TIN TỨC

Tản Mạn Vàm Cỏ Đông - Tùy bút Trần Thế Tuyển 

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
483 lượt xem

Có lẽ trên trái đất này, không ở đâu cái giá để có độc lập dân tộc, tự do hạnh phúc lại " đắt" như ở Việt Nam. Để có hình hài đất nước, vị thế quốc gia như ngày hôm nay đã có hàng triệu triệu người con ưu tú ngã xuống. Máu xương của họ tan biến thành đất đai tổ quốc và hồn của họ bay lên hóa linh khí quốc gia.

Sông Vàm Cỏ Đông

MỘT 

CỘT MỐC LÒNG DÂN 

Những ngày Tháng Tám lịch sử này, chúng tôi trở lại chiến trường xưa. Đứng bên chân cầu Tân An ( Long An) nhìn lục bình trôi trên dòng sông Vàm Cỏ thơ mộng và nổi tiếng, lòng tôi như có ngàn đợt sóng trào dâng. Hôm nay, chúng tôi trở về chiến trường xưa để làm một việc, như là món nợ với đồng đội- những người đã ngã xuống nơi đây trước ngày toàn thắng: Xây dựng bia ghi nhớ chiến công của quân và dân ta, trong đó những người lính Trung đoàn 174( Đoàn Cao Bắc Lạng) làm lực lượng nòng cốt trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử tháng 4 năm 1975.

Nguyên Bí thư tỉnh ủy Long An Phạm Thanh Phong, chúng tôi quen gọi là anh Ba năm nay đã quá tuổi 80 nhưng vẫn còn minh mẫn, thông tuệ: " Phải làm chớ. Tôi hoàn toàn ủng hộ đề xuất của các đồng chí. Đáng lẽ, chúng ta phải xây dựng Bia ghi nhớ chiến công này lâu rồi. Không chỉ tri ân người hy sinh mà nhắc nhớ muôn đời con cháu về giá trị độc lập tự do ".  Cùng suy nghĩ và cảm xúc ấy, nguyên Bí thư tỉnh ủy Nguyễn Nam Việt và nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Long An Trần Thị Nhanh bày tỏ " Chúng tôi cảm kích trước tấm lòng và trách nhiệm với đồng đội của các đồng chí. Chúng tôi sẽ góp tiếng nói để các đồng chí lãnh đạo đương thời"  trả món nợ " với những người đã khuất".

 Tan buổi họp, tôi và Trình Tự Kha lang thang dọc con đường mà cách đây gần nửa thế kỷ chúng tôi đã cùng đồng đội vượt qua " cánh đồng chó ngáp" về giải phóng thị xã Tân An. Để có ngày về chốt chặn trên lộ 4 ( cũ) giải phóng đô thị có tính chất yết hầu dẫn về miền Tây Nam bộ này, đã có gần 1000 cán bộ chiến sĩ của Trung đoàn  và các đơn vị bạn nằm lại nơi biên giới Vĩnh Hưng, Long Khốt và trên những cánh đồng Tháp Mười bát ngát hương sen.

Vì thế, khát vọng của chúng tôi là còn chút sức lực và thời gian hãy vận động xây dựng đền thờ đồng đội ở Long Khốt và Bia ghi nhớ chiến công của Trung đoàn ở thị xã Tân An, nơi giữa trưa 30 tháng 4 năm 1975 các chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 do Chính trị viên Bùi Đức Trần và Tiểu đoàn trưởng Đinh Bá Đài chỉ huy đã cắm lá cờ Quyết chiến Quyết thắng của QĐNDVN trên nóc dinh tỉnh trưởng Long An. 

Đó là việc nên làm. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã lùi xa gần 50 năm. Nhưng thực sự đối với những người lính Cụ Hồ chiến tranh chưa chấm dứt. Chỉ ít lâu sau, ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử ấy, súng đã rền vang trên biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc và máu đồng đội, nhân dân vẫn đổ ở Trường Sa, Hoàng Sa...vì độc lập, tự do, vì nguyên vẹn lãnh thổ thiêng liêng và bình yên đất nước.

Việc xây dựng những " cột mốc " như thế có ý nghĩa chính trị và nhân văn sâu sắc. Đó không chỉ tri ân người đã khuất mà còn nhắc nhớ muôn đời con cháu mai sau. Trong hơi gió ngạt ngào hương sen từ Đồng Tháp Mười, tôi nghe văng vẳng bên tai lời dặn dò của anh Ba Phong, nguyên Bí thư tỉnh ủy Long An.

 

HAI

GIỌT MẮT CỦA VỊ TƯỚNG 

 

Không phải lần đầu tôi mới gặp vị tướng ấy khóc. Ông là một trong những vị tướng trưởng thành qua chiến tranh và vì thế mới hiểu hết giá trị của độc lập tự do, hòa bình. 

Lần đầu tiên, tôi chứng kiến ông khóc, ấy là khi chúng tôi đưa ông về thăm lại chiến trường xưa Long Khốt. Vào đền thờ liệt sĩ, nơi chúng tôi vừa dựng tạm, mắt ông nhòe đi trước danh sách gần 1000 liệt sĩ đã nằm lại nơi đây. Trên đường trở lại thành phố, ông khóc và chia sẻ với chúng tôi rằng, phải tìm nguồn xây dựng lại ngôi đền thờ liệt sĩ này để tạ ơn máu xương của hàng ngàn liệt sĩ và xứng tầm với khu Di tích lịch sử cấp quốc gia. Như có hương hồn liệt sĩ dẫn đường, ít lâu sau, ông kết nối được với nhà tài trợ. Và công trình Đền thờ liệt sĩ Long Khốt đã hoàn thành đúng kế hoạch, mặc cho cuộc chiến " chống dịch Covid 19 như chống giặc " đang diễn ra quyết liệt. Lần thứ 2, tôi chứng kiến ông khóc. Ấy là khi gặp gỡ các thương binh nặng, có hoàn cảnh đặc biệt. Ông bảo rằng, thương binh nặng theo chính sách, người ta tính trên tỷ lệ phần trăm mất sức. Nhưng tôi nghĩ thương binh nặng là những người đã để lại chiến trường đôi chân, hai tay và đôi mắt của mình. Và ông khóc, khi nói về họ. Nghỉ hưu, thay vì vui thú với gia đình sau tháng ngày cống hiến, ông lại dấn thân một lần nữa : trực tiếp làm Trưởng Ban Liên lạc Truyền thống Sư đoàn 5. 

Vào cuộc, ông bàn với các tướng lĩnh, đồng đội tham gia thường trực Ban Liên lạc phải quan tâm đến những người lính có hoàn cảnh đặc biệt này. Tự thân ông dọc ngang khắp nẻo vận động để có nguồn tài chính và vật chất để tổ chức gặp mặt tri ân những người con trung hiếu. Ông nói, vấn đề không phải mình tặng quà các thương binh nặng mà cái chính là gặp gỡ, chia sẻ, lắng nghe tâm tư nguyện vọng của anh em và làm lan tỏa những tấm gương hy sinh thầm lặng, cao cả 

 ấy. Và, ông đã khóc khi nói chuyện với họ. Có thể tuổi tác chúng ta có khác nhau, có thể 

quân hàm, chức vụ có khác nhau. Nhưng điều chắc chắn, gặp các bạn sẽ thấy ngay rằng các bạn đã cống hiến, hy sinh vì đất nước. Và, sự khắc nghiệt không chỉ dừng ở đó, khi trở lại đời thường, các bạn đã phải vượt qua bao nhiêu khó khăn cực nhọc khi đôi chân, hai  tay, hai con mắt không còn để giữ vững phẩm chất người lính Cụ Hồ. Nghe vị tướng ấy chia sẻ như thế, cả hội trường hàng trăm con người không ai không xúc động. Nhiều người đã lấy khăn lau nước mắt. 

Việc tri ân những người có công với đất nước, hy sinh cả cuộc đời hoặc hiến dâng một phần thân thể cho độc lập, tự do của tổ quốc bấy lâu Đảng, nhà nước và toàn xã hội vẫn làm. Nhưng sao cho thiết thực, hiệu quả, chạm vào lòng trắc ẩn, trái tim của mỗi con người là điều đáng suy ngẫm. Việc làm của Ban Liên lạc Truyền thống Sư đoàn 5 do vị tướng ấy- Trung tướng Lưu Phước Lượng làm Trưởng ban là việc làm đáng suy ngẫm và học tập. 

 

Tháng Tám mùa thu trời Phương Nam như trong xanh thêm. Đi dọc Vàm Cỏ Đông -

dòng sông đã đi vào thi ca như huyền thoại, bỗng nghe trái tim mình rung lên nhịp lạ ./. 

 

Tân An, 8-2023 

T.T.T

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhớ mãi kỷ niệm với nhà văn Nguyễn Quốc Trung
Qua các nguồn tin, được biết Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh và Tạp chí Văn nghệ Quân đội chuẩn bị phối hợp tổ chức hoạt động tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Quốc Trung sau 2 năm anh rời “cõi tạm” và nhân sự kiện anh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước với tiểu thuyết Đất không đổi màu, tôi cảm thấy vui mừng xen lẫn sự bồi hồi, xao xuyến.
Xem thêm
Tàn thu vắng bóng - Tản văn của Đặng Tường Vy
 Châu Âu thật tuyệt với bốn mùa rõ rệt. Mùa nào cũng có nét quyến rũ riêng, làm người tha hương vơi đi nỗi buồn dịu vợi. ..
Xem thêm
Nhớ Nguyễn Quốc Trung
Nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội nhà văn TP HCM gọi điện thông báo với tôi về việc Hội nhà văn TP HCM phối hợp cùng Tạp chí Văn nghệ quân đội tổ chức tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Quốc Trung nhân hai năm ông rời cõi tạm và đặc biệt nhà văn được truy tặng giải thưởng Nhà nước về tiểu thuyết Đất không đổi màu.
Xem thêm
Mùa thu đây hỡi cờ hồng vàng sao – Tản văn của Lê Xuân
Tháng Tám cũng là tháng giữa thu, tháng để các em thiếu niên, nhi đồng phá cỗ trông Trăng, mừng Tết Trung thu, rước đèn, múa lân dưới trăng thanh, gió mát…
Xem thêm
Cửa bể Cần Giờ | Bút ký của Nguyễn Minh Ngọc
Bài đăng Báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn VN) số 35+36, ra ngày 2-9-2023
Xem thêm
Người lính làm nên huyền thoại
Phải nói, Trần Ngọc Trác là một cây viết tâm huyết với đề tài truyền thống cách mạng. Gặp  ông cách nay đã vài chục năm, tôi vẫn nhớ dáng đi nhanh nhẹn, giọng nói trầm ấm và ánh nhìn thân thiện của nhà văn. Lúc ấy Trần Ngọc Trác là cán bộ của Đài Phát thanh- Truyền hình tỉnh Lâm Đồng. Đã đọc Trần Ngọc Trác nhưng thực sự khi ông đảm nhiệm làm phim Người lính làm nên huyền thoại   về Đại tá Lê Kích (cậu ruột thứ Tám của vợ tôi), chúng tôi mới gắn bó  như anh em thân thiết. 
Xem thêm
Trúc Phương, người mà tôi muốn nói nhiều hơn những người khác
Bài phát biểu xúc động của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm
Anh hùng Võ Thị Sáu trong tâm thức người đang sống
Ký của nhà văn Trầm Hương trên báo Phụ Nữ Việt Nam
Xem thêm
Dân lo | Bút ký của Lê Thanh Huệ
Bài đăng báo Văn Nghệ số 30 (3309) ngày 29-7-2023
Xem thêm
Kỷ niệm về nhà văn Minh Khoa với Trần Thế Tuyển
Sau giải phóng Sài Gòn, giải phóng hoàn toàn Miền Nam, thống nhất đất nước(30-4-1975), từ Trung đoàn 174, tôi được điều về học tập và làm việc ở báo Quân khu 7. Vừa đặt ba lô trong tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp tại căn cứ Trần Hưng Đạo, nơi đặt tổng hành dinh của Bộ Tổng Tham mưu quân đội chế độ cũ, anh Mai Bá Thiện lúc đó phụ trách báo Quân khu 7 dẫn tôi ra mắt Phó phòng Tuyên huấn Quân khu - nhà văn Minh Khoa, lúc đó trực tiếp làm Tổng biên tập báo Quân khu 7. Từ lâu đã nghe danh nhà văn Minh Khoa với những truyện ký viết về Anh hùng, dũng sĩ diệt Mỹ, đặc biệt vở kịch Người ven đô với nhân vật Ông Tám Khỏe đậm đặc chất nông dân Nam Bộ, nay được gặp trực tiếp tác giả, tôi không khỏi bồi hồi, xúc động.
Xem thêm
Lòng tri ân luôn là giá trị bất bất biến
Bài đăng Tạp chí Linh khí Quốc gia kỷ niệm 76 năm ngày Thương binh - liệt sĩ
Xem thêm
Mây trắng trong vườn chè ông nội | Tản văn của Trang Thanh
tôi hay nhớ những gương mặt người thân đã khuất bóng...
Xem thêm
Hoa biên cương: Nấm độc trên đất Tây Nguyên (Kỳ cuối)
Chúng tôi cũng dự nhiều cuộc họp ở các buôn làng Tây Nguyên, chứng kiến những người lầm lỡ vượt biên hay đi biểu tình gây rối được kiểm điểm trước các già làng và bà con trong buôn. Ai cũng cúi đầu xấu hổ, xin được tha thứ, hứa sẽ không tái phạm.
Xem thêm
Hoa biên cương: Lương y của buôn làng (kỳ 4)
Bút ký nhiều kỳ của nhà văn Lại Văn Long
Xem thêm
Hoa biên cương: Từ biên giới đến hải đảo (Kỳ 2)
Bảo vệ biên cương và tình hữu nghị
Xem thêm
Vọng âm buồn | Hoàng Phủ Ngọc Phan
Một loài chim có tiếng kêu nghe như Ơi đò Ca Cút
Xem thêm
Đêm Tháng Giêng - Tản văn Trần Bảo Trân
Ngày anh cưới chị, tôi còn nhỏ. Gần bảy thập kỷ trôi qua, tôi vẫn còn nhớ như in, ngôi nhà lợp rạ, vách đất của chúng tôi có khách là một người lính. Anh bận bộ quân phục màu cỏ úa với chiếc mũ mềm có ngôi sao lấp lánh. Ngày chị đi lấy chồng, tôi tiễn chị ra cánh đồng, cuối bờ tre gai thường ngày ríu rít tiếng chim. Cầm tay tôi, chị khóc. Em ở nhà nhé. Nếu rảnh chị sẽ về chơi với em. Mắt nhoà, tôi cố giữ không để lệ rơi.
Xem thêm