TIN TỨC

Cảm nhận tác phẩm “Mật ngữ đen trắng”

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-07 18:07:23
mail facebook google pos stwis
818 lượt xem

HUỲNH TẤN BẢO

                        Cọng lá sen đứng thẳng!

                                       Nguyên Bình

Tôi có duyên được quen biết, gần gủi với nhà thơ Nguyên Bình, một già một trẻ vẫn thường chia sẻ với nhau những vấn đề trong lĩnh vực văn học. Qua đó, tôi hiểu ông là người tận tụy với văn chương, quý mến anh chị em văn nghệ, có kiến thức sâu rộng, tâm hồn thanh cao và khát khao sáng tạo nghệ thuật.

Hầu như những bài viết trên trang xã hội hay những tập thơ ông xuất bản tôi đều đọc rồi từ đó, được tiếp cận những bài thơ hay và tràn đầy cảm xúc của tác giả.

Hẳn bạn bè biết nhà thơ Nguyên Bình qua những vần thơ mượt mà, thoát thai từ huyễn mộng nguy nga, có lúc kiêu sa lộng lẫy, đôi khi mềm mại như gió mát, trăng ngàn. Bên cạnh đó, trong ông còn ẩn tàng một thế giới ngôn ngữ thơ mê hoặc, tinh túy, thâm sâu.
 

Tập thơ mới nhất của ông "Mật Ngữ Trắng Đen" (NXB Thuận Hóa, 2025) (MNTĐ) lôi cuốn tôi từ bài này sang bài khác. Hình như đây là môt thế giới riêng của ngôn ngữ thơ ca, qua phong cách thơ rất khác với giọng thơ đã thành chất riêng của Nguyên Bình qua sáu tập thơ xuất bản trước đây. Có thể nói, MNTĐ chứa đựng nhiều vấn đề triết lý, man hơi thở đương đại, là một mảnh ghép đặc biệt trong bảy mảnh ghép làm nên vóc dáng thi sỹ Nguyên Bình.

"Mật Ngữ Trắng Đen" phải chăng là cõi nội tâm chất chứa nỗi niềm sâu kín nhất của tâm hồn ông trong thế giới thực tại, được phơi sáng bằng một trường ngôn ngữ với câu trúc mới lạ, thể hiện tư duy, suy tưởng vươn tới một tầm vóc mới:

"Tôi lẩm bẩm

"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi"

không có ai nghe nốt nhạc rụng trên vỉa hè

nắng cũng nhấp nhô bật khóc

Ra về. Gởi xác thân ở lại

Tôi bây giờ ngắm tôi

qua bàn phím

gõ những lằn roi

quất vào trái tim"

(Hạt Bụi)

Cuộc sống như mũi tên lao đi, mấy ai còn thời gian dừng lại lắng nghe những chuyển động lặng lẽ quanh mình. Hình ảnh "nốt nhạc rụng trên vỉa hè, nắng nhấp nhô bật khóc" là một hình ảnh mới mẽ, tạo một cảm giác chơi vơi nao lòng. Con người bị cuốn xoáy trong dòng chày khắc nghiệt đó, ít khi soi gương nhìn lại để thấy rằng: đôi khi mình đã tự làm mình bị tổn thương? Mọi người đều biết, tiếng lòng nhiều khi không thể giải bày với ai. Nhưng với thơ, dòng chảy cảm thức trong huyết quản vẫn dễ dàng tuôn trào khi cảm xúc dâng đến tột cùng:

"Róc rách chảy vào đêm

mấy giọt thơ đắng bùa mê

chiếc lá trầm cảm

vô tình hớp ngụm sương khuya.

Vòm khuya thiên di

ánh sáng xanh

em lại về áo lụa

hai mươi năm rồi

mắc áo lên men"

(Thì thầm)

Lắm lúc người ta lạc mất mình trong đời sống xô bồ, vùi mình trong thú vui mòn mỏi, đắm chìm trong hoan lạc. Để rồi khoảng thời gian son trẻ ấy rũ buồn như "mắc áo lên men".

Ông là một thi sỹ trong thời đại đầy biến động, nơi mà nhân cách con người dễ dàng bị tha hóa bởi những cám dỗ và ông đã lên tiếng:

" Loài người

niềm kiêu hãnh của loài thú

đi giật lùi

gian lận

thế giới bật gốc

văn minh ngã đổ

đông sang tây - tây sang đông

bão hòa

sống vu vơ

đứt mạch văn hóa

cứu rỗi

thước đo gãy chuẩn

cháy khét tâm hồn trơ trọi

và tôi cô đơn"

(Cô đơn)

Tôi nhớ nhà thơ Phan Hoàng cũng từng viết rằng: "Thành phố bây giờ vùn vụt những làn tên/ai biết được mũi tên nào không độc/em đừng hỏi đâu là thiên đường hạnh phúc/lỡ một ngày ta không nhân ra nhau" (Thành Phố Bây Giờ)

Cuộc sống nghiệt ngã và gian trá đến nỗi người ta hoài nghi luôn chính bản thân mình. Dẫu vậy, với tâm trạng "và tôi cô đơn" ông cũng đã khẳng định rằng: ông không để mình bị cuốn trong vòng xoáy đó, dù đã thấy rõ bộ mặt thứ hai của cuộc sống này là người ta đang đóng kịch với nhau:

"xung quanh là bóng đêm giấc mơ

đôi hài đỏ

đèn chiếu

diễn viên sân khấu kịch

những gương mặt hóa trang"

(Dừng chân)

Nhưng ông không trách mình, không trách tha nhân, chỉ mong sao mọi người sớm dừng chân bên bờ vực chênh chao để cho bản ngã tự thân nhận diện chỗ đứng, sự tồn tại của con người trong thế giới này:

"chẳng ai đánh mất mình

sau lưng là trăng

trước mắt là mặt trời

màu sữa non

ánh chớp lóa

tâm thức trắng

ký ức đen

bản ngã loay hoay nhận diện"

(Dừng chân)

Trong thế giới loài người đầy rẫy những tranh giành khốc liệt, có những cá nhân bỗng chốc hóa thành quỷ dữ, họ phát động chiến tranh, đẩy người dân vô tội vào chia ly tang tóc, ông đã phải cảnh tỉnh:

"Ta mở trang loài người

sử thi chiến binh dũng cảm

thần thánh tàn sát nhau chiếm hữu nỗi buồn

thế kỷ hai mươi

độc tài tự do lẫn lộn

Ai? làm gì? tại sao?

thây ma cõng linh hồn trên cánh đồng tội ác.

 

Sao các ngài không thấy nỗi buồn

đem sinh linh làm công cụ

ai đẻ ra các người thành những quái thai

nhai thịt người như nhai viên kẹo

Ta không hiểu nổi

Vì sao"

(Hỏi)

Tôi chưa bao giờ thấy thơ ông đanh thép đến vậy. Phải chăng đây là "mật ngữ", lời nói sâu kín nhất tự đáy lòng của người thi sỹ, bày tỏ chính kiến trước thời đại.

Hành tinh nơi ông ở, nơi cái đẹp mỗi ngày bị héo mòn, con người tự tay hủy hoại nó trong sự vô cảm và tham vọng, ông lên tiếng thể hiện niếm khao khát chân lý tự do, thanh bình:

"Mình song hành cùng tối tăm

tìm đâu ánh sáng khi bình minh chưa đến

một nửa hành tinh câm nín

một nửa loài người sốt giấc mơ tự do

ai sẽ quẹt que diêm lên đế giày định mệnh"

(An ủi)

Nhưng tác giả vẫn còn niềm tin và ước mong hành tinh xanh luôn lãng mạn và ngọt ngào thương yêu:

"Dẫu sao vẫn còn vần thơ

chưa cháy hết tận cùng tội lỗi

ta dành khổ cuối

viết ru em đôi lời hương mật

vỗ về tinh khôi"...

(An ủi)

"Mật ngữ trắng đen" thế giới chỉ hai mặt, phải và trái, thiện và ác, thì đời sống tâm linh là nơi linh hồn con người trú ngụ, là nơi quay về với bản chất thiện lương:

"Cổ xe tứ mã chạy vòng qua phố

người xà ích quên đường ra nghĩa địa nhiệm mầu

mấy con ngựa già cũng đang khóc

sợ cùng đường mai sau

 

Ta như kẻ lang thang trên cực địa cầu

không ngày không đêm không phương hướng

thương ngày vui qua mau.

 

Khép lại trái tim đi em

Zeus đã phán truyền

kẻ phạm phải đền thiêng

tình yêu hóa thành tro bụi

Ta khóc em

nước mắt hờn tủi

bao giờ mới khô"

(Cầu nguyện)

Và đức tin là ngôi đền thiêng mầu nhiệm đưa con người về lại trạng thái cân bằng, an nhiên:

"Tâm hồn thêu thùa giấc mơ

tĩnh tọa trên chiếc lá sen

chiếc lá sen xanh

cọng lá sen đứng thẳng

bông sen trắng in bảy bước đi"

(Tắm mát)

Đời người là một chuỗi gian khổ. Nhưng nếu có niềm tin vào cuộc sống, luôn đi về phía mặt trời thì con người vẫn còn có hi vọng ở tương lai. Niềm tin ấy bắt đầu từ tình yêu chân thật, vị tha và kiên định:

"Nếu hôm nay phiền muộn

em hãy chạy ra cánh đồng

lang thang bên những mầm xanh vừa nhú

hát tình ca cùng gió

gối đầu trên cỏ vu vơ.

Em

bắt đầu ngày mới

là mở rộng trái tim yêu thương

cánh cửa duy nhất

của cuộc đời này"

(Mở cửa đi em)

Nhà thơ Nguyên Bình đã sống, đã yêu hết mình, trân trọng giá trị thăng trầm trong cuộc sống này, nên ông đã thông suốt thấu đáo lẽ đời. Bài thơ Xanh, theo tôi là một trong những dự ngôn mang tính triết lý nhân sinh sâu sắc. Ông viết những câu thơ có thể gọi là tuyệt bút cả về tư tưởng và diễn ngôn:

"Tôi học chiếc lá

xanh cho đến lúc cần vàng...

lúc đó

tôi làm chiếc lá

không biết mình xanh"

(Xanh)

Hầu như, 100 bài thơ trong tập "Mật Ngữ Trắng Đen" nhà thơ Nguyên Bình viết  tự do, phóng khoáng, nhiều bài mang dấu ấn hậu hiện đại. Sự diễn đạt ngôn ngữ tinh tế và phản ánh những vấn đề lớn của thời đại. Chất liệu và diễn ngôn trong tập thơ dễ dàng tạo nên hiệu ứng kích thích người đọc theo hướng tư duy, suy tưởng và cảm thụ theo chiều sâu. Tôi mạn phép trích dẫn một số câu thơ mà tôi tâm đắc:

" Những ngón tay thời gian

mở cửa mùa hạ

bằng vài cọng sen non nhu nhú trên mặt hồ

đánh thức mùi hương còn sót lại

trong khứu giác tình yêu"

(Đánh rơi)

 

"vắt kiệt ánh sáng

linh hồn theo chân bóng đêm

dạo chơi không chạm mặt người

Mật ngữ trắng đen "

(Còn lại)

 

"Tôi cùng nàng chắp đôi cánh diệu kỳ

rũ bỏ cả hạt sương ban mai của thế giới này

đến nơi nào đó rất xa lạ

tôi đi và tôi sẽ về

kể cho bạn nghe

cảm xúc"

(Cảm xúc)

 

"Người đàn ông bảy mươi hai tuổi

nhìn mùa thu sáng nay đi ngang qua mái hiên

nhặt làn khói mỏng rơi trên đôi dép cũ

ứa giọt nước mắt buồn"...

(Có lẽ là mùa Thu)

 

"Tình yêu vuông, tròn, phập phòng sự sống, thở hơi thở trong lành bên ngoài từ vựng

trách móc chưa bao giờ là tiếng nói trong lồng ngực, sục sôi là cách xoa dịu trái tim."

(Thiện căn)

 

"tư tưởng chìa ra trên đầu bút lông

lý giải nụ cười, nước mắt

Triết học ánh sáng

mọc đôi cánh trên dòng lệ

Anh

thổi tắt ngọn nến của mình

Em có biết

để làm gì không?"

(Thổi tắt ngọn nến)

 

"thời gian chảy ngược

khái niệm vô nhân lên ngôi

văn minh gầy nhom

ngôn từ đứt mạch trong tâm thức

nhân văn chuyển dạ

thơ sinh non"...

(Sinh non)

Nhà thơ Nguyên Bình tuy đã ở tuổi "thất thập cổ lai hi" mà theo tôi thơ ông lại "trẻ" đến vậy. Trẻ từ hình thức thể hiện độc đáo, hàm xúc và trẻ từ tứ thơ bộc phát thăng hoa với cảm thức tinh tế. Chất liệu đương đại của ngôn ngữ thơ, dòng ý thức đến rồi đi tưởng chừng như rời rạc nhưng nó phản ánh đúng mối tương quan trong thế giới mà ông đang sống. Vâng! Thơ trẻ không chỉ là tự do bày tỏ cảm xúc không cần phụ thuộc đến thể luật nào, mà còn phải thể hiện được chính kiến của tác giả trong thời đại họ đang sống. Nếu không, sự hiện đại trong hình thức chỉ là trò phô diễn. Tôi thiết nghĩ, tác giả đã có chủ ý khi chọn phong cách viết này khi xây dựng tập thơ, chỉ như vây thì mới bộc bạch hết nỗi niềm và gởi gắm đến người đọc những thông điệp sâu kín nhất trong lòng.

"Mật Ngữ Trắng Đen" mở ra một góc nhìn trong chiều sâu của tâm thức tôi, rằng: người thi sỹ không chỉ mơ mộng cùng trăng gió, thở than trong oan trái tình trường mà còn thắp một ngọn đuốc mở đường khi đêm tối vây quanh.

Ngãi Giao, ngày 3/10/2025

H.T.B

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chính Nguyễn Văn Mạnh đã tự làm sáng con đường dấn thân phụng sự văn nghiệp của mình
Bài viết của nhà thơ Phạm Trung Tín về tiểu thuyết Đường sáng
Xem thêm
Văn học mùa Giáng sinh
Khi Charles Dickens bắt đầu viết cuốn sách khiến tên tuổi của ông trở nên bất tử là lúc ông đang rơi vào khoảnh khắc bất hạnh và khó khăn nhất của cuộc đời mình. Ông mệt mỏi, lo lắng. Ông phải nuôi sống một gia đình lớn mà nợ nần ngày càng tăng và nỗi sợ về việc không thể tái tạo những thành công trong quá khứ. Những tiểu thuyết cuối cùng của ông đã không bán chạy như ông hy vọng. Độc giả dường như đang rời đi, bỏ rơi ông. Mà thời gian còn lại không nhiều.
Xem thêm
Cẩm nang nhỏ có giá trị để đi vào thế giới của sách
Khác với phần lớn các sách trước đó về phương pháp đọc sách hiệu quả còn nặng về hàn lâm, cuốn “ Đọc sách, điểm sách” của Nguyễn Ngọc Sơn là đóng góp kịp thời cho dòng sách này, dẫn dắt độc giả với những bước đi đầu tiên, từ đơn giản đến phức tạp.
Xem thêm
Phê bình như là tự truyện – Tiểu luận của Hoàng Đăng Khoa
Tín niệm phê bình văn học cũng là một dạng tự truyện rất gần với tinh thần của các phương pháp phê bình hiện đại như phê bình hiện tượng học, diễn ngôn học văn chương, hay mĩ học tiếp nhận – nơi chủ thể đọc/viết luôn hiện diện trong chính thao tác diễn giải văn bản. Dù vô tình hay hữu ý, mỗi bài phê bình đều là một “tấm gương một chiều” phản chiếu cái tôi nội cảm, cái chủ kiến, thiên kiến của người viết. Qua văn bản phê bình, người ta không chỉ thấy một hiện tượng văn học được phê bình, mà còn thấy cả một con người – đang thực hành sống, đọc, suy tư, tìm gặp tha nhân và bản thể.
Xem thêm
Đọc thơ của một luật sư
Tôi đã được đọc tập thơ đầu tay của Thái Hưng với cái tên rất thơ: ĐI QUA MÙA THU - Nxb Hội Nhà văn 2024; Rồi một số bài in chung trong tập: Bằng lăng tím lối Mễ Trì cùng với nhiều tác giả khác, lại đôi khi thấy thơ anh trên báo, chí, đậm nhất là tờ Thời báo Văn học nghệ thuật giới thiệu chân dung tác giả. Đọc qua, chợt có cảm nhận nhẹ nhàng, song ngẫm ngợi, thấy chất nhân tình thấm đẫm, cuốn hút. Chắc chắn phải là giọng của người đã từng đi qua nhiều mùa thu xao xác lá...
Xem thêm
Thơ là linh dược
Tôi nhận được tập thơ Cả những ngày đã quên của tác giả Trần thị Thuỳ Vy, sinh năm 1975, quê Duy Xuyên Quảng Nam. Tập thơ dày 115 trang, khổ 18x18, bìa cứng giấy đẹp, trình bày rất trang nhã, do Nhà XB Hội Nhà Văn ấn hành tháng 10 năm 2024. Cầm tập thơ lên tôi đọc đi đọc lại đôi lần, thấy hay hay, cái dễ nhận ra là tâm tư tình cảm của tác giả đã gởi trọn vào đây! Về quê hương về suy tư, về cuộc sống đã được tác giả biến hoá thành những con chữ có cánh bay xa, biết nói, biết giao tiếp với mọi người. Trong đó, sự cảm nhận rất mới với Thơ.
Xem thêm
Sắc thái Thời gian và cảm xúc Hoài niệm trong tập thơ Khi tâm hồn đầy nắng của Biện Tiến Hùng
Tập thơ Khi tâm hồn đầy nắng của Biện Tiến Hùng không chỉ là một tuyển tập gồm 107 bài thơ, mà còn là một tấm gương phản chiếu sinh động thế giới nội tâm phong phú và sâu lắng của thi sĩ. Bằng một giọng điệu trữ tình, chân thành và đượm màu ký ức, Biện Tiến Hùng đã khéo léo kiến tạo một không gian nghệ thuật nơi thiên nhiên, thời gian và con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng cảm xúc đa tầng, một dòng chảy liên hồi của cảm xúc. Sức hấp dẫn của tập thơ nằm ở cách tác giả nhân hóa thời gian và biến hoài niệm thành chất liệu thi ca, qua đó không chỉ tái hiện một khung cảnh đã qua mà còn khơi gợi những nỗi niềm chung của độc giả về sự phù du của đời sống của kiếp người trong cõi nhân sinh.
Xem thêm
Cái “ngông” của Nguyễn Công Trứ
Thượng Uy Viễn – Nguyễn Công Trứ là một hiện tượng đặc biệt trong thời kỳ trung đại. Đời ông đầy giai thoại, mà giai thoại nào cũng cho thấy bản lĩnh sống, trí tuệ, triết lý nhân văn sâu sắc nhưng cũng rất hóm hỉnh, bình dân…
Xem thêm
Hơi thở cuộc sống trong thơ Nguyễn Kim Thanh
Trong hành trình sáng tạo của mỗi nhà văn đến với văn chương thì “ngôn ngữ là yếu tố thứ nhất của văn học” để làm nên tác phẩm. Ngôn ngữ trong thơ (trữ tình), truyện (tự sự) và kịch (kịch bản văn học) đều có sự giống và khác nhau. Cùng với sự đam mê, năng khiếu, và “thiên phú” (trời cho) thì mỗi tác giả có sự thành công ở những thể loại khác nhau. Có người sáng tác thơ hay nhưng viết truyện lại dở và ngược lại có người viết truyện hay nhưng thơ thì không ra gì. Lại có người thành công ở nhiều thể loại: thơ, truyện, kịch, ký, lý luận phê bình. Nhà văn Nguyễn Kim Thanh là cây bút chuyên viết truyện ngắn, tiểu thuyết, tản văn, bút ký và đã xuất bản bốn tác phẩm văn xuôi. Nhưng nay chị lại “thử sức” sang thể loại thơ với tập thơ đầu tay “Giọt nước mắt thủy tinh” có 30 bài.
Xem thêm
Nỗi buồn chiến tranh - và cách nhìn về việc đổi mới dạy học văn trong nhà trường
Vừa qua, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vinh danh là một trong 50 tác phẩm tiêu biểu của văn học Việt Nam 50 năm qua đã tạo nên nhiều tranh luận trái chiều. Nhiều ý kiến cũng đã đặt ra vấn đề là có nên đưa tác phẩm này vào sách giáo khoa Chương trình Giáo dục phổ thông 2018 hay không. Là những người đã từng học văn qua nhiều lần thay sách và là những người đang dạy môn văn nhiều năm trong nhà trường phổ thông, chúng tôi có một số suy nghĩ trong cách nhìn về việc đổi mới dạy học văn trong nhà trường về Nỗi buồn chiến tranh với tính chất là “những người trong cuộc”.
Xem thêm
Văn học đương đại Trung Quốc từ lăng kính các giải thưởng Hội Nhà văn (2015 - 2025)
Nhìn chung, hệ thống giải thưởng Hội Nhà văn Trung Quốc giai đoạn 2015 - 2025 đã làm nổi bật vai trò “điều hướng” và “chuẩn hóa” của mình trong việc thiết lập các tiêu chí thẩm mĩ, định hình phong cách sáng tác và thúc đẩy tương tác giữa văn học - học thuật - công chúng. Điều này cho thấy một mô hình văn học với định hướng chiến lược - kết hợp giữa nhu cầu nghệ thuật, định hướng chính sách và cơ chế truyền thông - đang ngày càng chiếm vị trí trung tâm trong đời sống văn hóa đương đại Trung Quốc.
Xem thêm
Chân dung tâm hồn của nhà thơ Nguyên Bình qua “Mật ngữ trắng đen”
“Mật ngữ trắng đen” (NXB Thuận Hóa, 2025) của nhà thơ Nguyên Bình, hội viên Hội Nhà văn TP.HCM, là một thế giới thi ca đầy suy tưởng, nơi ánh sáng và bóng tối, mộng mị và hiện thực, nỗi đau và niềm yêu thương luôn song hành, soi chiếu vào nhau. Tựa như cái tên Mật ngữ trắng đen, thơ Nguyên Bình gợi cảm giác về sự đối lập, nhưng không phải để phân định ranh giới thiện ác, buồn vui, mà để khai mở một cõi cảm xúc và nhận thức đa chiều về tình yêu, cuộc sống, con người. Ở mỗi bài thơ, tập thơ của anh đều ẩn chứa một lớp nghĩa nhân sinh sâu sắc.
Xem thêm
Quan điểm của Nguyễn Đình Chiểu đối với Phật giáo
Nguyễn Đình Chiểu (1822-1888) là một nhà Nho tuy đỗ đạt không cao nhưng cụ là một nhà Nho đức nghiệp, một con người trong ba tư cách: một nhà thơ, một thầy giáo và một thầy thuốc suốt đời vì dân vì nước.
Xem thêm
Thơ Nguyễn Bình Phương – Tiểu luận của Thiên Sơn
Việc làm thơ của Nguyễn Bình Phương như một sự bừng lóe của linh giác. Mỗi lần cầm bút viết là khám phá cái thế giới lạ lùng, huyền bí như thế giới của giấc mơ. Mà làm thơ, như anh, chính là đang theo đuổi những giấc mơ. Như bước vào một cảnh giới kỳ lạ, với cách nhìn, cảnh cảm và cách nghĩ khác, xa lạ với hầu hết mọi người.
Xem thêm
Văn học và dân tộc như một vấn đề học thuật
Kết nối ngôn ngữ, văn học với sự tồn tại một dân tộc đã là một thực hành phổ biến trong đời sống tri thức ở châu Âu từ nửa đầu thế kỉ XVIII. Một dân tộc là lí tưởng khi nó thống nhất tất cả những người nói cùng một ngôn ngữ trong một lãnh thổ chung, từ đó tạo thành một quốc gia - dân tộc. Văn học, với tư cách là hiện thân rõ ràng và lâu đời nhất của ngôn ngữ một dân tộc, có vai trò như là yếu tố ràng buộc và thống nhất. Nhà phê bình văn học Hoa Kì René Wellek viết: “Văn học vào thế kỉ XVIII bắt đầu được cảm thấy như là tài sản quốc gia, như là một sự thổ lộ tâm trí dân tộc, như là một phương tiện cho quá trình tự xác định của dân tộc”(1).
Xem thêm
Nhà văn Thomas Mann: Bậc thầy của mâu thuẫn
Xuất bản lần đầu vào năm 1924, Núi thần nhanh chóng trở thành cuốn sách bán chạy và được cho là tiểu thuyết tiếng Đức có ảnh hưởng bậc nhất thế kỉ 20. Nhưng ít ai biết nó được viết ra trong sự gián đoạn của chiến tranh và thay đổi của thời đại.
Xem thêm
“Những ngọn gió biên cương” - Khúc sử thi đi qua căn bếp có mùi nhang
Bài đăng trên Tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam, số 12/2025.
Xem thêm
Ngọn gió chiều thổi qua “Nắng dậy thì”
Dòng thời gian sáng, trưa, chiều, tối đã chảy vào văn thơ bao thời theo cách riêng và theo cái nhìn của mỗi người cầm bút. Nguyễn Ngọc Hạnh đã thả cách nhìn về phía thời gian qua những sáng tác của ông. Thâm nhập vào không gian thơ trong Nắng dậy thì*, bạn đọc sẽ nhận thấy cảm thức thời gian của một thi sĩ ở tuổi đang chiều.
Xem thêm
Văn chương Nobel và thông điệp nhân văn
“Không chỉ ngày nay loài người mới khốn khổ? Chúng ta luôn luôn khốn khổ. Sự khốn khổ gần như đã trở thành bản chất của con người (Osho, Chính trực, Phi Mai dịch, Nxb Lao động, 2022, tr.14). Thế giới ngày càng bất an, con người ngày càng mỏng mảnh. Sức chống cự của con người giảm thiểu trước quá nhiều biến động: chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai; đứt gãy cộng đồng, sự đơn độc, cái chết. Vì con người, dòng văn học chấn thương ra đời. Cũng vì con người, xu hướng văn học chữa lành hình thành vào thế kỉ XXI.
Xem thêm
Những nét đẹp văn hóa truyền thống Việt Nam trong “Mùa lá rụng trong vườn” của Ma Văn Kháng
Trong hành trình trở về cội nguồn, Ma Văn Kháng đã dựng nên nhiều chân dung cao đẹp tiêu biểu cho truyền thống ân nghĩa thuỷ chung của dân tộc. Nhưng nổi bật giữa bản đồng ca trong trẻo ấy là nhân vật chị Hoài - một con người coi “cái tình, cái nghĩa” là quý nhất. Hình ảnh chị Hoài trở về thăm và ăn tết với gia đình chồng cũ vào chiều ba mươi tết đã gây xúc động lòng người, để lại nhiều tình cảm đẹp đẽ cho bao thế hệ độc giả.
Xem thêm