TIN TỨC

Một thời đáng nhớ - Tản văn Trần Minh Ánh

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-12-04 23:24:30
mail facebook google pos stwis
890 lượt xem

Hắn ra trường vào thời điểm mà cả tỉnh không có chỉ tiêu, đành vác ba lô lên miền núi huyện Trà My của tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng bấy giờ. Nhờ mối quan hệ của người chị con bác, xin cho hắn được vào dạy tại thị trấn. Khi nhận quyết định về trường Phổ thông cơ sở số 2 thị trấn Trà My, hắn hỏi đường vượt cầu treo, bãi sạn đến tận Cao Sơn để trình diện.

Lão Hiệu trưởng (HT) của trường liếc qua quyết định không nói, không rằng, nhíu mày, chắp miệng. Hắn linh cảm điều chẳng lành. Thật vậy sau một hồi trầm ngâm lão đứng dậy bảo hắn đạp xe xuống lại phòng giáo dục cùng lão.

Trời đã gần trưa, trời nắng ngang hắn vừa đạp xe vừa suy nghĩ, hay lão hiệu trưởng có ý vòi vĩnh gì đây, chứ quyết định phân công công tác là của Chủ tịch UBND huyện sao HT dám không nhận. Ngang qua quán chè thập cẩm hắn nảy sinh ý "hối lộ", nên liền mời lão HT một ly chè thập cẩm, vừa ăn vừa hỏi chuyện. Sau một hồi hỏi thăm về tình hình trường lớp, hoàn cảnh gia đình, hắn liền đặt vấn đề thẳng với HT: Có phải anh dẫn tôi về phòng trả Quyết định không? HT thẳng thắng thú nhận những phỏng đoán của hắn là đúng. Nhưng nhờ hắn ăn ở cũng không tệ, hay ly chè thập cẩm thanh ngọt thấm vào cơ thể của lão HT. Nên ngồi tâm sự với nhau một lúc gần 1 giờ đồng hồ. Lão đứng dậy bảo hắn: ta về thôi không vào phòng GD nữa!.

 Từ đó ngôi trường đầu tiên hắn vào nghề, giữ lại cho hắn biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Những năm tháng khó khăn, khi mà đất nước đang trong những năm đầu tiên của thời kỳ đổi mới (thời khoán 10). Miền núi xa xôi giao thông ách tắc nên vật giá đắt đỏ. Lương không đủ ăn, nợ gối đầu. Sống và làm việc lấy tinh thần nhiệt huyết làm căn bản, lý tưởng sống, lạc quan yêu đời làm kim chỉ nam, tuổi thanh xuân làm nền tảng.

Chuyện Ly chè thập cẩm còn nóng hổi, thời gian trôi qua mới 1 học kỳ, thì những ngày tháng yên bình của hắn không còn nữa. Trong lúc tình yêu vừa chớm nở thì hắn được lệnh điều động của Phòng GD tăng cường công tác vùng cao cực nam của huyện tiếp giáp với huyện Tu Mơ Rông của tỉnh Kon Tum.

 Khi hắn cầm "sứ vụ lệnh" trên tay hắn lo lắng vô cùng, tuy là bầu nhiệt huyết của tuổi thanh xuân đang hừng hực, nhưng chiến trường vùng cao miền núi Trà My, thời điểm ấy đang nóng. Lực lượng địch có tên "ký sinh trùng sốt rét" thị uy sức mạnh. Chúng làm tê liệt hoạt động giáo dục cả một vùng lúc bấy giờ. Toàn bộ lính cắm chốt phải rút lui về xuôi để chữa bệnh, buộc sở chỉ huy Phòng GD phải tăng cường lực lượng mới để thay thế lực lượng bị tổn thất do quân địch a- nô- phen gây thương tích. 

Mùa xuân 1990, sau những ngày sum vầy vui xuân đón tết cổ truyền cùng với gia đình và bạn bè, chia tay những người thân yêu hắn lại khoác ba lô lên đường. Điểm đến của hắn là xã Trà Nam huyện Trà My "chiến trường" nóng nhất vùng cao bây giờ. Chiếc xe đò rờ - nôn nổ máy phành phạch, phụt khói đen sì, ì ạch tiến lên, băng qua những cung đường đất đá, dốc dựng đứng. Cứ khoảng 5km thì gặp phải dốc, hắn cùng khách xuống xe trợ lực cho xe lên dốc. Con đường từ Thị trấn Trà My lên Tăk pỏ ngoằng ngoèo đi giữa đại ngàn hùng vĩ, băng qua nhiều khe suối nước trong xanh và mát lạnh. Đặc biệt là thác 5 tầng thơ mộng, từ độ cao khoảng 100m dòng nước tuôn trào đổ xuống được chia thành 5 tầng theo thứ tự từ thấp đến cao, ở dưới nhìn lên như mái tóc bạc của mẹ đại ngàn đang bềnh bồng xoã xuống, tầng dưới cùng là một vực nước trong vắt mát lạnh, khách ngang qua đều dừng chân thưởng ngoạn. Hắn vội đưa đôi bàn tay vốc những vốc nước khoác lên rửa sạch lớp bụi bu bám trên khuôn mặt. Dòng nước mát làm hắn phút chốc tươi tỉnh lại, sau những cú xốc ngược của chiếc rờ nôn khi chồm qua những ổ voi làm cho hắn vật vã.

Chiếc rờ - nôn dừng lại ở bến xe Tăk pỏ, hắn cùng đồng đội vào khu nội trú trường Phổ thông cơ sở Trà Mai trú nhờ qua đêm. Sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường, một hành trình đường bộ xuyên rừng đẹp như tranh. Vượt suối Nước Là men theo triền núi qua Trà Vân, đến Trà Don khoảng 12 giờ trưa, hắn dừng chân tại Xã Trà Don, trong làng vừa diễn ra lễ hội văn hoá của người Ca Dong. Lễ hội Tết máng nước, đâm trâu huê, lần đầu tiên hắn được người dân nơi đây chiêu đãi món rượu cần, thịt trâu gác bếp, cơm lam, canh rau doi…Ngày hôm sau hắn lại tiếp tục vượt qua mấy khâu rựa để đến Xã Trà Nam. Vừa đặt chân đến ngã ba Trà Nam và Trà Linh, hắn nhìn xuống dòng sông Tranh nước chảy trắng toát, bên trên là chiếc cầu dây bằng mây vắt võng qua bên sông đang đu đưa theo chiều gió như một bức tranh thuỷ mạc tuyệt đẹp. Bỗng đâu thoang thoảng một mùi hương thơm nhẹ nhàng đang xao xuyến, ngước mắt nhìn lên cánh rừng trên những cành cây cổ thụ, những chùm hoa lan đang nở rộ. Nào là Tai Trâu, Kiều Tím, Dã Hạt hai màu trắng tím đang thi nhau khoe sắc như những nàng thiếu nữ đang tranh tài, tranh sắc trong cuộc thi hoa hậu. Hắn đắm đuối, say mê lạc vào thiên thai. Trong mênh mông khoáng đạt của rừng, mặt trời chiếu xuyên thác nước tạo thành những sắc cầu vồng rực rỡ, những chú cá niên đang tung tăng nhảy nhót dưới thác, nước tung toé, óng ánh làm cho bức tranh thêm phần sinh động.

 Trường xã nằm dưới thung lũng dưới chân núi Ngọc Linh, khí hậu nơi đây ngày nóng đêm lạnh, ban ngày thì cánh lính ruồi vàng và muỗi a nô phen là lực lượng chủ lực tinh nhuệ chiếm đóng sẵn sàng tấn công ta. Hắn tìm hiểu trước nên trang bị "quân trang, quân dụng" đầy đủ nào là dầu nhị thiên đường, thuốc mỡ D.E.P để chiến đấu khi ruồi, muỗi, vắt. Hắn dừng chân đóng quân tại đây 3 ngày để nghỉ ngơi lấy sức, tiếp tục vượt sông suối, đèo dốc tiến về thôn 5 xã Trà Nam giáp giới xã Ngọc Lây huyện Tu Mơ Rông Kon Tum. Càng tiến lên độ cao càng tăng, khi đến nóc già  Lê thì độ cao đến 1500m - 1600m sương mù dày đặc, con đường ẩm ướt, tại đây "sư đoàn vắt" đang phục kích, hắn vừa hành quân vừa chiến đấu cho đến căn cứ.

Thời gian tiếp theo là những tháng ngày hắn đem con chữ đến với dân làng, người dân ở đây đa số là dân tộc Xơ Đăng, có đời sống tự quản, đứng đầu là Già làng. Uy tín và tiếng nói của Già làng là tuyệt đối, những chủ trương chính sách mà chính quyền muốn thực hiện hiệu quả phải nhờ Già làng đứng ra vận động giải thích thì mọi người dân đều nghe theo răm rắp.

Nóc ông Lê được tạo dựng trên một đồi cao nhô lên trong giữa rừng xanh, có khoảng gần trăm ngôi nhà của người dân. Họ sống bằng nghề nông nghiệp, chủ yếu là trồng lúa nước, trên rẫy thì trồng sắn, chuối và chăn nuôi heo gà. Ngôi trường được người dân làm tách biệt khu ở của dân, gồm có 02 phòng, tất cả làm bằng tre, nứa từ cột, kèo, đến phên, mái đều bằng tre lồ ô và nứa. Hắn cùng một đồng nghiệp bắt đầu chiến dịch ánh sáng. Những bạn trẻ thật đáng yêu, hồn nhiên và trong sáng, ngoài giờ học chúng dắt hắn xuống sông lặn hụp bắt cá, lội bờ ruộng hái rau vào rừng bắn chim, săn thú để cải thiện đời sống. Hắn dạy cho trẻ những con chữ đầu tiên để chúng được khai phóng, có điều kiện tiếp cận được những kiến thức, nền văn minh của người kinh để sau này tạo lập cuộc sống và xây dựng gia đình và quê hương tươi đẹp hơn. Bọn trẻ dạy cho hắn những trải nghiệm cuộc sống như săn bắn, đánh bắt cá… và những văn hoá của người dân tộc Xơ đăng lễ hội truyền thống, lễ đâm trâu, phong tục đặt tên con trai, con gái hễ sinh con trai thì đặt A, con gái thì đặt Y ( A Lan, Y Hoa). Sự bình đẳng của người Xơ Đăng về giới tính, về con ruột, con nuôi đã có từ rất sớm. Quan niệm kết hôn cũng rất văn minh và nghiêm ngặt như con cháu cùng họ không được kết hôn với nhau.

Thời gian trôi qua khoảng 5 tháng thì đồng đội của hắn lại trung đạn "ký sinh trùng sốt rét", cứ chiều lại bạn lên cơn sốt cao từ 380 - 390c  người co giật sức khoẻ xuống yếu hẳn đi. Hắn đành xa rời đàn em nhỏ để dìu đồng đội xuống núi. Vứt tất cả những vật dụng không cần thiết, kể cả 20 cân quế loại I mua được của dân chờ ngày hắn xuống núi làm của hồi môn, hắn đành phải lựa chọn sức khoẻ và sự sống của đồng nghiệp là trên hết. Bạn vừa nhập viện 1 tuần thì hắn cũng lên cơn sốt và nhập viện điều trị, sau khoảng 1 tháng nằm viện bệnh tình thuyên giảm hắn về lại đơn vị cũ để tiếp tục công tác. Tuy chỉ có 5 năm công tác nhưng tình đất, tình người Trà My luôn ở trong tim hắn, nơi tình yêu bắt đầu và đơm hoa kết trái đã cho hắn một mái ấm gia đình thật viên mãn, những kỷ niệm chiếc cầu treo là nơi hò hẹn còn in dấu không phai. Tình anh em đồng nghiệp luôn gắn kết, dẫu thời gian trôi qua gần 40 năm, có người đã rời cõi tạm đi về nơi vĩnh hằng, những người còn lại mỗi khi có dịp hội tụ, anh em ai ai cũng hồi hộp, mong đợi gặp nhau cùng ôn lại một thời thật dáng thương, đáng nhớ! Một thời giữ hương cho đất Trà My như lời bài hát Giữ hương cho đất Trà My của nhạc sĩ Nguyễn Duy Khoái:

“Anh gặp em nơi lưng chừng núi, nơi lưng chừng mây trời. Qua bốn mùa anh đi tìm em, lòng bao nhớ thương. Nơi đất trời nối liền một màu xanh bát ngát, nơi núi rừng bốn mùa tỏa hương quế thơm. Trà My ơi! Xanh trong sao là suối Nước Là, hiền hòa sao là hồ Nước Rhin, kiêu hùng bất khuất đây ngọn Ngọc Linh, thủy chung ngàn đời là nước dòng sông Tranh…”.

 

                                                                      Trần Minh Ánh. Tháng 11/2024

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bản tráng ca bên dòng Vàm Cỏ - Bút ký của Nguyễn Vũ Điền
Tròn nửa thế kỷ sau ngày lá cờ cách mạng tung bay trên nóc trụ sở chính quyền ngụy tại thị xã Tân An (tỉnh Long An), hôm nay, thành phố bên bờ Vàm Cỏ Tây lại rợp sắc đỏ trong một buổi sáng tháng Tư thiêng liêng và xúc động.
Xem thêm
Nằm trên biển – Tản văn Nguyễn Đông Nhật
Nằm trên bờ mép cát và sóng. Sóng lùa cát, cát tan vào sóng, rồi cát-sóng phủ quanh thân thể. Như kéo đi, như giữ lại, mơn man xì xào. Có lúc xoay người thử soi mình trên nước. Nhưng khác với sông với suối, biển không mang hình bóng theo dòng nước cuốn trôi mà xóa nhòa ngay tức khắc. Biển là sự hòa tan; biển không là sự trôi cuốn. Biển nhận tất cả vào lòng. Để làm nên sự chuyển dịch bất tận là sóng. Thầm gọi sóng, sóng ơi! Và ngay lập tức nhận ra sai lầm: tại sao lại dại khờ tạo ra một sóng nhỏ nhoi vô nghĩa trong khi điều duy nhất nên làm là buông thả hoàn toàn trong lòng sóng bằng sự yên lặng đón chờ (?)
Xem thêm
Thăm làng Thổ Hà - Bút ký Phan Anh
Thổ Hà là một ngôi làng nhỏ, cổ kính nằm bên sông Cầu “nước chảy lơ thơ” nổi tiếng ở miền quan họ. Cũng giống như nhiều làng quan họ khác của xứ Kinh Bắc, làng Thổ Hà được biết đến là một trong những trung tâm của quan họ, không những thế nơi đây còn có nghệ thuật hát tuồng khá độc đáo của đất Kinh Bắc, nhất là trong mỗi dịp hội làng, tổ chức vào khoảng gần cuối tháng Giêng hàng năm. Xong đến làng Thổ Hà rồi mới hay, có lẽ tất cả những nghệ thuật trứ danh kia, dù vẫn còn đang thịnh hành nhưng vẫn không thể nào làm cho ngôi làng bên sông ấy nổi tiếng bằng một nghề gần như đã bị thất truyền, chỉ còn trong ký ức, nghề làm gốm.
Xem thêm
Chân mây 4 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Buổi sớm đầu xuân hai vợ chồng lên vườn đào Phú Thượng. Đã nhiều năm xuân này mình mới có chút thảnh thơi đi mua đào tết. Chúng mình đi hết khu vườn này đến khu vườn khác. Hoa đào lạ lắm. Khu vườn sau hoa bao giờ cũng đẹp hơn khu vườn trước. Những thế những cành những cánh hoa sau bao giờ cũng đẹp hơn tươi thắm hơn. Cứ thế chúng mình đi từ khu vườn này sang khu vườn khác. Từ cánh đồng hoa này sang cánh đồng hoa khác. Từ miền hoa này sang miền hoa khác.
Xem thêm
Mùa hoa Dẻ - Tản văn Chu Phương Thảo
Tôi không biết rồi những mùa hoa sau này sẽ đưa chúng tôi đi về đâu. Chỉ thấy trong lòng mình hôm nay có một niềm vui rất đẹp. Như thể sau bao năm, hương hoa dẻ không chỉ dẫn tôi quay về một miền ký ức cũ, mà còn âm thầm mở ra một đoạn duyên mới. Với tôi hoa dẻ không chỉ là kỷ niệm, có thể đó còn là một thứ duyên lành vẫn đang tiếp tục nở, lặng lẽ trong lòng tôi.
Xem thêm
Mai – Tùy bút Nguyễn Đức Hải
Tôi vẫn nhớ như in tiếng sên xe đạp lạch cạch trên con đường đất đỏ năm nào. Con đường ấy không chỉ dẫn tôi đến trường, mà còn đưa tôi đi qua thời tuổi thơ trong veo của tình bạn. Nơi có Mai, có những tháng ngày nghèo khó nhưng ấm áp đến lạ. Với tôi, Mai không chỉ là một người bạn, mà là một phần ký ức không thể tách rời. Cho tôi học được yêu thương, hy sinh và cách nương tựa vào nhau để cùng đi qua những chông chênh của cuộc đời.
Xem thêm
​Ao làng mùa hạ trong ký ức tuổi thơ tôi - Tạp bút Nguyễn Thị Hải
Ở mỗi làng quê Việt xưa kia thường có rất nhiều ao, hồ, đầm, phá, sông, ngòi, mương, máng..., và đó chính là những chốn mà trẻ con thường tụ tập để tắm táp, bơi lội “giải nhiệt” mỗi khi hè tới. Ở thành các phố, các khu đô thị lớn thì còn có bể bơi, các trung tâm bơi lội, chứ ở quê thì chỉ có những chốn chứa nước nôi ấy mới làm cho bọn trẻ thỏa chí vẫy vùng để xua đi cái oi nồng nóng bức.
Xem thêm
Một đêm trà đạo – Tản văn Nguyễn Đông Nhật
Không có lối đi trải sỏi dẫn vào trà thất. Không đủ những quy thức cần thiết cho một buổi trà đạo “chính hiệu”. Bởi tôi và Phan Văn Cẩm chỉ đến thăm-chơi ngôi chùa nơi thầy Thông Nhã ngụ. Dự buổi trà đạo trong cái đêm trăng khi mờ khi tỏ ấy, thái độ của chúng tôi chỉ là ghé ngựa lướt hoa. Riêng hai cái “bởi” ấy, đã không tạo nên tâm thái tạm-dừng-lại những xao động bên trong, yếu tố cần thiết khi đặt bước chân đầu tiên lên con đường dẫn đến sự tham dự buổi trà đạo. Nhưng khi nhìn cái dáng ngồi nghiêng theo kiểu Nhật Bản của Ly - cô sinh viên đến từ Hà Nội, nhân vật chính trong buổi uống trà - với tấm khăn màu đỏ tươi cài bên hông (một trong những vật dụng cần thiết của trà nhân) nổi rõ trên nền vải màu trắng-vàng trong trang phục của Ly, cảm giác về sự đối sắc ấy dường như gợi lên tính đối nghịch vốn có trong mọi sự vật để dẫn đến nhận thức về sự điều hòa những yếu tố cực đoan. Và không hiểu sao, khuôn mặt trẻ con-thiếu phụ của Ly lại gợi liên tưởng đến nhân vật nữ trong tác phẩm “Ngàn cánh hạc” của nhà văn người Nhật Kawabata Yasunari, khuôn mặt biểu trưng cho những giằng xé-khát khao lặng thầm của đời sống tâm thức?
Xem thêm
Những con đường ký ức - Tản văn Nguyễn Đông Nhật
Những con đường của Hội An là những sợi máu trong tôi. Chúng đã đi qua thời gian, chịu đựng bao thác ghềnh, nhiều lúc ngỡ tan biến như những bào ảnh của lãng quên để rồi cuối cùng vẫn lặng lẽ cất lên tiếng nói mơ hồ của ký ức, nhắc rằng đó là một phần không thể thiếu trong tôi.
Xem thêm
Làm du lịch từ lò gạch Sa Đéc xưa
Vào dịp tết Nguyên đán hàng năm, cứ từ 20 tháng chạp đổ lên, người miền Nam lại lũ lượt tìm về vãn cảnh nhà vườn hoa kiểng Tân Quy Đông (Sa Đéc- Đồng Tháp). Cạnh bên Tân Quy Đông là vùng đất Tân Quy Tây bạt ngàn vườn ruộng được bồi đắp phù sa quanh năm bởi con sông Tiền hiền hoà quê kiểng. Lớp phù sa dày dặn bám trên đồng ruộng lâu năm trở thành lớp đất nâu non (đất sét) dẻo quẹo, là loại nguyên liệu rất tốt để người địa phương nung gạch xây dựng các công trình.
Xem thêm
​Âm vang Điện Biên – Tùy bút Nguyễn Hồng Quang
Trời tháng tư đã rất nóng. Nhưng trong khu rừng Pú Đồn – Mường Phăng, nơi đặt sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên năm xưa – không khí lại thật mát mẻ. Những cây cổ thụ cao lớn vươn cành lá xanh tốt che kín cả bầu trời. Tiếng chim rừng ríu rít vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nhiều cây hoa ban vẫn còn khoe sắc trắng tím dịu dàng. Từng chùm phong lan nở rộ trên thân cây già tạo nên vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa thanh khiết.
Xem thêm
Viết cho tuổi hai mươi: giữa chênh vênh và hoài bão – Tản văn Phạm Phúc Vinh
“Tuổi hai mươi giống như một cơn mưa rào mùa hạ. Người ta vừa sợ ướt áo, lại vừa muốn đằm mình vào cái mát lạnh của đất trời. Chênh vênh đó, nhưng cũng rực rỡ vô cùng.”
Xem thêm
Thấy gì sau những chiếc xe hút đinh tự nguyện – Tạp bút Trần Đôn
Trong dòng chảy hối hả của giao thông đô thị, đôi khi ta bắt gặp hình ảnh những chiếc xe tự chế gắn thanh nam châm miệt mài rà sát mặt đường để “giải cứu” người đi đường khỏi nạn “đinh tặc”. Hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc ở nhiều nơi.
Xem thêm
Sắc hoa tháng Ba ở Điện Biên - Tản văn Phan Anh
Thời bây giờ, hoa ban không còn là loài hoa độc quyền của Tây Bắc nữa. Người ta đã nhân giống và đưa cây ban về trồng ở khắp mọi nơi. Chỉ riêng ở Hà Nội, cứ mỗi độ xuân về, trong hơi ấm của nắng mới tháng ba, trên đường Điện Biên Phủ, Hoàng Diệu, Thanh Niên, Bắc Sơn, công viên Cầu Giấy, hồ Gươm, hồ Thiền Quang, hồ Tân Xã … người ta thấy nàng công chúa của xứ sở Tây Bắc tưng bừng bung nở trên các vòm cây, đua nhau khoe sắc ngập trời, rồi thoang thoảng gửi hương vào trong không gian êm dịu của mùa xuân; khiến cho chị em không khỏi xốn xang, quên cả cái tiết trời còn chưa hết gió lạnh lẫn mưa bụi mà nô nức sửa soạn áo váy, rủ nhau đi sống ảo làm cho phố phường những nơi ấy cũng trở nên vui tươi, náo nhiệt.
Xem thêm
​Đám rau mùi già tháng Giêng của mẹ - Tạp bút Lê Thị Hiệp
Là một người rất thích rau mùi(người miền Nam gọi là ngò rí) nên mẹ tôi ngay từ lúc còn trẻ cho tận tới nay khi đã về già, bà vẫn luôn duy trì thói quen gieo trồng loại rau gia vị cực kỳ ngon và có mùi thơm vô cùng hấp dẫn này. Mẹ tôi kể rằng, từ khi lấy bố về làm dâu nhà ông bà nội tôi, thì mảnh vườn sau nhà rộng rãi, dẫu có trồng loại rau gì đi chăng nữa thì mẹ vẫn luôn dành ra một khoảng đất màu mỡ gần ngay khu vực cầu ao để gieo trồng rau mùi.
Xem thêm
Chân Mây 3 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Anh kể: Một hôm đang trong cơn tuyệt vọng. Anh cố gượng dậy cho mấy con cá nhỏ trong bể ăn. Bỗng nhiên anh thấy viên cuội lấp lánh đáy bể và chợt nhớ ra. Hôm ở đảo Hòn Dáu anh có nhặt một viên cuội ở bãi biển. Viên cuội vân hoa nhiều màu rất đẹp nhưng nhỏ chỉ bằng ngón chân cái. Mang về anh thả viên cuội vào bể cá và quên.
Xem thêm
Lặng lẽ Tết – Tản văn Lê Trọng Bình
Sau 45 năm đằng đẵng Tết Nam, lần đầu tiên được về quê ăn Tết, cảm giác của tôi như được “chào đời không tiếng khóc” nơi quê cha đất tổ, bởi sinh tôi ra chưa được cái Tết nào thì gia đình đã Nam tiến. Thường thì tâm lý người xa quê đoàn tụ sẽ vui lắm, nhưng trong tôi thì khác hoàn toàn bởi những cung bậc đầu tiên ấy.
Xem thêm
Tình mẫu tử - Trần Thế Tuyển
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM giới thiệu tản văn “Tình mẫu tử” của Đại tá nhà thơ Trần Thế Tuyển: một câu chuyện giản dị mà xúc động về tình mẹ.
Xem thêm
Tuổi thơ tôi - Tùy bút Nguyễn Đức Hải
Có những ký ức tưởng như đã ngủ yên trong quá khứ, nhưng chỉ cần một buổi chiều lặng gió, một mùi hương quen bất chợt thoảng qua, chúng lại trở về nguyên vẹn. Khi ấy, tuổi thơ hiện lên trong tôi như một thước phim cũ – chậm rãi, trong trẻo mà thấm đẫm những rung động rất sâu của một đời người.
Xem thêm
Tha phương…Tùy bút Lê Thi
Nước Mỹ có phải thiên đường cho tất cả những người đến miền đất hứa này không? Chưa hẳn là như thế. Tôi gặp biết bao nhiêu người đến định cư ở đây mang nhiều quốc tịch khác nhau, nhưng mỗi người mang số phận khác nhau nhiều khi không biết có hơn ở Việt Nam không, nếu như họ không có ý chí và nghề nghiệp gì nhất định.
Xem thêm