TIN TỨC
  • Truyện
  • Đưa cháu về quê | Phạm Văn Thành

Đưa cháu về quê | Phạm Văn Thành

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
574 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

PHẠM VĂN THÀNH

Như mọi ngày, sáng nay ông Thận dậy sớm đi vài lượt bài Thái cực quyền dưỡng sinh, làm vài chục lượt hít đất, nâng hơn chục lần quả tạ nhỏ rồi đứng nguyên tại chỗ “đi chợ đi chợ” đủ nghìn lần. Rồi tắm nước nóng. Xong.

Ông quay sang làm bữa sáng cho 3 người. Cháu nội ăn cháo chân giò. Con trai ăn mì tôm xào trứng. Ông chỉ cần ấm trà Thái pha thật đặc, nước sôi bỏng giẫy. Riêng hôm nay ông còn sắm nắm tư trang 3 người vào 3 cái ba lô. Ăn sáng xong ông sẽ đưa cháu về quê. Mấy chục năm rồi ông chưa về, mặc dù từ khu đô thị Văn Phú về quê chỉ 3 lượt đổi xe buýt. Đứa cháu nội sang năm học mới đi học rồi. Nó không biết nhà nó có quê. Chỉ biết nơi ở hiện nay là nhà nó. Sắp đến ngày mồng 2 tháng 9, Tết Độc lập. Thời điểm Tết Độc lập cũng là thời điểm khai trường. Cần cho con cháu biết quê cha đất tổ và gốc gác cội nguồn. Lịch sử phải để con người ta tự ngấm chứ không thể nhồi nhét được.

Ông Thận không về quê là bởi ông không muốn sống lại những cảnh đau lòng tận mắt chứng kiến. Nỗi đau đã nuốt vào trong thì cứ để nó nằm yên đâu đó. Trở về nhà quê là nỗi đau tự nhiên trỗi dậy dằn vặt, giằng xé, dù đó là nỗi đau đáng tự hào.

Cụ tổ năm đời trước là chí sĩ yêu nước, tham gia phong trào Cần Vương, trở thành yếu nhân của phong trào Tam tỉnh nghĩa đoàn, được vua Hàm Nghi phong chức đề đốc quân vụ Bắc kì. Cụ đốc chỉ huy căn cứ Phao Sơn - Đông Triều tạo thế ỉ dốc với căn cứ Bãi Sậy. Quân Pháp tấn công, cụ đốc thua trận bị bắt đày đi châu Phi biệt tích. Đến đời ông nội có ăn học làm đến chức chánh tổng. Rồi cùng các ông lí trong tổng tham gia cách mạng. Do ông nội có uy tín với dân nên được đoàn thể cử làm chủ tịch Liên Việt xã. Bố cũng tham gia hoạt động thanh niên. Trong Cách mạng Tháng 8 năm 45, cả hai cha con cùng dẫn tự vệ xã hỗ trợ nhân dân đi cướp chính quyền ở huyện. Đúng ngày ta cướp được chính quyền huyện thì ở nhà mẹ chuyển dạ, sinh ra Thận. Ông nội lập lá số tử vi bảo cháu vượng văn học, thọ cao nhưng số li sào, tự thân lập nghiệp. Nhà ta có lẽ từ đây sẽ làm văn chứ không làm võ nữa. Thế là tốt. Văn võ đều giúp đời nhưng văn tích đức hơn.

Thận sống trong độc lập tự do chỉ hơn một năm đầu đời. Nhưng đã nghe âm vang cách mạng qua những tiếng trống ếch sinh hoạt thiếu nhi, tiếng hô khẩu hiệu cổ động, tiếng hát sôi động những điệu hành khúc “Đoàn quân Việt Nam đi/Sao vàng lấp lánh”, “Cùng nhau đi hồng binh”, “Đoàn vệ quốc quân”… Rồi quân Pháp càn tới, lập bốt ngay tại chợ Tổng, trung tâm xã. Ông nội và bố phải di tản sang bên kia sông, dựa vào khu căn cứ của tỉnh, chờ đêm xuống mới bí mật vượt sông về làng bám dân, triển khai công tác kháng chiến. Có lần nhiều việc không kịp vượt sông về căn cứ, bố phải nằm dưới rãnh khoai nước cả ngày tránh bị địch phát hiện. Thấy vậy mẹ bàn đào hầm bí mật cho an toàn. Đêm bà nội trông cháu, mẹ âm thầm đào hầm ở dưới bụi tre gai gần ao Quan Đốc. Đất bí mật trải xuống ao từng ít một rồi trồng lên khóm sậy ngụy trang. Hầm có cửa thoát ngầm ra ao. Ông nội bàn do ta chỉ dùng đến hầm khi thật cần thiết nên bịt cửa hầm lộ thiên lại cho an toàn. Dùng ván kê dưới, lấp đất màu và trồng khóm riềng lên. Riềng mau phát khóm to, rễ chắc.

Từ ngày có hầm bố thường ở lại làng. Công việc bám dân triển khai công tác thuận lợi hơn. Nhưng ở làng có chỉ điểm. Sáng tháng 10 năm Tân Mão, quân Pháp từ bốt quận ập vào làng càn quét. Chúng vây chặt ao Quan Đốc. Do bố thường vào hầm nên cây cỏ và bèo tây tạo thành vệt khá rõ, nhưng do ra vào hầm lúc trời còn tối nên bố vô tình không phát hiện ra. Chúng theo đó lần ra cửa hầm. Rồi chúng bắt tất cả nhà ra đó kêu gọi bố đầu hàng nếu không sẽ xử bắn cả nhà. Biết là đã bị lộ, bố đành cầm quả lựu đạn ra ăn thua với địch. Nhưng quả lựu đạn xịt. Bố bị bắt, bị tra tấn đến chết ngay tại cầu ao nhà. Mẹ cũng bị chúng bắt lên bốt quận. Hôm sau nghe tin mẹ bị chúng thủ tiêu ngoài sông Cái. Năm ấy Thận lên 6 tuổi. Xót bố bị đánh dã man, Thận xông tới cắn tên lính da đen vào tay và bị hắn đá bay xuống ao, lóp ngóp tưởng chết. Có lẽ nhờ thế mà Thận không bị địch hạ sát khi chúng đang say máu.

Lá số tử vi càng ngày càng vận vào đời Thận.

Sau cái chết của vợ chồng con trai, ông nội bị bệnh nghĩ, thần kinh không ổn định, do hoàn cảnh hoạt động gian khổ nên không thể chữa chạy, vài tháng sau cũng qua đời ở bên Khu căn cứ tỉnh đội. 

Thận chỉ còn bà nội. Bà xuôi ngược hàng xáo nuôi cháu ăn học. Từ năm học cấp 2, Thận phải đi ở trọ do trường xa nhà hơn 10 cây số. Mỗi lần về nhà lấy gạo, mắm muối là phải cuốc bộ hơn 10 nghìn bước chân. Vừa đi vừa nhẩm đếm: “Tôi đi học hơn mười nghìn bước/Cát sỏi nào lầm bụi dưới chân/Để cuộc sống cất cao đôi cánh/Mang ước mơ đến khát vọng trời xa”. Bà gắng gượng nuôi cháu hết cấp 3 thì ra đi vĩnh viễn. Thận một thân tự lập học đại học. Là con liệt sĩ nên Thận được địa phương chu cấp tối thiểu. Thu nhập vườn ao ở quê tằn tiện đủ chi tiêu cá nhân. Ngôi nhà ngói 5 gian, nhà ngang, nhà bếp, sân gạch, cây mít bây giờ rộng mênh mông, hoang tàn. Thận không thiết về quê từ đấy. Một cách trốn chạy hãi hùng. Trốn chạy đau buồn. Trốn chạy cô đơn.

Đứa cháu nội háo hức về thăm quê của ông nội. Làng quê giờ đã nông thôn mới, đường sá bê tông hóa, có đoạn trục chính đã trải áp phan đen bóng như đường Thủ đô. Nhà cửa cũng đã lên tầng, mái tôn mái ngói hiện đại như ở phố. Nhưng thằng bé vẫn thấy lạ lẫm, hỏi ông liên tục. Đúng là tuổi tò mò, thích tìm hiểu. Ông Thận bận chào hỏi họ hàng, làng xóm chưa kịp trả lời các câu hỏi của cháu. Thằng bé vẫn không nản. Chờ ông dứt lời là nó hỏi:

- Ông ơi, sao ông phải chào hỏi nhiều thế? Ở nhà mình ra đường thì chào hỏi suốt ngày à?

Ông Thận chưa kịp giải thích cho cháu hiểu thì đã lại phải dừng lại chào hỏi và trả lời một bà già.

- Bố cháu mang con cháu về làm giỗ cụ hả?

- Vâng. Thím dạo này vẫn khỏe chứ?

- Thì vưỡn. À, sao không đưa mẹ nó về cùng? Dâu con gì mà chả lo việc nhà chồng. Lớp này về tu lại ngôi nhà cổ đi nhé.

- Vâng.

Thằng cháu chưa kịp nghe ông trả lời câu hỏi trước lại có câu hỏi mới:

- Ông ơi, nhà ông ở đâu sao đi lâu thế chưa đến, cháu mỏi cả chân cả tay rồi đây này.

- Nhà mình đây rồi. Nhà mình nhé. Nhà của ông cũng là nhà của cháu.

Thằng bé tròn mắt nhận xét:

- Eo ôi, nhà ông cứ như nhà thổ dân Amazon í, chả đẹp gì.

Ông Thận mủi lòng quá. Nhưng khi ông Thận đưa cháu đi thăm ao Quan Đốc, kể chuyện tiện lợi cái cầu ao với gia đình nông thôn làm ruộng, chăn nuôi lợn thì nó thích lắm. Rồi kể chuyện sự tích Quan Đốc theo vua Hàm Nghi đánh Pháp. Cháu nghe say sưa. Dẫn cháu đến bên bờ tre um tùm, quang cảnh cháu chưa thấy bao giờ nó càng tròn xoe mắt nhìn và nghe kể chuyện hầm bí mật thời 9 năm kháng chiến. Sự tích cụ nội cũng rất lẫm liệt trước kẻ thù xâm lược. Và chính ông, tuy còn nhỏ nhưng cũng đã tỏ ra gan dạ khi lao vào cắn tên lính lê dương da đen. Bỗng hồi ức năm xưa ùn ùn trở về. Ông Thận rưng rưng nước mắt. Ông nghĩ sẽ giữ lại bờ tre, xây lại hầm bí mật để làm chứng tích giáo dục truyền thống gia đình, truyền thống quê hương cho con cháu. Lịch sử nếu chỉ nói suông con cháu khó tin, khó tiêu hóa. Chẳng gì bằng chứng tích cụ thể. Trăm nghe không bằng một thấy.

Đứa cháu bỗng hỏi:

- Các cụ nhà ông toàn là anh hùng đánh giặc ạ?

Ông Thận vừa trả lời vừa đính chính cho cháu:

- Các cụ nhà ông cũng là các cụ nhà cháu chứ nhỉ. Cháu là cháu ông mà.

- Vâng. Thế thì phải nói là “các cụ nhà mình” ông nhỉ.

- Đúng rồi. Cháu ngoan lắm.

Ban ngày cháu háo hức bao nhiêu thì tối đến nó đã quấy. Nước không uống, đòi uống nước ở nhà cơ. Lúc đi ngủ cũng đòi về nhà cơ, ngủ trên giường của nó cơ. Ông Thận khó xử quá, dậy thắp đèn châm hương khấn vái tiên tổ, cụ kị ông bà phù hộ cho thằng cháu cảm nhận được quê cha đất tổ mà nhận nhà nó tại quê. Khấn xong bỗng có cơn gió lạnh thổi tới làm hóa chân nhang đùng đùng. Thằng cháu rùng mình ôm chặt ông. Ông Thận cùng nó hát bài “Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ”. Thằng cháu hát theo. Đến đoạn hai thì nó đã nhắm mắt duồi tay ngủ khì khì ngon lành.

Mùi hương trầm ngan ngát làm ông Thận đằm sâu vào suy tư. Gia đình ông đã đóng góp rất nhiều cho nền độc lập của quê hương đất nước. Hài cốt cụ quan đốc chưa biết ở phương trời nào. Hài cốt của mẹ cũng không biết ở đoạn sông nào. Thấy bảo gia đình dùng phương pháp cận tiềm thức tìm ra hài cốt nữ du kích Hoàng Ngân nổi tiếng bạn bè giục ông đến Trung tâm nhờ giúp. Ông vô thần không tin. Mẹ sống khôn chết thiêng nhất định sẽ phù hộ con cháu nên người. Con người cần có gốc. Không thể đoạn tuyệt quá khứ, dù đó là quá khứ như thế nào đi nữa. Ông Thận cứ miên man nghĩ rồi chìm vào giấc ngủ tại ngôi nhà ấu thơ sau mấy chục năm xa cách. Tiếng trống ếch sinh hoạt thiếu nhi, tiếng hô khẩu hiệu cổ động, tiếng hát sôi động những điệu hành khúc “Đoàn quân Việt Nam đi/Sao vàng lấp lánh”, “Cùng nhau đi hồng binh”, “Đoàn vệ quốc quân”… lại âm vang trong giấc ngủ ngon của ông.

Nguồn: Tạp Chí Văn Nghệ TP.HCM

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm
Rome còn thơm mùi Oải hương - Truyện ngắn của Thu Trân
Chuyên mục Đọc truyện ngắn hay trên báo Văn nghệ
Xem thêm
Cọng rơm - Truyện ngắn của Bùi Thị Huyền
Trở về thăm làng sau mấy chục năm tha phương cầu thực, Mỳ vui và hân hoan như chưa hề xảy ra những biến cố trong cuộc đời mình. Nói là về thăm làng nhưng thực ra cái làng Trà đó không phải nơi chôn nhau cắt rốn của cô. Nó là quê, cái nơi cách đây đã lâu lắm rồi, Nhân - một nửa của Mỳ ngày nào, sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà nhỏ dưới chân núi Trà, ngọn núi chơ vơ giữa vùng đồng bằng duyên hải.
Xem thêm
Tìm cha - Truyện cực ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Thế giới mới (1993 – 1994)
Xem thêm
Bông hoa của bản – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Trang
Tiếng khóc thút thít của Mai vọng từ phía buồng lại, xóa tan sự tĩnh lặng của đêm. Páo ngồi bên bếp, nồi nước đang sôi ùng ục bốc khói, tay Páo cầm thanh củi cời những viên than hồng rực, ánh mắt vô định nhìn những ngọn lửa bập bùng cháy cũng như lòng Páo lúc này đang không yên. Páo muốn đi vào trong phòng Mai, nói với Mai rằng hãy đứng dậy và bỏ đi cùng anh. Hãy bỏ lại tất cả cuộc sống hiện tại để đến một nơi khác bắt đầu cuộc sống mới như đôi chim cu tự xây tổ mới cho mình, như đôi hoẵng chạy vào rừng sâu sống cuộc sống yên bình… Từ nhỏ Páo đã chứng kiến Mai khổ quá rồi, giờ nếu tiếp tục để Mai chịu khổ hơn nữa anh thấy mình càng vô dụng như khúc gỗ dưới sàn nhà, như cây lá han trong rừng.
Xem thêm
Yêu nhau ở đất lửa
Truyện ngắn của NGUYỄN XUÂN VƯỢNG
Xem thêm
Làng quê đang trôi
Khoan giếng trên đồi. Giở mảnh giấy ghi nhì nhằng những cuộc hẹn nhận qua điện thoại, hắn rút bút bi gạch ngang, tay co giật, run run, đường gạch ngoằn ngoèo. Hắn khựng lại, gãi gãi tai, nhưng rồi cũng lên đường.
Xem thêm
Gió chướng lạnh lùng, mưa rung lá hẹ – Truyện ngắn của Triệu Vẽ
Lâu lắm rồi đêm nay bà Sáu mới lại nghe một tiếng vạc sành đơn côi, trong cái hơi lạnh rờn rợn của mùa gió chướng. Không hiểu sao bà muốn lên bàn thờ đốt cho ông Sáu cây nhang. Con dâu bà nó cứ càm ràm mùi nhang giờ toàn hóa chất độc hại, hay má chuyển sang nhang điện. Bà không ưng. Bà thích hửi cái mùi nhang khói thiệt lẩn quẩn trong nhà, trong gian thờ vào lúc chạng vạng, nghe ấm cúng bình an không có tả được.
Xem thêm
Chợ phiên Mèo Vạc – Tạp văn của Nguyễn Duyên
 Ai đã từng đến chợ phiên vùng cao? Tôi chưa từng đến chợ phiên vùng cao nên tôi rất mong mỏi. Khi trên xe ô tô nhà thơ Trần Đăng Hào chủ tịch Hội VHNT Ninh Bình thông báo với anh chị em: Ngày mai có chợ phiên Mèo Vạc đó. Lòng tôi dâng lên bao cảm xúc đợi chờ chợ phiên tới!
Xem thêm
Em sẽ gây tai nạn
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Cô gái có khuôn mặt trăng rằm Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Là người lính đã trải qua mấy cuộc kháng chiến, được đào tạo, học hành bài bản, ông Hữu không tin vào sự mù quáng, vô căn cứ. Nhưng thế giới tâm linh là điều ông đặc biệt quan tâm. Điều gì con người chưa có khả năng khám phá, lý giải thì đừng vội phủ nhận. Hãy nghiêm túc tìm hiểu nó với thái độ đúng đắn nhất. Ông Hữu thường nói với cấp dưới như thế.
Xem thêm
Gọi mãi tên nhau
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chuyện ngày cuối năm - Truyện Ngắn Cát Huỳnh
Nhìn hắn bây giờ với dáng vẻ đường bệ. Nếu là người lạ chắc thế nào cũng lầm tưởng hắn là một cán bộ cấp cao ở tỉnh.
Xem thêm
Triết gia miệt vườn – Truyện ngắn của Vương Huy
 Lão Bần nâng ly trà lên miệng nuốt đánh ực một cái, lão gằn giọng nói: Tôi đọc triết từ thời trẻ và tôi rất mê Bùi Giáng. Nhưng sau nầy nghĩ lại, nếu Bùi Giáng viết ít lại sẽ hay hơn. Tôi thích triết Heidegger vì triết ổng sâu kín.
Xem thêm
H’un - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Buôn K’sia hôm nay họp bàn về việc xây dựng nông thôn mới. Ông Chủ tịch Phường nói rất nhiều, rất dài về Cuộc vận động xây dựng nông thôn mới đang thực hiện ở tỉnh nhà và thành phố của chúng ta. Ông cho biết thêm: Nhà nước đầu tư bảy mươi phần trăm kinh phí làm đường đổ bê tông, dân góp còn lại. Có đường mới, đi lại thuận tiện thì những sản vật làm ra mới có nhiều người đến mua, dân mới đỡ khổ. Cán bộ nói nhiều, toàn điều hay, cuối buổi, ông buôn Trưởng chốt lại: muốn có đường đi sạch sẽ, thoáng đãng thì dân phải… góp đất.
Xem thêm
Trăm năm hương Tết vẫn còn - Truyện ngắn Nhật Hồng
“Tết đến, già trẻ trai gái đều nô nức đón mừng, dù điều kiện kinh tế gia đình mỗi người có khác nhau, nhưng hương tết vẫn nồng nàn tha thiết, sum vầy cùng với bánh ngọt và hoa thơm”.
Xem thêm