TIN TỨC

Điên điển đợi ai | Tản văn của Lệ Hồng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-07-02 16:45:48
mail facebook google pos stwis
1496 lượt xem

LỆ HỒNG

Ước vọng cuối cùng của má tôi là được một lần về quê ngoại. Nghe mà buồn lạ! Vì sao mãi đến bây giờ má mới nói ra niềm mong ước ấy. Có vẻ trong mắt má, các con đã trưởng thành, chẳng còn gì lo lắng. Có vẻ đến lúc má đòi được một lần khi tuổi tác đã leo dần lên dốc.

Chính thức thì đây cũng là lần đầu chúng tôi rồng rắn rước má về quê. Như cô Thắm về làng! Một lần ‘xuất giá tòng phu’ nàng đã không quay trở lại, chốn cũ đò xưa nặng niềm thương nhớ ngọt bùi.

Tôi không phải má để cảm nhận sự rung rẩy bồi hồi của người con xa xứ, cũng chưa cảm được mối quan hệ họ hàng mình không giao tiếp bao năm qua. Vài người thân yêu nhất của má, tôi biết đã xa rồi.

 Thế mà, tất cả như vẫn còn đây! Cây ô môi má trèo lên mắc ba chành trốn khi ông ngoại vác roi rượt đuổi. Má kể ngọn roi chưa từng chạm vào người lần nào.  Ông hù cho má bớt nhoi, má bù lỗ bằng cách hái trái ô môi quăng xuống. Ông chỉ việc lụm về chặt ra ngâm rượu. Nghe đồn rượu ô môi bổ ngửa, chất ngọt chát từ mấy khoanh thịt nhỏ tròn nâu làm tăng vị nồng say dịu. Sẵn ai đau lưng đái buốt ngày làm một chun nhỏ cũng được giấc êm tới sáng.

Quê nhà! Đường tìm về tuổi thơ má lại tràn đầy phấn khích trong chúng tôi. Thì ra mình cũng có quê! một chốn nhớ về, lạ lẫm chợt thân thương. Điều đó thay đổi khá nhiều cảm xúc ướt át với mảnh tình quê tôi vừa có được.

Song! Hình ảnh mừng vui quấn lấy nhau cười toe toét, âm thanh ngỡ ngàng rộn rã góc sân chợt ngưng động. Má bươn bả lướt ra sau vườn, nơi hàng cây điên điển nghiêng nhành ra mép nước. Chầm chậm ngồi xuống, chân gần chạm vào bùn, má cứ để thế. Chúng tôi khẽ bước theo, vây quanh gọi, má ơi.

Một khoảng không nào đó đôi mắt ấy đã lạc vào, xa ngái. Giọt nước khô cằn khẽ khàng lăn, cứ trôi tuột dài không cách gì ngăn được. Chúng tôi ngưng thở.

Tiếng nói từ hoang thẳm dội về, nghe như lời tự thú, cô gái đã phụ tình chàng trai. Mối tình với người bác sĩ ấy! Thầm lặng, sâu đậm, nhưng êm nhẹ như cánh hoa vàng nghiêng xoay. Họ hẹn hò ngay bên mép sông rất xa nơi họ ở. Núp dưới tàn cây điên điển, gió sông Hậu thổi rườn rượt mát cả nỗi nhớ nhung. Lời hẹn vàng vọt theo cánh hoa li ti bềnh bồng trong gió, niềm hy vọng monh manh chòng chành đôi trái tim yêu.

 Khi biết nàng phải sang sông theo chồng, bỏ anh lại dưới nhành điên điển. Anh muốn cùng nàng làm cuộc đào thoát thật xa. Tuổi thơ tắm nước sông Hậu ngọt ngào, ăn canh chua cá bông lau bông điên điển, chạy nhảy theo cánh bướm trong nắng chiều loang loáng, cô ý tá miệt vườn sao có thể bỏ lại tất cả!

Ôm cuộc tình đó cho đến ngày nàng trở lại, tôi không chắc mình có đủ lời thi ca nào. Để biết rằng! yêu thật sự một người là vượt qua cả không gian thời gian, dù hình bóng đó lất lây trong ký ức. Tôi tin nàng vẫn canh cánh bên lòng cả tuổi xuân hoa mộng, khi niềm hạnh phúc từng trôi qua đời thật nhọc nhằn đớn đau.

Má đã cố níu giữ cho riêng mình một mảnh tình thơ không hồi kết.

Một đời yêu! Má dành cho cuộc hôn nhân hai gia đình hẹn ước, di nguyện buộc ràng thắt nghẽn trái tim thơ.

Một đời si! Má dành cho cánh hoa vàng bảng lãng. Dẫu biết chẳng thể gặp lại người xưa, dẫu đã cố chôn vùi kỷ niệm. Đến một ngày, tiềm thức yêu thương chợt quay về lối cũ, má một mình ngồi nhớ cố hương trong rạn vỡ u hoài. Chúng tôi lặng lẽ trong từng giọt nhớ bẽ bàng.  Mã đã từng yêu!

Thế nhưng, tình yêu đẹp có thể mất đi? Hay ta nén nó vào tâm tưởng. Nếu may mắn, hạnh phúc đương thời trổ hoa như một bản tình ca khoe sắc, tình yêu xưa sẽ bạc màu dĩ vãng. Còn không may, hình ảnh đắm chìm thả nổi theo những cơn sóng ngầm trôi dạt, rồi chực chờ quật ngã cuộc đời không như ý.

Má đã vững vàng vượt qua sóng dữ. Một trái tim mỏng manh như vẻ ngoài đôi khi được dệt nên bằng sợi tơ mẫu tử, lóng lánh óng ả như sương mà dạn dày năm tháng. Không lời ca thán, không để nước mắt rơi bởi hoa rơi, chúng tôi đã quá vô tình!

Nỗi nghẹn ngào vay mượn từ cuộc đời không tình yêu cứ dâng nấc bóp nghẽn tim tôi. Tuy chúng tôi đã chưa hề bước qua lối mòn đó dù chỉ một lần.

Cứ như má sợ! Dấu ấn xưa rực đỏ như trời chiều bàng bạc cuối tây, sợ ánh hoàng hôn tím phủ lên cuộc đời các con mình. Má đã dạy chúng tôi sống không hề là tấm gương soi đã ố vàng. Nó là của má, chỉ riêng má thôi.

Tôi đi dọc triền sông, chân không dò dẫm mạch nước quê mình. Hương vị tôi chưa từng được nếm. Tôi vốc nước sông vàng phù sa ấp vào mặt, nghẹn mà ấm nóng.

Gió trưa êm dịu, màu sông quê trải thảm hoa vàng điên điển, hình ảnh này như địa đàng ru nồng giấc ngủ trưa hè. Tôi và chiếc võng, Má cười đong đưa.

Bỗng thấy mình may mắn vì được chọn lựa, bỗng thấy đời vui vì đã góp mặt trong thời khắc này. V,, bỗng thấy mình hạnh phúc vì là con Má.

Nguồn: Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chân mây 2 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Khi choàng tỉnh, mình thấy đã nằm vật ở dưới đất. Kỳ lạ là giường khá cao và nền phòng là gạch men nhưng mình không cảm thấy cơ thể có chút đau đớn nào. Cứ như thể có ai đó đã ném mình xuống đất một cách hết sức dịu dàng. Thấy lạ mình chuyển sang chiếc giường bên và nằm quay đầu ngược lại. Từ đó mình ngủ ngon lành đến sáng.
Xem thêm
Cỗ Tết sẽ không đủ đầy nếu thiếu món giò thủ bó mo cau - Tản văn Thạch Bích Ngọc
Trong ký ức Tết tuổi thơ của tôi, ngoài kỷ niệm của vô vàn niềm vui bất tận khi được diện quần áo mới để đi chơi xuân trẩy hội, được nhận phong bao tiền lì xì từ ông bà, cha mẹ và những người thân yêu trong gia đình, dòng họ…, thì những món ăn ngon trong mâm cơm đủ đầy ngày Tết của một thời kinh tế khó khăn chung của đất nước, cũng luôn là “miền nhớ” để giờ đây khi đã trưởng thành, tìm lại chút hoài niệm trong ký ức tôi vẫn nao lòng thèm muốn, nhớ mãi không quên…
Xem thêm
Ký ức Kẻ Gỗ - Tùy bút Phúc Hải
Những ngày cuối năm, mưa lất phất phủ mờ con đường đất đỏ dẫn vào lòng hồ Kẻ Gỗ. Tôi trở lại Cẩm Xuyên, nơi ký ức của những thế hệ đi trước như những cơn sóng lặng lẽ vỗ vào bờ, kéo tôi về một thời mà tôi chưa từng sống, nhưng vẫn cảm nhận rõ qua những câu chuyện kể. Dưới lớp nước xanh thẳm của hồ Kẻ Gỗ hôm nay là cả một thế giới đã ngủ yên, những ngôi làng cổ, những cánh rừng gỗ quý và cả một thời đại “máu và hoa” của một thế hệ rực lửa. Tôi thuộc thế hệ sau, lớn lên khi dòng nước đã hiền hòa chảy tràn đồng ruộng, mang lại màu xanh bát ngát cho làng quê. Thế nhưng, mỗi lần đứng trước mặt hồ mênh mông, lòng tôi vẫn rung lên những nhịp đập thổn thức, như nghe được tiếng thở dài và nhịp đập của một vùng đất từng khô cằn đến cháy lòng.
Xem thêm
Nhớ mẹ khi Tết đến Xuân về - Tản văn Nguyễn Thị Loan
Mùa xuân là mùa của chồi non lộc biếc, với biết bao hi vọng cho một năm dài cây trái tốt tươi ở phía trước. Với mỗi người thì mùa xuân cũng luôn là dấu mốc khởi đầu của một năm để hoài bão, ước mơ cho sự may mắn và những điều tốt đẹp nhất. Vâng, đúng là mùa xuân bất cứ ai cũng chộn rộn biết bao niềm vui trong không khí lễ Tết, thông qua những chuyến đi du xuân, thăm viếng lẫn nhau, tham dự hội làng, du lịch đâu đó... Thế nhưng, với riêng tôi thì từ gần chục năm trở lại đây, mỗi khi mùa xuân tới trở về nhà đoàn tụ ăn Tết cùng gia đình nơi quê nhà, tôi không chỉ buồn mà cảm thấy rất buồn, bởi không còn trông thấy bóng dáng của mẹ nữa.
Xem thêm
Người lính trở về từ “cửa tử” thành cổ Quảng Trị
Tết đến, khi mỗi gia đình sum họp, ta càng nhớ đến những người đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Xem thêm
Tết này các anh đã về mái nhà chung
Sau gần 60 năm thân phận còn chìm trong bóng tối lịch sử vì những đặc thù khốc liệt của chiến trường đô thị, 49 chiến sĩ Biệt động Sài Gòn quả cảm năm xưa nay đã chính thức được công nhận là Liệt sĩ.
Xem thêm
Đồng Vọng, tiếng thơ từ trầm tích một đời
65 bài thơ ứng với 65 mùa xuân đời người, mang dáng dấp của một sự sắp đặt có chủ ý giữa nghệ thuật và đời sống. Tập thơ “Đồng vọng” của Ngô Hoài Chung vì thế vừa là một ấn phẩm kỉ niệm, vừa là một hành trình tinh thần được chưng cất cẩn trọng từ những trải nghiệm dày dặn của một đời người.
Xem thêm
Thèm sách - Bút ký của nhà thơ Thanh Thảo
Những gì mỗi quyển sách đem lại cho ta, chính ta cũng không biết hết, nhớ hết. Nhưng chắc chắn là có. Và cái có ấy, cái được ấy, sẽ còn lại trong ta cho đến cuối cuộc đời.
Xem thêm
Xuân tha hương..
Bao năm sống nơi xứ người, tóc đã thay màu, đôi chân mòn mõi theo từng bước đường lập nghiệp, trái tim kẻ tha hương vẫn quay quắt hướng về mảnh đất chôn nhau cắt rốn. Giữa nhịp sống ồn ã của trời Tây, nhiều lúc tôi thấy lòng mình chùng xuống, như ai đó vừa gọi khẽ tên mình từ bờ sông tuổi thơ xa lắc.
Xem thêm
Vó ngựa vùng quê - Bút ký Nguyễn Sự
Cù lao Thới Sơn, phường Thới Sơn (tỉnh Đồng Tháp) được khai thác du lịch từ năm 1988. Do đặc thù vùng sông nước, miệt vườn cho nên doanh nghiệp đã liên kết hộ nhà vườn để đầu tư khai thác du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng với nhiều sản phẩm đặc trưng. Đặc biệt, du khách đến đây được đi xe ngựa len lỏi vào các tuyến đường nông thôn, vườn cây ăn trái.
Xem thêm
Sông Đuống trôi đi… một dòng lấp lánh - Bút ký của Tô Ngọc Thạch
Mùa đông về bất chợt, từng làn gió bấc mang theo hơi lạnh luồn vào các hang cùng ngõ hẻm của từng xóm phố. Bầu trời hôm nay phủ kín một màu xám bạc, những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại trên cành cây đang đung đưa lần cuối trước khi rơi xuống đất, để chờ một mùa mới hồi sinh.
Xem thêm
Những người yêu rùa biển
Bài đăng Văn nghệ TPHCM số Xuân Bính Ngọ 2026
Xem thêm
Nhớ quê trong gió bấc mưa phùn - Tạp bút Nguyễn Gia Long
Sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Bắc nước ta, nơi có những tháng mùa đông đi qua đầy khắc nghiệt, với mưa phùn, gió bấc và cái lạnh tái tê như muốn cắt da thịt, nên tuổi thơ tôi có biết bao nhiêu những kỷ niệm với mùa đông và miền quê thân thương ấy. Đó là những buổi ra đồng nhổ mạ, cấy lúa cùng mẹ vào dịp cuối năm, mặc dù thời tiết lạnh căm căm. Đó là những buổi chiều lùa trâu ra đồng chăn thả, kệ cho những cơn gió hun hút tràn về. Hay như những hôm trời u ám với gió bấc, mưa phùn giăng đầy trời vậy mà mẹ vẫn bắt mấy anh chị em chúng tôi ra đồng để kiếm rau mang về nấu cám cho lợn ăn. Rồi nữa, có không ít những chiều đông rét mướt, tôi vẫn cùng những đứa trẻ cùng trang lứa trong xóm ra đồng be bờ tát mương, bắt cua, cá, tôm, ốc…, mang về cải thiện cho bữa cơm sinh hoạt gia đình thêm phần tươm tất.
Xem thêm
Một hành trình từ xứ Nghệ ra biển lớn
Bài đăng Tạp chí Sông Lam Online
Xem thêm
Ao làng tháng Chạp trong ký ức tuổi thơ tôi - Tản văn Nguyễn Thúy Uyên
Nơi tôi sinh ra là một làng quê ven thành phố và dẫu nơi đây đã, đang trong đà đô thị hoá mạnh mẽ nhưng vẫn còn sót lại một số ao, hồ. Với người dân quê tôi nói riêng cũng như hết thảy những làng quê Việt Nam nói chung, thì có lẽ hình ảnh cái ao làng luôn gần gũi, rất thân thương, bởi lẽ những cái ao là nơi cung cấp nước tưới cho cây cối trong vườn nhà; ao là nơi thoát nước trong những ngày mưa triền miên; và ao cũng là nơi cung cấp nguồn thực phẩm cá, tôm, cua, ốc… cho con người, cũng như làm nơi thả bèo dùng cho việc chăn nuôi gia cầm gia súc.... Đối với trẻ thơ chúng tôi ngày thơ bé, thì ao làng còn là nơi tắm mát “giải nhiệt”, vui chơi đùa nghịch trong những buổi trưa hè oi ả, nóng bức…
Xem thêm
Chân mây - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Trước khi nghỉ hưu dăm bảy năm. Mình chuyển về phòng làm việc có cửa sổ rộng quay ra mặt hồ. Đó là một hồ nước lớn. Cây cổ thụ xanh mướt vây quanh. Bên hồ là công viên cây xanh nổi tiếng của thành phố. Mùa thu những vòm cây bừng nở những sắc hoa. Khi đó hương hoa ngào ngạt tràn ngập không gian. Hương hoa tràn ngập căn phòng của mình.
Xem thêm
Nén hương lòng nơi biên giới thân yêu - Tản văn Vũ Mạnh Định
Những ngày cuối năm, khi đất trời bắt đầu chuyển mình sang một nhịp chậm hơn, tôi có dịp dừng chân trước nghĩa trang liệt sĩ Hội Phú - vùng đất nơi tôi mới nhận công tác. Khói hương bảng lảng trong gió lạnh, những hàng bia trắng lặng im giữa không gian tĩnh mịch khiến lòng tôi chợt chùng xuống. Giữa khoảnh khắc tưởng niệm ấy, ký ức bất chợt đưa tôi trở về Đức Cơ - vùng biên giới đầy nắng gió, nơi những cánh rừng cao su mỗi độ cuối năm lại đồng loạt thay lá, nhuộm vàng cả một khoảng trời.
Xem thêm
Về làng Thụy Khê thăm nhà thờ Phan Huy Chú
Dòng họ Phan Huy ở Thuỵ Khuê (còn gọi là làng Thầy) xã Quốc Oai thành phố Hà Nội (trước đây thuộc xã Sài Sơn huyện Quốc Oai) vốn rất danh giá và nổi tiếng từ lâu đời. Rồi đến năm 2015, khi ông Ban Ki Moon - Tổng thư ký Liên Hợp Quốc đến thăm và ghi vào sổ lưu niệm của dòng họ tại ngôi nhà thờ Phan Huy Chú ở dưới chân núi Thầy thì danh thơm của chi tộc Phan Huy lại càng lừng lẫy và được rất nhiều người trong và ngoài nước biết đến. Ngôi nhà thờ ấy, trong tôi từ lâu vẫn biết, đó không chỉ là nơi thờ tự các bậc tổ tiên tiền bối từng là những triều thần, những danh nhân văn hoá lỗi lạc của dòng họ Phan Huy, của nước nhà qua các triều đại phong kiến, trải từ thời Hậu Lê đến đời nhà Nguyễn mà còn là nơi ra đời của của rất nhiều tác phẩm văn chương, những công trình khảo cứu lịch sử đồ sộ, quý giá của nước nhà. Biết vậy, trong thâm tâm tôi đã nhiều lần muốn đến thăm không gian thờ tự này, đồng thời cũng có thể coi đó là một “chứng nhân” chứng kiến sự ra đời của không ít các tác phẩm, những công trình văn hoá đặc biệt ấy; nhưng rồi việc nọ việc kia mà mãi vẫn chưa thực hiện được. Cứ thế, lòng hẹn lòng mãi, cuối cùng, nhân kỳ nghỉ Tết, tôi cũng đã thu xếp công việc để hành hương về chiêm bái. Và rồi, từ chuyến hành hương ấy, tôi được mở mang, hiểu biết thêm nhiều về dòng họ Phan Huy và những danh sĩ rất mực tài hoa, uyên bác của dòng họ này trên đất phủ Quốc, xứ Đoài mây trắng.
Xem thêm
Có một tinh thần sáng tạo độc lập như thế tại Việt Nam
Tiệm phở của Anh Hai (Brother Hai’s Pho Restaurant) là tựa game nổi tiếng thời gian gần đây của một lập trình viên bí ẩn với biệt danh marisa0704, vốn là sinh viên Trường Công nghệ Thông tin và Truyền thông (SoICT), Đại học Bách khoa Hà Nội được truyền cảm hứng từ Flappy Bird của nhà lập trình độc lập từ hơn 10 năm trước. Như một sự ngẫu nhiên, nếu nhìn lại những kết quả của các nghệ sĩ trẻ trong các lĩnh vực mỹ thuật, điện ảnh, sân khấu - kịch, xuất bản và đặc biệt là âm nhạc thì trong hơn một thập kỷ qua, họ đã thực sự sống với tinh thần sáng tạo, thử nghiệm độc lập.
Xem thêm