TIN TỨC

Nỗi đau không hồi kết

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-09-27 06:24:35
mail facebook google pos stwis
2207 lượt xem

BÀI DỰ THI BÚT KÝ “NHỮNG HY SINH THẦM LẶNG”

 ĐỖ HOÀNG TIỂN

“Ngẫm về cuộc đời mình còn một bữa cơm ngon, còn một gia đình để quây quần yêu thương đã là một hạnh phúc lớn. Để cùng học cách yêu con người hơn, yêu cuộc đời này lần nữa, cùng góp sức xây một đời sống tốt đẹp hơn”, bác sĩ Đỗ Hoàng Phong trải lòng

“Đang làm việc vui vẻ bình thường, nghe ai đó nhắc lại thời điểm lao vào chống dịch, người tôi bần thần, đầu óc không tập trung, cơ thể lành lạnh rã rời, mọi thứ ùa về như ác mộng, ám ảnh, đau thương, bất lực trước sự sống và cái chết của con người” - bác sĩ Đỗ Hoàng Phong, Trưởng khoa hồi sức cấp cứu Bệnh viện dã chiến điều trị COVID-19 quận 7 số 1, TP HCM nói.


Bệnh viện dã chiến điều trị COVID-19 quận 7 số 1, TP HCM- nơi bác sĩ Phong và đồng nghiệp lăn xả chống dịch

Gần tròn năm nơi tuyến đầu cứu người

Bác sĩ Phong nhớ lại: “Trong những trường hợp khẩn cấp đồng đội tôi chạy, như chưa hề biết đi là gì để kéo họ ra khỏi tay thần chết. Có những bệnh nhân chúng tôi cứu được, có những bệnh nhân chúng tôi bất lực. Đau thắt ruột, nhìn họ lịm dần lìa cõi trần. Rời xa gia đình, không có một người thân bên cạnh, chỉ có những người áo trắng của chúng tôi đưa họ về thế giới bên kia”. Ánh mắt bác sĩ nhìn xa xăm, nói như tâm sự: “Nghiệt ngã quá, tôi chứng kiến những mảnh đời chới với trong lúc lâm bệnh. Cơn đại dịch ùa qua, cuốn đi bao sinh linh trên mảnh đất thương yêu này. Mong nó đừng quay lại và cho nó đi vào quá khứ. Giờ tất cả chúng ta ngày ngày hướng về phía trước dần quen với cuộc sống bình thường mới, phấn đấu cho một cuộc sống xanh tươi, bù đắp những ngày đen tối phủ xuống loài người. Nghĩ đến đây đầu tôi bớt căng, tâm hồn có phần nhẹ đi và bắt tay vào việc trôi chảy hơn”.

Bệnh viện dã chiến điều trị COVID-19 quận 7 số 1, TP HCM, nơi bác sĩ Phong gắn bó suốt từ tháng 7-2021 mới thành lập, cho đến ngày giải thể tháng 6- 2022. Bác sĩ Phong nhớ như in những ngày không ngủ, xe cấp cứu ra vào sân bệnh viện liên tục, các nhân viên y tế không kịp nghỉ ngơi. Các bác sĩ làm việc gấp đôi gấp ba công suất để chăm sóc các bệnh nhân không may bị nhiễm. Bệnh viện dã chiến có 300 giường bệnh và hơn 70 giường hồi sức cấp cứu, biên chế có 21 bác sĩ, 30 điều dưỡng và một số anh chị em tình nguyện khác. chỉ trong mấy ngày đã gần kín chỗ. Bệnh nhân COVID-19 chuyển đến bệnh viện ngày càng nhiều, chỉ trong vòng hơn 4 tháng, bệnh viện tiếp nhận và điều trị cho hơn 2.000 lượt F0, bệnh viện quá tải.

Ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh, đôi khi chẳng kịp đếm theo kim giây. Có người ra đi ngay trong vòng tay của bác sĩ vì tình trạng bệnh diễn tiến quá nhanh. Đội ngũ bác sĩ, y tá, điều dưỡng ở bệnh viện có người mới tiêm được một mũi vắc-xin, có người 2 mũi, khả năng nhiễm bệnh là không thể tránh khỏi. Nhưng trận chiến này không ai có thể thay thế, nên tất cả họ phải ở tuyến đầu, phải là những người trực tiếp chăm sóc và điều trị bằng hết tất cả tâm sức và chuyên môn của người thầy thuốc. Rất nhiều nhân viên y tế của bệnh viện đã nhiễm bệnh vì họ luôn tiếp xúc với người nhiễm COVID-19, nhưng không vì vậy mà các đồng nghiệp chùn bước, vừa khỏi bệnh họ lại lao vào công việc ngay mà không hề do dự. Có người gần như kiệt sức trong bệnh viện bởi làm việc gần như không có ngày nghỉ, không về được với gia đình. Nếu có về cũng chỉ đứng ngoài nhìn vô và giữ khoảng cách trong giao tiếp, nén nỗi nhớ cha mẹ, chồng con, hay nhớ người yêu mà tập trung lo cho người bệnh.


Chăm sóc người bệnh tại Bệnh viện dã chiến

Gửi một lời yêu thương, động viên, tiếp sức

Tháng 7-2021, bệnh dịch ùa về, lan rộng, những ca bệnh mới cứ dần tăng. TP HCM đang thực hiện Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ với tinh thần “Ai ở đâu ở yên đấy”, quê nhà của nhiều y bác sĩ ở các tỉnh miền Nam cũng đang thực hiện Chỉ thị 16. Mọi người đềi động viên nhau vượt qua thời khắc khó khăn này.

Thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16, có khi còn bị phong tỏa, nhưng nhiều người còn có gia đình, người thân, ở trong nhà xem tivi, điện thoại lướt Facebook… Còn những người chiến sĩ ở tuyến đầu đều không có được những phút giây yên ấm như vậy. Bác sĩ Phong thường tâm sự với bạn bè, anh em, người thân: Mỗi chúng ta nếu không góp được vật chất, thì hãy góp về tinh thần cho công cuộc chống dịch bằng cách: Gửi một lời yêu thương, động viên các chiến sĩ nơi tuyến đầu chống dịch với tất cả kênh mà mình có, như Facebook, zalo…xem đây là nghĩa cử của người hậu phương. Chúng ta được sống và khỏe mạnh, xã hội bình thường mới được như vầy xin ngàn lần cám ơn đội ngũ thầy thuốc, cám ơn những người tuyến đầu chống dịch, có những người đã hy sinh vì chúng ta…

Bác sĩ Phong cho biết niềm vui lớn nhất là khi điều trị thành công và cho xuất viện cụ bà 98 tuổi, mắc COVID-19 nặng. Bệnh nhân ngụ phường Tân Kiểng, quận 7, nhập viện ngày 11-8-2021, nhiều lần tiến triển nặng, tưởng không qua khỏi, nhưng đội ngũ y bác sĩ đã xử trí kịp thời, chăm sóc tích cực, giúp bệnh nhân vượt qua giai đoạn khó khăn nhất và bình phục trong niềm vui vỡ òa của cả bệnh viện và gia đình. “Anh em chúng tôi nhớ tên tuổi, nhớ gương mặt, nhớ thói quen và đồ đạc của bệnh nhân vì đã quá gần gũi ngày đêm chăm sóc, khi họ về, chúng tôi mừng đến rơi nước mắt. Ngược lại, một ca không qua khỏi thì chúng tôi buồn lắm, buồn sự bất lực của mình. Đồng nghiệp tôi đã bật khóc khi phải giải thích quá nhiều tin buồn cho người nhà những bệnh nhân không may mắn, thật sự không chịu nổi trước nỗi đau của gia đình họ mà bật khóc... Làm bác sĩ thấy sự sống cái chết là thường tình, nhưng lần đại dịch này nó chênh vênh, khủng khiếp quá. Có những ngày làm việc, tôi như đờ người ra, không biết mình nên bắt đầu từ đâu, có chục nhân viên y tế phải chăm sóc hơn 50-70 bệnh nhân nặng, công việc quấn lấy chúng tôi, đầu như căng vỡ vì một người làm nhiều việc: vừa lo điều trị, lo chăm sóc, lo ăn uống và cả chăm sóc vệ sinh cá nhân cho các bệnh nhân nặng. Có lần tôi ôm bình oxy chạy để tiếp thở cho bệnh nhân, chiếc điện thoại trong túi bị cấn bể một góc không hay, sau hồi tỉnh kiểm tra mới thấy”.


Bác sĩ Đỗ Hoàng Phong (trái) nói chuyện với người yêu tại khu thu dung số 1, Thủ Đức

Người yêu cũng ở tuyến đầu chống dịch

Người yêu của bác sĩ Phong là bác sĩ Nhi làm việc ở Bệnh viện quận 7 thông báo: “Em vừa ghi tên xung phong đi phục vụ Bệnh viện dã chiến Thu dung số 1 ở Thủ Đức”. Đây là nơi tiếp nhận và điều trị F0 các nơi trong thành phố đưa về. “Lo thật, nhưng mừng là người yêu tôi mạnh mẽ, có tinh thần vì người bệnh, cũng như tôi và mọi người chúng tôi phải có trách nhiệm làm những việc này, nên tôi luôn ủng hộ. Chỉ biết nói: “Em thật bảo trọng, giữ gìn sức khỏe, làm tròn nhiệm vụ và phải an toàn”. Cả hai chúng tôi ở hai trận tuyến, em thì ở Khu thu dung, tôi thì Bệnh viện dã chiến. Ngày ngày chỉ nhắn tin động viên nhau giữ gìn sức khỏe, nói cho nhau nghe về chuyên môn, hai đứa nhớ nhau chỉ biết vậy thôi. Có một lần tôi theo xe đưa F0 quận 7 lên Trung tâm thu dung của em, nhân tiện để được gặp người yêu sau bao ngày xa cách, nhung nhớ, nhưng chỉ được gặp trong sợi dây ngăn cách, ánh mắt thay lời yêu thương, hẹn ngày gặp lại”, bác sĩ Phong kể lại trong xúc động.                 

 Trong những ngày oằn mình chống dịch, những nhà hảo tâm gửi vào bệnh viện nhiều đồ ăn, thức uống, chăm sóc cho y bác sĩ tận tình. Các cấp lãnh đạo quận 7, lãnh đạo TP HCM động viên, khen ngợi. Ai cũng cảm nhận rõ sự nồng ấm của tình người. Và cũng từ đây nhìn lại, ai cũng thấy rõ mình đã trưởng thành, bản lĩnh hơn. Mừng và tự hào vì đã góp được một phần nhỏ công sức cho việc tạo nên một cuộc sống bình thường mới. “Đi qua những ngày khó khăn tôi thấy Đảng, Nhà nước mình thương dân vô cùng, quý dân vô cùng, quyết liệt vô cùng với tinh thần “chống dịch như chống giặc”. Đất nước mình, thành phố mình đoàn kết, nhân dân thương yêu nhau, đùm bọc, sẻ chia, đội ngũ y bác sĩ, những tình nguyện viên, bộ đội, công an…quyết tâm không lùi bước. Ta cũng thấy rõ hơn ánh sáng và bóng tối lòng dạ con người. Trong những tháng ngày đại dịch tàn nhẫn này, có những người may mắn bình an trở về, có những người mãi mãi thành làn khói bay đi. Những tháng ngày này nước mắt con người tuôn xuống nhiều lắm, khóc cho những khắc khoải, khóc cho những đau thương mất mát, ly biệt, khóc cho những bất lực của con người… Ngẫm về cuộc đời mình còn một bữa cơm ngon, còn một gia đình để quây quần yêu thương đã là một hạnh phúc lớn. Sau đêm dài thức dậy, chúng ta sẽ cùng học cách yêu con người hơn, yêu cuộc đời này lần nữa. Chúng ta sẽ luôn biết làm người tử tế, góp sức xây một đời sống tốt đẹp hơn”, bác sĩ Đỗ Hoàng Phong trải lòng.

Bác sĩ Đỗ Hoàng Phong bộc bạch: “Là một bác sĩ, phải giúp đỡ người bệnh bằng chuyên môn và lòng nhân ái. Tôi cũng như biết bao nhân viên y tế, đồng nghiệp đã luôn nhận thức đúng điều này, nên chúng tôi gặp khó khăn không bỏ cuộc, không né tránh, sẵn sàng lao vào tâm dịch cứu người. Tất cả chúng tôi luôn động viên nhau phải phục vụ bệnh nhân tới cùng. Chúng tôi từng phút, từng giờ động viên nhau bằng ánh mắt, những tín hiệu bằng giơ tay, vì trên người khoác bộ đồ bảo hộ kín mít, mồ hôi vã ra, họng thì khát nước liên tục, nhưng nào có dám uống. Mỗi một bệnh nhân xuất viện về nhà, người bệnh mừng vui một thì bản thân, tập thể chúng tôi vui mười”.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Vị của mùa Đông - Tản văn Đinh Thu Huế
Mùa đông lẻn vào lòng thành phố bằng những bước chân không tiếng động, chỉ để lại dấu vết qua cái rùng mình của cơn gió bấc và sắc màu trầm mặc trên vòm không. Với tôi, mùa đông không chỉ là một khái niệm thời tiết, nó là một “vị” riêng biệt - vị của ký ức, của sự tĩnh lặng và của những triết lý nhân sinh được gói ghém trong cái lạnh căm căm.
Xem thêm
“Ăn mày laptop”- Thắp sáng niềm tin cuộc đời
Trong thời đại số, khi mạng xã hội thường bị nhìn như nơi ồn ào và nhiễu loạn, dự án “Ăn mày laptop” của Trần Trọng An lại cho thấy một khả năng khác: kết nối lòng tử tế bằng sự minh bạch, kiên trì và nhân ái.
Xem thêm
Nén hương cho một người cô độc - Tùy bút Nguyễn Hồng Lam
Đi hết những năm chiến tranh, vác ba lô về nhà ngỡ bắt đầu đời sống của riêng mình, người lính ấy mới nhận ra không còn gì thuộc về riêng ông nữa. Không gia đình, không quê hương, không có gì chào đón hay níu giữ. Khói lửa chiến tranh cũng đã tàn, chẳng còn chiến trường khốc liệt nào cho ông quay trở lại, dù chỉ để đi hết cuộc đời trong một thói quen. Ông là người lính lơ lạc giữa thời bình. Ngày trở về cũng cũng là ngày cuộc chiến trong tâm thức của riêng ông mới bắt đầu, giữa hòa bình vĩnh viễn, kéo dài thêm suốt hơn 30 năm sau đó.
Xem thêm
Văn chương gìn giữ văn hóa đọc
​Sách và văn hóa đọc đã góp phần gìn giữ, bảo tồn văn hóa quốc gia, dân tộc, phát triển năng lực cá nhân thông qua ngôn ngữ được sử dụng làm công cụ kết nối, truyền bá và lưu giữ những giá trị bất biến ngàn đời. Trong đó, văn chương cũng là một kênh đọc rất hữu hiệu, giàu tính nhân văn, nhân bản được nhân loại tụng ca.
Xem thêm
Hà Vi Tùng, vị tướng mưu lược…
Kỷ niệm 81 năm thành lập QĐND Việt Nam, 36 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân
Xem thêm
Pha Long nơi biên cương Tổ Quốc
“Pha Long nơi biên cương Tổ quốc” không chỉ là câu chuyện tìm mộ liệt sĩ, mà là một hành trình nhân văn về ký ức chiến tranh, tình ruột thịt và sự hóa thân thầm lặng của người lính vào từng tấc đất biên cương. Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu bài ký của nhà thơ Nguyễn Văn Mạnh
Xem thêm
Phú Yên nghĩa tình và khát vọng hồi sinh - Ký của Nguyên Hùng
Bài đăng báo Văn nghệ số 50, ra ngày 13/12/2025
Xem thêm
Lời thì thầm của biển – Tản văn của Như Nguyệt
Còn bạn thì sao? Bạn nghe điều gì từ lòng biển? Tôi tin dù bạn nghe được điều gì, hãy giữ lấy niềm tin ấy thật chặt, bởi vì mọi “lời thì thầm” đều có sức mạnh của riêng nó.
Xem thêm
Diễn viên Thương Tín đã về cõi lặng
Thông tin từ chị Bùi Kim Chi (vợ Thương Tín) cho biết, Thương Tín đã qua đời vào khuya nay tại nhà riêng Phủ Hoà, Phan Rang.
Xem thêm
Ký ức về bố – Bút ký Vũ Mạnh Định
Pleiku những ngày này mưa dầm dề do ảnh hưởng bão. Mưa trắng xóa cả bầu trời, gió hun hút qua hàng cây phủ kín cả phố núi. Tiếng mưa khiến lòng tôi chùng xuống, ký ức bất chợt ùa về. Mưa như tấm màn xám phủ trùm đất trời, có khi kéo dài cả tháng không dứt. Ngày ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu nỗi buồn của những cơn mưa, chỉ nhớ nó dai dẳng đến mức sáng hay chiều cũng nhập nhòe một màu xám đục. Nhưng chính sự dầm dề ấy lại trở thành lát cắt đặc biệt của tuổi thơ, để sau này, mỗi lần nghe mưa nơi khác, tôi ngỡ như vừa chạm vào những ngày Pleiku xưa cũ, ngày mưa dài đến mức thời gian như ngưng đọng.
Xem thêm
Một Việt Nam nhân hậu giữa bão lũ và nước mắt
Giữa màn đêm bị xé toang bởi gió, nước và tiếng kêu cứu, người ta lại nhìn thấy những điều kỳ diệu khác: tình người, sự hy sinh, lòng nhân hậu – những phẩm chất làm nên cốt cách vĩ đại của dân Việt.
Xem thêm
Hai vị đại tướng Nam Bộ qua bút ký của nhà văn Trần Thế Tuyển
Lịch sử QĐND VN có nhiều vị tướng huyền thoại. Trên mảnh đất Phương Nam - Nam Bộ cũng có những vị tướng như thế. Đặc điểm chung của các vị tướng Nam Bộ là sống hết mình: Hết mình vì đất nước, nhân dân; hết mình về đồng đội, bạn bè; sống chân thật, thuỷ chung …mà người đời thường gọi là “Ông Già Nam Bộ”.
Xem thêm
Sương rơi trên lá non - Tản văn Hồng Loan
Có những đoạn đời, ta đi qua như kẻ mộng du giữa những vết xước của chính mình. Mỗi ngày trôi, ta tưởng mình vẫn sống, nhưng kỳ thực chỉ là đang lặp lại những hơi thở cũ, nhạt nhòa và vô nghĩa. Tổn thương không chỉ làm ta đau, nó khiến ta lãng quên, quên mất rằng mình từng có một tâm hồn trong trẻo, từng biết rung động trước điều nhỏ bé nhất trong đời.
Xem thêm
Người gieo hạt yêu thương – Tản văn Chu Thị Phương Thảo
Nhắc đến quãng đời học trò, tôi không thể quên hình ảnh cô giáo Trương Hoàng Oanh – người đã dìu dắt tôi suốt những năm cấp hai. Với tôi, cô không chỉ là một người thầy, mà còn là người mẹ thứ hai, người để lại trong lòng tôi những ký ức không thể phai mờ. Cho đến hôm nay, mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt hiền từ của cô, vẫn nghe giọng nói trầm ấm khi cô gọi tôi bằng cái tên thân thương: “Nhím” – cái tên gắn bó với tôi như một phần ký ức ngọt ngào của tuổi học trò.
Xem thêm
Những người con đất Quảng - Bút ký Phùng Chí Cường
Ngày 20 tháng 7 năm 1954 hiệp định Giơnevơ được ký kết, chấm dứt gần 100 năm người Pháp đặt ách đô hộ lên đất nước ta. Nhưng ngay sau khi chữ ký chưa ráo mực, thì đế quốc Mỹ đã nhảy vào miền Nam hất cẳng Pháp, đưa con bài Ngô Đình Diệm về Sài Gòn để lập ra chính quyền bù nhìn thân Mỹ, chúng rắp tâm chia cắt lâu dài đất nước ta. Năm đó, nhiều cán bộ miền Nam đã ra Bắc tập kết, để lại quê nhà, gia đình vợ con và những người thân, rồi họ cùng nhau mòn mỏi trông chờ ngày đoàn tụ. Tới ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam được hoàn toàn giải phóng, hai miền Nam - Bắc mới được sum họp một nhà. Vậy trong hơn 20 năm xa cách ấy những người ở lại miền Nam, dưới sự đàn áp điên cuồng của đế quốc Mỹ cùng bè lũ tay sai, họ đã phải sống ra sao? Chúng ta hãy đi tìm câu trả lời:
Xem thêm
Từ dòng Lam đến Vàm Cỏ Đông
Một đêm diễn đặc biệt tại Nhà Văn hóa Thanh niên, với tên gọi “Giai điệu từ những vần thơ”, trong chuỗi chương trình “Những ngày Văn học Nghệ thuật TP.HCM”...
Xem thêm
Nha Trang – Viên ngọc xanh, từ hoài niệm đến khát vọng – Bút ký Nguyễn Phú Thành
Thành phố Nha Trang, thuộc tỉnh Khánh Hoà được mệnh danh là “Viên Ngọc Xanh” của bờ biển Đông, không chỉ là điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thích biển đảo mà còn là nơi lưu giữ những hoài niệm và khát vọng của xứ sở. Đồng thời, Nha Trang cũng hội tụ vẻ đẹp của lịch sử văn hóa và, du lịch biển làm nên vẻ đẹp hiếm có làm say đắm lòng người.
Xem thêm
Ở nơi tận cùng con nước – Bút ký Hồng Sương
Nắng tắt bên sông Long Xuyên, vỡ thành từng mảnh nhỏ trong làn hơi nước mỏng tang. Thành phố vào giờ tan tầm, người xe chen nhau, nhưng trong nhịp hối hả ấy, có điều gì thật đỗi dịu dàng, thân quen. Tôi ngồi bên bờ hồ, tay cầm ly nước, ngắm nhìn đám lục bình trôi trên mặt nước xiết. Xa xa, những chiếc ghe đánh cá lặng lẽ như những kiếp người trôi giữa dòng đời, bền bỉ đi tìm cái sống trong mênh mang nước bạc.
Xem thêm