Bài Viết
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
"Đi qua xác quả bom / nằm khát gió" – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình. Chị viết về chiến tranh, về những hố sâu lịch sử, rồi bước ra với bông hồng vàng trên tay, với điệu xòe mùa xuân trong tim và triết lý lục bát về duyên đời. Bốn bài thơ được chọn giới thiệu dưới đây là bốn bức chân dung của một tâm hồn đã trải nghiệm trọn vẹn nỗi đau và niềm vui của dân tộc.
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc "Mẹ ơi! Con vẫn ở đây", được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Mới xa thành phố vài tuần
Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi
Sài Gòn tướng mạo phương phi
Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Người làm vườn không hay
Khi tới nhà nước vơi đi một nửa
Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa
Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng
hòa cùng âm thanh của đất
sinh sôi nhịp sống dâng đời
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc