TIN TỨC

Nỗi đau thầm lặng người thầy

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-11-20 18:01:52
mail facebook google pos stwis
419 lượt xem

Nhân kỷ niệm ngày NGVN 20-11 :

 Lâu nay chúng ta cứ mãi tung hô nhau nào là “Dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý, nghề sáng tạo nhất trong các nghề sáng tạo” (Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng). Song có một thực tế phũ phàng là sự xuống cấp của ngành giáo dục với những biểu hiện: Thầy đánh trò, thầy gạ trò nữ  đổi điểm lấy tình. Trò đánh thầy, và phụ huynh xỉ nhục thầy cô giáo. Đó là chưa kể việc lọan biên soạn sách giáo khoa, sách tham khảo ăn theo, tiêu cực trong thi cử, trong đấu thầu trang thiết bị dạy học… Tuy chỉ là một bộ phận nhỏ nhưng đã làm cho bức tranh về giáo dục thêm màu xám. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” vốn tốt đẹp của cha ông từ ngàn đời nay bị xói mòn. Nhân ngày NGVN 20-11, tôi xin tặng các bạn bình bài thơ “Xa lạ” của nhà giáo nhà văn Đặng Hiển, để thấy sự xuống cấp về đạo đức của một bộ phận học sinh, ở một khía cạnh là gặp thầy không thèm chào, khi đã công thành danh toại.

Nhà NCPB – Nhà văn Lê Xuân

 

        Xa Lạ

                     Đặng Hiển     

Vì sao lại thế em ơi

 Hình như thầy đã một thời dạy em

 Vì sao ánh mắt em nhìn

 Như người xa lạ gặp trên xe tàu?

 

Thầy trò xưa đã nghiêng đầu

 Trên trang sách mới ánh màu phượng bay

 Nhớ xưa em vẫn chào thầy

 Nụ cười tươi nở thắm đầy niềm tin

 Nhớ xưa ánh mắt em nhìn

 Từng như tia nắng dịu êm tim thầy.

 

Thời gian… màu tóc thầy thay

 Còn em, đâu nét thơ ngây thuở nào?

 Hình như em có niềm đau

Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian

 

   Hay là đời lắm lo toan

   Làm bao kỷ niệm héo tàn trong em?

   Hay là em mãi bước lên

   Trường xưa lớp cũ lỡ quên nhớ về?

   Thì em ơi, cứ đi đi!

   Cầu cho thuyền ấy ngày kia đến bờ.

 

    Giữa ngày em thoả ước mơ

    Bên chùm hoa tặng, có thơ của thầy.

 

Lời bình của Lê Xuân:

 NỖI ĐAU THẦM LẶNG CỦA NGƯỜI THẦY

Cuộc đời dạy học của mỗi người thầy đều có những niềm vui nỗi buồn gắn với những kỷ niệm. Nhà văn, nhà giáo Đặng Hiển còn nói tới một nỗi đau: “Xa lạ” bằng 22 câu lục bát dự thi trên báo Giáo dục & Thời đại. Đó là nỗi đau thầm lặng của một người thầy trước sự xuống cấp về mặt đạo đức của một học sinh: khi gặp thầy giáo cũ không chào, làm ngơ như một kẻ xa lạ, dù đó chỉ là một hiện tượng cá biệt. Thầy đã ngỡ ngàng nhận ra người học sinh cũ, như vừa quen vừa lạ:

 Vì sao lại thế em ơi

 Hình như thầy đã một thời dạy em

 Vì sao ánh mắt em nhìn

 Như người xa lạ gặp trên xe tàu?

Người ta thường ví người dạy học như người lái đò chở khách qua sông, khách có người quên, người nhớ cũng là lẽ thường tình. Còn người thầy bao giờ cũng nhớ về những học sinh ở hai dạng: học giỏi xuất sắc và những học sinh cá biệt. Điều đáng nói ở đây là người học trò cũ khi còn học với thầy không phải là một học sinh hư. Trong ký ức của thầy vẫn in đậm nét về những kỷ niệm đẹp với người học trò xưa,  rất hiền và ngoan ấy:

Thầy trò xưa đã nghiêng đầu

Trên trang sách mới ánh màu phượng bay

Nhớ xưa em vẫn chào thầy

Nụ cười tươi nở thắm đầy niềm tin

Nhớ xưa ánh mắt em nhìn

Từng như tia nắng dịu êm tim thầy.

Thầy nhớ rất rõ từ nụ cười đến ánh mắt của em, chỉ có điều thầy không gọi tên ra thôi. Chính em là niềm an ủi, niềm tự hào của thầy một thuở. Nếu như ở bốn câu thơ đầu điệp từ “vì sao” như những câu hỏi tu từ xoáy sâu vào tâm can người đọc hiện tại, thì bốn câu tiếp tác giả điệp lại “nhớ xưa” đưa ta về quá khứ làm sống lại những ấn tượng đẹp của tình thầy trò xưa. Và tiếp theo lại là những giả định, những dấu chấm lửng, chấm hỏi, đưa ta từ cõi mơ tốt đẹp ở quá khứ trở về với thực tại chua xót:

Thời gian… màu tóc thầy thay

 Còn em, đâu nét thơ ngây thuở nào?

 Hình như em có niềm đau

 Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian

 Hay là đời lắm lo toan

 Làm bao kỷ niệm héo tàn trong em?

Thầy ngỡ ngàng trước người học trò “xa lạ” và cứ cố tìm một lời giải đáp ở những từ “hình như”, “hay là”, “hay là” v.v… để đổ lỗi cho thời gian hay cho cuộc đời bạc bẽo? Đó là lý do khách quan ư? Và thầy cũng không loại trừ điều “xa lạ” ấy có lý do chủ quan ở chính người học trò:

Hay là em mãi bước lên

Trường xưa lớp cũ lỡ quên nhớ về?

Những câu thơ như chính lời nói, lời tự hỏi lòng mình trong cuộc đời dạy học, và liệu thầy có lỗi gì trong chuyện này không? Rõ ràng thầy chưa khẳng định, mà chỉ đăït ra câu hỏi về con đường công danh mà người học trò kia đang hãnh tiến. Còn với trường, với lớp, với thầy và bạn, có lẽ em chỉ “lỡ quên” mà thôi, chứ chưa hẳn em đã quên? “Lỡ quên” là cách nói để biện hộ cho một thiếu sót không chủ ý. Đã “lỡ quên” thì vẫn có thể thời cơ để sửa chữa. Song trong tâm tưởng của thầy vẫn có hơn một lần vị tha cho đứa học trò cá biệt ấy. Thầy vẫn động viên, vẫn cầu chúc cho bước đường công danh của em toại nguyện:

Thì em ơi, cứ đi đi!

Cầu cho thuyền ấy ngày kia đến bờ.

 Giữa ngày em thoả ước mơ

 Bên chùm hoa tặng, có thơ của thầy.

Hai tiếng “đi đi”! là một lời động viên ư? Đó còn là một lời đuổi khéo, như muốn nhổ đi một cái gai trước mắt. Em bước lên bậc thang danh vọng như thuyền kia cập bến, em sẽ thoả ước mơ, sẽ sống trong ánh hào quang với những lời tung hô, với muôn màu hoa tặng. Và em sẽ nhận được một món quà đặc biệt trong ngày vui ấy: đó là bài thơ “Xa lạ” của thầy.

Nỗi đau thầm lặng của thầy ở đầu bài thơ bị dồn nén và tới câu kết bật ra như một lời chúc tụng vừa mỉa mai chua chát kiểu của Tam nguyên Yên Đổ, vừa đầy lòng nhân ái vị tha, vừa làm thổn thức bao trái tim nhà giáo và học sinh. Ta như thấy hiện lên cái cười ruồi, mang chất uy-mua của thầy, làm ta nghĩ tới cái lắc đầu xót xa cho nhân tình thế thái, trước những băng hoại về sự xuống cấp đạo đức trong một bộ phận học sinh. Bài thơ như một lời kể tâm tình mà có sức vang xa, gợi lớn. Chỉ có những người thầy nặng lòng với sự nghiệp “trồng người” mới có được những vần thơ toả sáng như thế.

 

                                                              LÊ XUÂN

   (Hội viện Hội Nhà văn VN, nguyên giáo viên Văn trường THPT chuyên Lý Tự Trọng Cần Thơ)

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn xuân trong thơ Hồ Chí Minh
Nhà thơ Trung Quốc Viên Ưng đã nhận định sâu sắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Một trí tuệ lớn, một dũng khí lớn, một tâm hồn lớn”.
Xem thêm
“Trung thực và quả cảm” trong sáng tác và phê bình văn học, nghệ thuật
Bài viết của nhà thơ Mai Nam Thắng trên Văn nghệ số 4/2024
Xem thêm
Nguyễn Quang Thiều với ‘Nhật ký người xem đồng hồ’
Bài viết của Nguyễn Văn Hòa về tập thơ Nhật ký người xem đồng hồ của Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm
Nửa lo giá chợ nửa ngây vì trời
Nguồn: Báo Văn nghệ số 4, ra ngày 27/1/2024.
Xem thêm
Dòng kinh yêu thương
Tháng 8 năm 1969, chương trình Thi văn Về Nguồn góp tiếng trên Đài phát thanh Cần Thơ vừa tròn một tuổi. Nhân dịp nầy, cơ sở xuất bản về Nguồn ấn hành đặc san kỷ niệm. Đặc san tập họp sáng tác của bằng hữu khắp nơi, với các thể loại như thơ, truyện, kịch… và phần ghi nhận sinh hoạt văn học nghệ thuật ở miền Tây trong một năm qua. Trong đặc san này, chúng tôi in một sáng tác của nhà thơ Ngũ Lang (Nguyễn Thanh) viết ngày 24/8/1969, gởi về từ Vị Thanh (Chương Thiện), có tựa đề “Đưa em xuôi thuyền trên kinh Xà No” Hơn nửa thế kỷ trôi qua với bao nhiêu biến động, ngay cả tác giả bài thơ chắc cũng không còn nhớ. Xin được chép lại trọn bài thơ của anh đã đăng trong Đặc san kỷ niệm Đệ nhất chu niên Chương trình Thi văn Về Nguồn, phát hành vào tháng 8 năm 1969.
Xem thêm
Minh Anh, người đánh thức thế giới
từng chữ từng chữ/ rơi vào từng dòng từng dòng/ chúng chụp lấy những khoảnh khắc/ đẹp não nùng/ không thể rời khỏi con tim/ cách duy nhất để tự nó đừng nở rộ quá mức/ vượt khỏi ký ức của ta/ là hãy viết xuống (Sự kỳ lạ của nghệ thuật viết).
Xem thêm
Ta sẽ không như cốc trà nguội cuối ngày
Bài viết của Nguyên Bình về tập thơ Vọng thiên hà của Hoa Mai.
Xem thêm
Con người Chí Phèo
Cái chết của Chí phèo như bản cáo trạng về xã hội thực dân nửa phong kiến thối rữa, nhàu nát, là tiếng kêu oan khốc thấu tận trời xanh của những kiếp người “siêu khổ”.
Xem thêm
Nguyễn Ngọc Hạnh - Hồn thơ reo mãi phía làng
Bài viết của Hoàng Thụy Anh và phóng sự ảnh của Nguyên Hùng
Xem thêm
‘Bút chiến’ thời Tự Lực Văn Đoàn
Trước khi được giải Lý luận phê bình của Hội Nhà văn năm nay thì “Tự chủ văn chương và sứ mệnh tự do” đã được chú ý trong cộng đồng đọc. “Câu chuyện cũ nhưng cách tiếp cận mới, khảo tả công phu, chưa kể những dẫn chứng “đấu đá” hậu trường văn chương, đọc rất vui”, độc giả bình luận.
Xem thêm
Khối đa diện “Mộng đế vương”
Nhà văn Nguyễn Trường chọn xứ đạo ở Cồn Phụng của ông Nguyễn Thành Nam, đạo vừa vừa, gọi là Đạo Dừa
Xem thêm
Hồn quê trong một sắc thơ miệt vườn
Nhà thơ Kiên Giang (1929-2014) - đúng ra năm sinh: 1927 - tên thật Trương Khương Trinh (bút danh khác: Hà Huy Hà, Ngân Hà, Trinh Ngọc, Cửu Long Giang…, gốc người làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá, nay là Kiên Giang).
Xem thêm
Góp... tìm tên cho “Khúc vĩ thanh 109” của Nguyễn Phúc Lộc Thành
Khúc vĩ thanh 109 Nguyễn Phúc Lộc Thành và nỗi băn khoăn của Lê Xuân Lâm
Xem thêm
An Bình Minh: Im lặng sống - Im lặng... viết
Nguồn: Thời báo Văn học & Nghệ thuật
Xem thêm
Tâm hồn tinh tế bẩm sinh của “Chàng thơ” Xuân Diệu qua thi phẩm Vội Vàng
Đôi đồng tử của “chàng” nhấp nhánh như ánh sao, đen và sâu không đáy, ẩn mờ sau bờ mi màu sẫm tuyệt vời, ánh lên những đốm lửa vui tràn đầy sinh lực. Viền tóc mềm mại chảy lửng lơ trước vầng trán toát lên vẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Tính tinh tế của tâm hồn thể hiện qua nét môi đỏ mọng như hoa anh đào. Những nếp gấp nơi khóe miệng, nơi hàng lông mày biểu đạt sự phong phú của nhiệt tâm. Chàng là Xuân Diệu, người nồng và trẻ nhất trên chiếu thơ đương thời. “Chàng” đã đưa cái nồng, thắm, dào dạt vào thế giới thi ca vốn tẻ lặng, bình yên này. Sức xuân đang ca hát, nhảy múa trong tâm linh “chàng” một thoáng mê đắm như muốn níu kéo lòng người. Vội Vàng là phút giây bừng sáng nhất của tình yêu trong tâm hồn thi nhân, sự cao đẹp từng khoảng khắc đó, vĩnh cửu qua một đời người.
Xem thêm
Nàng xuân trong thơ Minh Đan
Nhiều thi ảnh độc đáo hiện lên trong thơ Minh Đan rất thật và đậm chất ái tình khi đối diện với tình yêu và cuộc sống.
Xem thêm
Im lặng sống và thông điệp nhân sinh
Im lặng giờ đây không còn là sự sợ hãi mà là để lắng nghe hơi thở cuộc sống, đón nhận những điều tốt đẹp của ngày mới, để những người đã mất được siêu thoát, an yên.
Xem thêm
Ảnh tượng ánh trăng trong thơ Hàn Mạc Tử
Khi “tiếng khóc” Tình già – Phan Khôi chào đời Thơ Mới, cho đến lúc trái bom cách mạng thực sự bùng vỡ dữ dội và làm sụp đổ thành trì nền chữ nghĩa bút tre mực tàu, thì chúng ta đã được chứng kiến một làn gió tân thời, thổi vào không khí thơ, một nhánh kênh xanh hòa vào dòng sông văn học.
Xem thêm
Một tinh thần Nghệ, một bản lĩnh Nghệ
Trường ca “Hốc Chọ” hấp dẫn tôi ngay từ những câu đầu tiên.
Xem thêm