Bài Viết
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều… Trong những lát chạm ấy, đô thị mới hiện ra không chỉ qua đổi thay của phố xá, mà còn qua những chuyển động âm thầm trong lòng người.
Châu Hoài Thanh đến với cuộc thi bằng những mảnh đời sống rất gần: cao tốc, vòng xoay, biển, tháp, những cuộc hò hẹn và cả nhịp sống “check-in” của đô thị hôm nay. Trong không gian ấy, thành phố mới hiện lên không chỉ qua diện mạo đổi thay, mà còn qua cảm xúc của những con người đang học cách sống gần nhau hơn.
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.
Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
khi bóng đêm ập xuống
cũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
từng sợi cơ căng nhức
từng đoạn xương hóa dao đâm chính mình
Tháng Tư trong thơ Trần Ngọc Phượng – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM, một cựu chiến binh hơn 80 tuổi – không ồn ào tái hiện chiến công mà lắng lại trong ký ức và đời sống. Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.