TIN TỨC

Phút bù giờ - cho mỗi người!

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-12-18 12:56:16
mail facebook google pos stwis
2051 lượt xem

Nhà thơ Minh Đan vừa ra mắt tập thơ mới, có cái tựa rất ấn tượng “Phút bù giờ”. Đây là tác phẩm thơ in riêng thứ 4 và là “đứa con tinh thần” thứ 7 của tác giả. Tập thơ gồm 5 chương: Khâu múi nhớ; Phố trôi; Ghi chép vụn vặt mùa Covid; Nước mắt xé trờiLương tâm cô đơn.

Phút bù giờ - cho mỗi người!

NGUYỄN QUANG VINH

Hóa ra sinh ra ở trên đời, con người ta không chỉ sống cho mình, cho riêng mình, cho một mình mình, vui hay buồn, thành công hay thất bại, ấm  hay lạnh, đói hay no, nước mắt hay nụ cười, cứ tưởng là đời mình chỉ là như thế, cao hoặc thấp, trắng hoặc đen, bình thường hay phi thường, trọn một đời người, rồi nhắm mắt, tưởng là xong, tưởng chỉ cần có thế, bao gọn suốt một đời mình, như một trận đấu, có tiến có lùi, có ngã có đứng, có khóc có cười, rồi cũng xong một trận đấu.

Tôi hiểu Minh Đan, tác giả của tập thơ này còn muốn nói đến chuyện khác, ngoài em, ngoài ngõ nhà, ngoài tầm mắt, ngoài khuôn định, ngoài vòng tròn của một đời người, ngoài mình, chỉ vài phút ngoài mình thôi, như là PHÚT BÙ GIỜ, nhưng nó là Người, là tâm tính, là trái tim rung cảm, là sự chia sẻ, là những cộng và trừ từ em đến ai đó, đến ai đó nữa, thành thế giới bé nhỏ, thành thế giới lớn lao, thành nhân loại.

Tôi hiểu em, tác giả của tập thơ này, viết ra từng bài, cảm xúc từng bước đi, ánh nhìn, ngoài em, nhưng đó mới là nhà thơ. Thơ phải viết trước hết cho mình, rồi viết cho người, rồi viết cho cả cuộc đời này, đó là thơ lớn từ một trái tim xúc cảm lớn nhưng được nâng niu và nuôi nấng ở một trái tim bé nhỏ, mong manh, dằn vặt, hờn dỗi với nhịp sống, với gió mây, với phận người quanh mình qua từng bước đi đủ để thấm, đủ để cảm, đủ để đau, đủ để hạnh phúc.

Tôi hiểu em, phút bù giờ cần thiết cho em, cho mỗi người, cho chúng ta, để trách nhiệm hơn với cả cuộc đời mình, với cuộc sống mà mình đang có mặt.
 

Văn chương TP.HCM xin giới thiệu chùm thơ rút từ tập Phút Bù Giờ của Minh Đan.
 

CƠN MƠ PHÓNG SINH
 

Những cơn mơ gói trong các hộp cạc tông

nhốt tương lai dưới gầm cầu

biết có ngày mở mắt?

 

Những cơn mơ thiếu ôxy

thoi thóp vì đói khát

ngày ngày lên cơn co giật

liệu trình nào chữa vết thương?

 

Những cơn mơ 

bắn thẳng vào bốn bề gió lộng

 

Mê sảng gọi món ăn ngon

loay hoay tìm nguồn sống

ngột ngạt lời phân bua

 

  Những cơn mơ chầu chực trước cổng chùa

ngấu nghiến lời chay tịnh

ai bảo giấc mơ có cánh

sẽ bay đi ?

 

Những cơn mơ vừa đáp xuống đời

tiếp tục làm trò mặt đất

tôi mở khóa bằng viên kẹo ngọt

cởi trói hộp cạc tông

 

Những cơn mơ phóng sinh

                                  bay lên… bay lên…

 

THỨC TỈNH
 

 

Thế giới không ngừng lo lắng về cô vy

loài người không ngừng chiến đấu vì cô vy

tôi không ngừng thức tỉnh chính mình

 

Trong sáng quá!

không đuổi kịp lưu manh đang chế ngự

đành ngụp lặn vào... thơ

an nhiên làm một kẻ khờ

 

Ước mình là loài chim chóc

thư thả chuyền cành, tắm nắng lượn vui

tự do hát lời tỏ tình bên cánh hoa xinh

không gợn nỗi niềm nhân thế

không lo dịch giã, cách ly

không buồn ai còn ai mất

cứ sải cánh bay bay bay

 

Ước mình là viên đá cuội

thanh thản ngồi tĩnh lặng ngắm trời cao

mở lòng vào cõi hư vô

nghe thông reo, suối chảy dỗ yên ánh sáng

thỏa một đời đá thức

 

Lại ước thời gian ngừng trôi

xuân không mang lộc non đếm tuổi

nếp nhăn chẳng lấy cớ sinh sôi

tóc chẳng buồn điểm thêm sợi bạc

 

Điều ước bao giờ hóa thật

khi lòng người đầy túi tham?
 

NIỀM TIN
 

Xác người bó trong manh chiếu

hồn xuân xanh vất vưởng phía lưng đồi

tim người chết có nao lòng kẻ sống?

ngày tháng bơ vơ

đứa trẻ mồ côi

 

Cộng đồng thương tiếc một mạng người nằm xuống

có tiếc thương niềm tin đi vắng lâu rồi?

thân xác ướp tỷ tỷ thực phẩm bẩn

gây ung thư tràn ngập giấc mơ tôi

 

Niềm tin mòn được cột sau xe

bánh thời gian cũng treo lủng lẳng

còn nhiều đêm trắng

ai thức cùng tôi viết điếu văn?

 

Tôi lặng im mài chữ bên song

suối đã khô, đồng cỏ xanh đã cháy

biển vắng cá rồi, diều không gió để bay

 

Niềm tin

bó trong manh chiếu cột sau xe.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mai Quỳnh Nam và một phía
Bài viết của nhà thơ Đặng Huy Giang về thơ Mai Quỳnh Nam
Xem thêm
Một đêm trăng không dễ có ở trên đời!
Bài viết của nhà văn Tuấn Trần.
Xem thêm
Một vọng âm quá khứ hào hùng nhưng lắm đau thương
Đọc “Hòa âm đêm”, Nxb Hội Nhà văn, 2024 của Trương Tuyết Mai
Xem thêm
Khám phá vương triều Tiền Lý qua tiểu thuyết lịch sử
Thượng tá, nhà văn Phùng Văn Khai là người khá đa di năng. Từ lúc bước vào văn nghiệp, anh viết kí, truyện ngắn, làm thơ, cày báo… đều đặn, thuộc dạng “nhạc nào cũng nhảy được” và nhảy khá hay.
Xem thêm
Triệu hạt tâm hồn rót đầy biển tình yêu
Võ Thị Như Mai đọc PHẢI CHI MÂY TRẮNG KHÔNG NGANG NGÕ, Nguyễn Đức Quận, NXB Hội nhà văn, 2024.
Xem thêm
Tiểu luận Võ Quốc Việt: Vài cảm nhận về Cuộc thi Thơ 1-2-3
Cuộc thi Thơ 1-2-3 (The 1-2-3 Poetry Style/ Phannist Poetry) năm 2024 – 2025 đã nhận được sự hưởng ứng của đông đảo các tác giả trong lẫn ngoài nước và đã công bố kết quả. Nhà lý luận phê bình, nhà thơ Võ Quốc Việt – Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam thay mặt Ban Chung khảo đã có bài tiểu luận công phu, sâu sắc mang tính tổng kết về cuộc thi. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Xem thêm
Đọc tập thơ Dọc đường máu của Vương Cường
Nguyên Hùng giới thiệu tập thơ mới của Tiến sĩ nhà thơ Vương Cường
Xem thêm
Vũ điệu tái sinh trong từng cơn đau
Bái viết về tập thơ “Nghiêng về phía nỗi đau” tập thơ của Trịnh Bích Ngân (NXB Hội Nhà văn, quý II, 2024)
Xem thêm
“Ai cũng có ngày xưa” của nhà thơ Trần Duy Hiển
Gió vẫn thổi suốt chiều dài trận mạc/ Người nhẹ nhàng nằm lại lúc vượt sông
Xem thêm
“Theo chồng về quê” của Mai Khoa – một bài thơ hay
Bởi yêu chồng từ lúc mới bén duyên/ Như tình biển yêu thuyền thương nhớ
Xem thêm
Trò Chuyện Với Thiên Thần – Những Tai Họa Thế Giới & Giấc mơ Việt Nam
Triết gia Hy Lạp Platon đã nói: “Thước đo của một con người là xem cách anh ta làm gì với quyền lực”. Thế nhưng, có rất nhiều người có quyền, vì lòng tham và ích kỷ cá nhân nên đã hủy hoại nhân cách và đất nước của họ (TCVTT/ Trương Văn Dân)
Xem thêm
Thi ca đương đại nhìn từ hệ hình nghệ thuật và chất suy tưởng của thơ
Sáng ngày 12.02.2025 tại Ninh Bình, Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức tọa đàm “Trách nhiệm và khát vọng của nhà thơ”. Dưới đây là tham luận của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến.
Xem thêm
Tôi đọc bài thơ Đừng sợ một mình của thi sĩ Trần Mạnh Hảo
Trần Mạnh Hảo và thơ ông đã sớm là “tín ngưỡng” đẹp nhất trong lòng của những người yêu thơ, quý chữ nghĩa chân chính. Từ thời còn trên giảng đường đại học, tôi đã từng nghe thầy tôi đọc những câu thơ trong trường ca Đất nước hình tia chớp. Từ đó, tôi bắt đầu săn sóc sự học, sự đọc về thơ ông.
Xem thêm
Hoàng đế Quang Trung, danh tướng bách chiến bách thắng
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, hiếm có một anh hùng nào như Hoàng đế Quang Trung, xuất thân áo vải, cả đời chinh chiến, danh vang bốn biển, đánh giặc lập nước, tôn vinh văn hiến, khuyến học khuyến tài, những bậc quốc sĩ danh thần cảm phục uy danh mà theo về giúp rập. Đặc biệt, trong hai lần đại phá quân Xiêm La và quân Thanh, ông đã bằng vào tài năng quân sự thiên bẩm của mình, đánh cho lũ giặc phía Nam, phía Bắc phải kinh hồn táng đởm. Ông từng hào sảng tuyên ngôn trong Chiếu xuất quân khích lệ tướng sĩ khi hành binh ra Bắc Hà đánh tan 29 vạn quân Thanh
Xem thêm
Mùa Xuân trong thơ Dương Xuân Linh
Bài viết của nhà thơ Phùng Hiệu
Xem thêm
Xuân về, đọc thơ Trương Nam Hương
Tuấn Trần viết về tập thơ “Thời nắng xanh” của Trương Nam Hương
Xem thêm
Tình yêu bển đảo trong thơ Lê Tiến Lợi
Nhà thơ Lê Tiến Mợi là một trong những người gắn bó lâu năm với nghiệp văn chương. Anh đã có số lượng tác phẩm khá lớn, trong đó một số sáng tác của anh đã chiếm được cảm tình của người đọc. Sau đây xin trân trọng gửi tới Ban Biên tập Văn chương thành phố Hồ Chí Minh bài viết về tình yêu biển đảo trong thơ anh. Xin chân thành cảm ơn Ban Biên tập khi được cộng tác với Văn chương thành phố Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Mảnh trăng tinh tấn hàng cau trổ buồng
Cảm nhận về tập thơ SỰ MẤT NGỦ CỦA LỬA của Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm