ học chúng dắt hắn xuống sông lặn hụp bắt cá, lội bờ ruộng hái rau vào rừng bắn chim, săn thú để cải thiện đời sống. Hắn dạy cho trẻ những con chữ đầu tiên để chúng được khai phóng, có điều kiện tiếp cận được những kiến thức, nền văn minh của người kinh để sau này tạo lập cuộc sống và xây dựng gia đình và quê hương tươi đẹp hơn. Bọn trẻ dạy cho hắn những trải nghiệm cuộc sống như săn bắn, đánh bắt cá… và những văn hoá của người dân tộc Xơ đăng lễ hội truyền thống, lễ đâm trâu, phong tục đặt tên con trai, con gái hễ sinh con trai thì đặt A, con gái thì đặt Y ( A Lan, Y Hoa). Sự bình đẳng của người Xơ Đăng về giới tính, về con ruột, con nuôi đã có từ rất sớm. Quan niệm kết hôn cũng rất văn minh và nghiêm ngặt như con cháu cùng họ không được kết hôn với nhau.

Thời gian trôi qua khoảng 5 tháng thì đồng đội của hắn lại trung đạn "ký sinh trùng sốt rét", cứ chiều lại bạn lên cơn sốt cao từ 380 - 390c  người co giật sức khoẻ xuống yếu hẳn đi. Hắn đành xa rời đàn em nhỏ để dìu đồng đội xuống núi. Vứt tất cả những vật dụng không cần thiết, kể cả 20 cân quế loại I mua được của dân chờ ngày hắn xuống núi làm của hồi môn, hắn đành phải lựa chọn sức khoẻ và sự sống của đồng nghiệp là trên hết. Bạn vừa nhập viện 1 tuần thì hắn cũng lên cơn sốt và nhập viện điều trị, sau khoảng 1 tháng nằm viện bệnh tình thuyên giảm hắn về lại đơn vị cũ để tiếp tục công tác. Tuy chỉ có 5 năm công tác nhưng tình đất, tình người Trà My luôn ở trong tim hắn, nơi tình yêu bắt đầu và đơm hoa kết trái đã cho hắn một mái ấm gia đình thật viên mãn, những kỷ niệm chiếc cầu treo là nơi hò hẹn còn in dấu không phai. Tình anh em đồng nghiệp luôn gắn kết, dẫu thời gian trôi qua gần 40 năm, có người đã rời cõi tạm đi về nơi vĩnh hằng, những người còn lại mỗi khi có dịp hội tụ, anh em ai ai cũng hồi hộp, mong đợi gặp nhau cùng ôn lại một thời thật dáng thương, đáng nhớ! Một thời giữ hương cho đất Trà My như lời bài hát Giữ hương cho đất Trà My của nhạc sĩ Nguyễn Duy Khoái:

“Anh gặp em nơi lưng chừng núi, nơi lưng chừng mây trời. Qua bốn mùa anh đi tìm em, lòng bao nhớ thương. Nơi đất trời nối liền một màu xanh bát ngát, nơi núi rừng bốn mùa tỏa hương quế thơm. Trà My ơi! Xanh trong sao là suối Nước Là, hiền hòa sao là hồ Nước Rhin, kiêu hùng bất khuất đây ngọn Ngọc Linh, thủy chung ngàn đời là nước dòng sông Tranh…”.

 

                                                                      Trần Minh Ánh. Tháng 11/2024

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhiều niềm vui bên nồi bánh chưng ngày Tết – Tạp bút Nguyễn Gia Long
Nhớ khoảng thời gian tuổi thơ khi tôi còn sống ở quê nhà, cứ đến giáp Tết Nguyên đán thì gia đình nhà nào cũng vậy, dù bận rộn đến đâu cũng cắt cử ra một, vài người để lo sửa soạn rửa lá dong, vo gạo nếp, đãi đỗ, ướp thịt lợn…, để gói bánh chưng ăn Tết. Ngày ấy, dù kinh tế nhà nào cũng nghèo nhưng việc ăn một cái Tết to và tươm tất thì khỏi phải bàn, bởi người ta từng bảo: “Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết”, mà bánh chưng thì là một trong số các món cơ bản không thể thiếu được trong mâm cỗ Tết, nên nhà nào cũng gói rất nhiều bánh chưng. Nhà ít thì gói dăm, bảy ký gạo; các hộ gia đình gói nhiều lên tới vài, ba chục ký. Chính vì vậy mà các cặp bánh, xâu bánh chưng vuông, bánh chưng dài (bánh tày) đều bày ngổn ngang trong nhà, quanh chạn bát trong gian bếp. Việc gói bánh chưng không chỉ để cúng kiếng và ăn trong ba ngày Tết chính, mà bánh chưng còn dùng để ăn dần trong những ngày tiếp theo khi mọi người ra đồng cày, cấy, trồng rau màu…
Xem thêm
Chân mây 2 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Khi choàng tỉnh, mình thấy đã nằm vật ở dưới đất. Kỳ lạ là giường khá cao và nền phòng là gạch men nhưng mình không cảm thấy cơ thể có chút đau đớn nào. Cứ như thể có ai đó đã ném mình xuống đất một cách hết sức dịu dàng. Thấy lạ mình chuyển sang chiếc giường bên và nằm quay đầu ngược lại. Từ đó mình ngủ ngon lành đến sáng.
Xem thêm
Cỗ Tết sẽ không đủ đầy nếu thiếu món giò thủ bó mo cau - Tản văn Thạch Bích Ngọc
Trong ký ức Tết tuổi thơ của tôi, ngoài kỷ niệm của vô vàn niềm vui bất tận khi được diện quần áo mới để đi chơi xuân trẩy hội, được nhận phong bao tiền lì xì từ ông bà, cha mẹ và những người thân yêu trong gia đình, dòng họ…, thì những món ăn ngon trong mâm cơm đủ đầy ngày Tết của một thời kinh tế khó khăn chung của đất nước, cũng luôn là “miền nhớ” để giờ đây khi đã trưởng thành, tìm lại chút hoài niệm trong ký ức tôi vẫn nao lòng thèm muốn, nhớ mãi không quên…
Xem thêm
Ký ức Kẻ Gỗ - Tùy bút Phúc Hải
Những ngày cuối năm, mưa lất phất phủ mờ con đường đất đỏ dẫn vào lòng hồ Kẻ Gỗ. Tôi trở lại Cẩm Xuyên, nơi ký ức của những thế hệ đi trước như những cơn sóng lặng lẽ vỗ vào bờ, kéo tôi về một thời mà tôi chưa từng sống, nhưng vẫn cảm nhận rõ qua những câu chuyện kể. Dưới lớp nước xanh thẳm của hồ Kẻ Gỗ hôm nay là cả một thế giới đã ngủ yên, những ngôi làng cổ, những cánh rừng gỗ quý và cả một thời đại “máu và hoa” của một thế hệ rực lửa. Tôi thuộc thế hệ sau, lớn lên khi dòng nước đã hiền hòa chảy tràn đồng ruộng, mang lại màu xanh bát ngát cho làng quê. Thế nhưng, mỗi lần đứng trước mặt hồ mênh mông, lòng tôi vẫn rung lên những nhịp đập thổn thức, như nghe được tiếng thở dài và nhịp đập của một vùng đất từng khô cằn đến cháy lòng.
Xem thêm
Nhớ mẹ khi Tết đến Xuân về - Tản văn Nguyễn Thị Loan
Mùa xuân là mùa của chồi non lộc biếc, với biết bao hi vọng cho một năm dài cây trái tốt tươi ở phía trước. Với mỗi người thì mùa xuân cũng luôn là dấu mốc khởi đầu của một năm để hoài bão, ước mơ cho sự may mắn và những điều tốt đẹp nhất. Vâng, đúng là mùa xuân bất cứ ai cũng chộn rộn biết bao niềm vui trong không khí lễ Tết, thông qua những chuyến đi du xuân, thăm viếng lẫn nhau, tham dự hội làng, du lịch đâu đó... Thế nhưng, với riêng tôi thì từ gần chục năm trở lại đây, mỗi khi mùa xuân tới trở về nhà đoàn tụ ăn Tết cùng gia đình nơi quê nhà, tôi không chỉ buồn mà cảm thấy rất buồn, bởi không còn trông thấy bóng dáng của mẹ nữa.
Xem thêm
Người lính trở về từ “cửa tử” thành cổ Quảng Trị
Tết đến, khi mỗi gia đình sum họp, ta càng nhớ đến những người đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Xem thêm
Tết này các anh đã về mái nhà chung
Sau gần 60 năm thân phận còn chìm trong bóng tối lịch sử vì những đặc thù khốc liệt của chiến trường đô thị, 49 chiến sĩ Biệt động Sài Gòn quả cảm năm xưa nay đã chính thức được công nhận là Liệt sĩ.
Xem thêm
Đồng Vọng, tiếng thơ từ trầm tích một đời
65 bài thơ ứng với 65 mùa xuân đời người, mang dáng dấp của một sự sắp đặt có chủ ý giữa nghệ thuật và đời sống. Tập thơ “Đồng vọng” của Ngô Hoài Chung vì thế vừa là một ấn phẩm kỉ niệm, vừa là một hành trình tinh thần được chưng cất cẩn trọng từ những trải nghiệm dày dặn của một đời người.
Xem thêm
Thèm sách - Bút ký của nhà thơ Thanh Thảo
Những gì mỗi quyển sách đem lại cho ta, chính ta cũng không biết hết, nhớ hết. Nhưng chắc chắn là có. Và cái có ấy, cái được ấy, sẽ còn lại trong ta cho đến cuối cuộc đời.
Xem thêm
Xuân tha hương..
Bao năm sống nơi xứ người, tóc đã thay màu, đôi chân mòn mõi theo từng bước đường lập nghiệp, trái tim kẻ tha hương vẫn quay quắt hướng về mảnh đất chôn nhau cắt rốn. Giữa nhịp sống ồn ã của trời Tây, nhiều lúc tôi thấy lòng mình chùng xuống, như ai đó vừa gọi khẽ tên mình từ bờ sông tuổi thơ xa lắc.
Xem thêm
Vó ngựa vùng quê - Bút ký Nguyễn Sự
Cù lao Thới Sơn, phường Thới Sơn (tỉnh Đồng Tháp) được khai thác du lịch từ năm 1988. Do đặc thù vùng sông nước, miệt vườn cho nên doanh nghiệp đã liên kết hộ nhà vườn để đầu tư khai thác du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng với nhiều sản phẩm đặc trưng. Đặc biệt, du khách đến đây được đi xe ngựa len lỏi vào các tuyến đường nông thôn, vườn cây ăn trái.
Xem thêm
Sông Đuống trôi đi… một dòng lấp lánh - Bút ký của Tô Ngọc Thạch
Mùa đông về bất chợt, từng làn gió bấc mang theo hơi lạnh luồn vào các hang cùng ngõ hẻm của từng xóm phố. Bầu trời hôm nay phủ kín một màu xám bạc, những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại trên cành cây đang đung đưa lần cuối trước khi rơi xuống đất, để chờ một mùa mới hồi sinh.
Xem thêm
Những người yêu rùa biển
Bài đăng Văn nghệ TPHCM số Xuân Bính Ngọ 2026
Xem thêm
Nhớ quê trong gió bấc mưa phùn - Tạp bút Nguyễn Gia Long
Sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Bắc nước ta, nơi có những tháng mùa đông đi qua đầy khắc nghiệt, với mưa phùn, gió bấc và cái lạnh tái tê như muốn cắt da thịt, nên tuổi thơ tôi có biết bao nhiêu những kỷ niệm với mùa đông và miền quê thân thương ấy. Đó là những buổi ra đồng nhổ mạ, cấy lúa cùng mẹ vào dịp cuối năm, mặc dù thời tiết lạnh căm căm. Đó là những buổi chiều lùa trâu ra đồng chăn thả, kệ cho những cơn gió hun hút tràn về. Hay như những hôm trời u ám với gió bấc, mưa phùn giăng đầy trời vậy mà mẹ vẫn bắt mấy anh chị em chúng tôi ra đồng để kiếm rau mang về nấu cám cho lợn ăn. Rồi nữa, có không ít những chiều đông rét mướt, tôi vẫn cùng những đứa trẻ cùng trang lứa trong xóm ra đồng be bờ tát mương, bắt cua, cá, tôm, ốc…, mang về cải thiện cho bữa cơm sinh hoạt gia đình thêm phần tươm tất.
Xem thêm
Một hành trình từ xứ Nghệ ra biển lớn
Bài đăng Tạp chí Sông Lam Online
Xem thêm
Ao làng tháng Chạp trong ký ức tuổi thơ tôi - Tản văn Nguyễn Thúy Uyên
Nơi tôi sinh ra là một làng quê ven thành phố và dẫu nơi đây đã, đang trong đà đô thị hoá mạnh mẽ nhưng vẫn còn sót lại một số ao, hồ. Với người dân quê tôi nói riêng cũng như hết thảy những làng quê Việt Nam nói chung, thì có lẽ hình ảnh cái ao làng luôn gần gũi, rất thân thương, bởi lẽ những cái ao là nơi cung cấp nước tưới cho cây cối trong vườn nhà; ao là nơi thoát nước trong những ngày mưa triền miên; và ao cũng là nơi cung cấp nguồn thực phẩm cá, tôm, cua, ốc… cho con người, cũng như làm nơi thả bèo dùng cho việc chăn nuôi gia cầm gia súc.... Đối với trẻ thơ chúng tôi ngày thơ bé, thì ao làng còn là nơi tắm mát “giải nhiệt”, vui chơi đùa nghịch trong những buổi trưa hè oi ả, nóng bức…
Xem thêm
Chân mây - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Trước khi nghỉ hưu dăm bảy năm. Mình chuyển về phòng làm việc có cửa sổ rộng quay ra mặt hồ. Đó là một hồ nước lớn. Cây cổ thụ xanh mướt vây quanh. Bên hồ là công viên cây xanh nổi tiếng của thành phố. Mùa thu những vòm cây bừng nở những sắc hoa. Khi đó hương hoa ngào ngạt tràn ngập không gian. Hương hoa tràn ngập căn phòng của mình.
Xem thêm
Nén hương lòng nơi biên giới thân yêu - Tản văn Vũ Mạnh Định
Những ngày cuối năm, khi đất trời bắt đầu chuyển mình sang một nhịp chậm hơn, tôi có dịp dừng chân trước nghĩa trang liệt sĩ Hội Phú - vùng đất nơi tôi mới nhận công tác. Khói hương bảng lảng trong gió lạnh, những hàng bia trắng lặng im giữa không gian tĩnh mịch khiến lòng tôi chợt chùng xuống. Giữa khoảnh khắc tưởng niệm ấy, ký ức bất chợt đưa tôi trở về Đức Cơ - vùng biên giới đầy nắng gió, nơi những cánh rừng cao su mỗi độ cuối năm lại đồng loạt thay lá, nhuộm vàng cả một khoảng trời.
Xem thêm
Về làng Thụy Khê thăm nhà thờ Phan Huy Chú
Dòng họ Phan Huy ở Thuỵ Khuê (còn gọi là làng Thầy) xã Quốc Oai thành phố Hà Nội (trước đây thuộc xã Sài Sơn huyện Quốc Oai) vốn rất danh giá và nổi tiếng từ lâu đời. Rồi đến năm 2015, khi ông Ban Ki Moon - Tổng thư ký Liên Hợp Quốc đến thăm và ghi vào sổ lưu niệm của dòng họ tại ngôi nhà thờ Phan Huy Chú ở dưới chân núi Thầy thì danh thơm của chi tộc Phan Huy lại càng lừng lẫy và được rất nhiều người trong và ngoài nước biết đến. Ngôi nhà thờ ấy, trong tôi từ lâu vẫn biết, đó không chỉ là nơi thờ tự các bậc tổ tiên tiền bối từng là những triều thần, những danh nhân văn hoá lỗi lạc của dòng họ Phan Huy, của nước nhà qua các triều đại phong kiến, trải từ thời Hậu Lê đến đời nhà Nguyễn mà còn là nơi ra đời của của rất nhiều tác phẩm văn chương, những công trình khảo cứu lịch sử đồ sộ, quý giá của nước nhà. Biết vậy, trong thâm tâm tôi đã nhiều lần muốn đến thăm không gian thờ tự này, đồng thời cũng có thể coi đó là một “chứng nhân” chứng kiến sự ra đời của không ít các tác phẩm, những công trình văn hoá đặc biệt ấy; nhưng rồi việc nọ việc kia mà mãi vẫn chưa thực hiện được. Cứ thế, lòng hẹn lòng mãi, cuối cùng, nhân kỳ nghỉ Tết, tôi cũng đã thu xếp công việc để hành hương về chiêm bái. Và rồi, từ chuyến hành hương ấy, tôi được mở mang, hiểu biết thêm nhiều về dòng họ Phan Huy và những danh sĩ rất mực tài hoa, uyên bác của dòng họ này trên đất phủ Quốc, xứ Đoài mây trắng.
Xem thêm