Bài Viết
Dọc dải đất miền Trung, nơi từng rung chuyển bởi đạn bom và nước mắt, vẫn còn đó những địa danh đã đi vào tâm thức dân tộc: Trường Sơn, Khe Sanh, Thành cổ Quảng Trị, sông Thạch Hãn, địa đạo Vĩnh Mốc... Mỗi tấc đất, mỗi dòng sông là một trang sử được viết bằng máu của những người lính tuổi hai mươi.
Dòng sông Vàm Cỏ vẫn miệt mài chảy, nước vẫn trôi đi, thời gian vẫn luân hồi qua từng mùa lá rụng. Nhưng bên bờ sông ấy, có những nỗi nhớ đã hóa đá, có những tình yêu đã vượt thoát khỏi ranh giới của sự sống và cái chết, để trở thành một biểu tượng bất tử. Câu chuyện về người chiến sĩ - liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và người con gái Nguyễn Thị Lệ là một minh chứng sâu sắc – một câu chuyện được viết bằng máu, nước mắt và tấm lòng sắt son của người phụ nữ Việt Nam trong khói lửa chiến tranh.
Những ngày này, cả nước cùng tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, chúng ta lại càng thấm thía hơn về hai chữ “tri ân”. Tri ân không chỉ là những vòng hoa, những nén tâm hương thành kính dâng trên đài tưởng niệm, mà đôi khi còn là những câu chuyện lặng thầm, bền bỉ được thắp sáng từ nghĩa đồng bào, tình đồng đội sâu nặng giữa thời bình.
Có những chuyến đi là để trở về, nhưng cũng có những lần trở về chỉ để nhận ra mình đã vĩnh viễn đánh rơi một phần hồn ở lại. Ba mươi năm, một chớp mắt của đất trời, nhưng là hơn nửa đời người đối với nhóm bạn lớp 8A2 ngày ấy trên quê hương Minh Hải.
Đặt trong bối cảnh quốc tế hôm nay, khi nhiều nơi trên thế giới vẫn còn tiếng súng, vẫn còn những dòng người rời bỏ quê hương, vẫn còn những đứa trẻ lớn lên giữa đổ vỡ, vẫn còn những đường biên bị biến thành vết thương, một đêm Bến Hải càng trở nên thấm thía. Từ một dòng sông từng là giới tuyến, Việt Nam gửi đi một lời nhắn không ồn ào nhưng bền bỉ: hòa bình không phải là một trạng thái tự nhiên, mà là thành quả của lương tri, của đối thoại, của sự kiềm chế, của lòng nhân ái và của trách nhiệm với tương lai.
Chúng tôi muốn lưu lại với miền đất ba biên A Pa Chải lắm, nhưng để kịp cho hành trình trở về vào ngày hôm sau nên cũng đành phải chia tay với Sín Thầu trong những luyến tiếc. Tạm biệt “vùng đất bằng phẳng rộng lớn”, nghĩa của từ A Pa Chải theo tiếng địa phương của đồng bào Hà Nhì, chúng tôi khép lại một hành trình khám phá miền cực Tây thân thương của Tổ quốc và mang theo về cả một khoảng trời biên viễn cùng với tâm nguyện sẽ có một ngày được trở lại. Thế đấy, có những vùng đất, có những chuyến đi, dù chỉ một lần chạm mặt mà trong lòng đã thầm gửi lại cả một đời thương nhớ. Có lẽ từ đây, A Pa Chải trong tôi cũng vậy. Nó đã gieo vào lòng tôi những thanh âm bâng khuâng của một miền biên thuỳ, trong niềm thương bản quán chẳng thể nào quên.
Tên Người một lần nữa được cất lên trong chương trình nghệ thuật chính luận đặc biệt kỷ niệm 50 năm thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một cầu truyền hình trực tiếp quy mô hiếm có, nối liền nhiều điểm cầu từ Dinh Thống Nhất, phố đi bộ Nguyễn Huệ, Quảng trường Tam Thắng, Bình Dương, Côn Đảo - nay cùng trong mái nhà Thành phố Hồ Chí Minh - đến Quân cảng Cam Ranh, rồi vươn ra tận Lăng Bác ở Hà Nội.
Nghề báo cho tôi những chuyến đi thú vị. Nhưng, có lẽ chuyến công tác vào dịp đầu năm 2026 tại quân cảng Cam Ranh, trên con tàu mang số hiệu HQ571 của Vùng 4 Hải quân để thực hiện một hải trình đặc biệt ý nghĩa – mang Tết cổ truyền và hơi ấm tình thân từ đất liền đến với đặc khu Trường Sa – là chuyến đi mang lại cho tôi nhiều ký ức không thể phai mờ.
Cách đây nửa thế kỷ, ngày 2 tháng 7 năm 1976, Quốc hội khóa VI nước Việt Nam thống nhất đã ra quyết định lịch sử: chính thức đặt tên Sài Gòn - Gia Định là Thành phố Hồ Chí Minh.
Chiều ngày 26 tháng 6 năm 2026, tại Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh diễn ra cuộc gặp mặt, giao lưu giữa lãnh đạo Quân đội với đội ngũ văn nghệ sĩ khu vực phía Nam. Đây không phải là một sự kiện lớn về nghi thức, cũng không phải một hội nghị để quán triệt nghị quyết theo cách thông thường. Nhưng với những người có mặt hôm ấy, đó thực sự là một cuộc gặp nhiều cảm xúc, để lại dư âm sâu lắng về sự trân trọng, niềm tin và trách nhiệm đối với văn hóa, văn học nghệ thuật nước nhà.