Bài Viết
Đồng Xoài từ một thị trấn bé nhỏ giờ đã là thành phố. Tất cả thay đổi cứ như trải qua một giấc mơ, chị không thể nào quên được những ngày khói lửa nhưng chẳng biết người ấy có nhớ lời hẹn “Gặp lại ở Đồng Xoài” năm nào
Nhiều năm qua, anh là nhóm trưởng một nhóm xe bụi giàu có. Anh đã trải qua bao nhiêu cung đường hiểm trở hơn con đèo nhỏ này nhiều. Những đoạn đường rợn người ở Tây Bắc còn chẳng là gì đối với anh. Vậy mà, vậy mà…
Bà Yến là dâu trưởng của tộc Nguyễn Quang. Trừ 3 ngày đầu mới cưới cùng đám tang bà cụ, thì ngót nghét gần 30 năm bà chưa về quê chồng thêm lần nào, dù hai bên chỉ cách nhau vỏn vẹn có 15 cây số. Bà bỏ ngoài tai những lời chê trách của họ hàng, và cả ánh mắt buồn thẳm của chồng. Bà sống như thế từ ngày còn son trẻ, tới lúc chồng đã thành nắm cát mịn, cũng chẳng đổi khác chút nào.
- Đi với chị xuống mộ ba được không?!
Một chiếc xe khách cũ kỹ bụi bặm vừa uể oải bò vào bến. Trên xe khá đông khách. Cánh xe ôm và cửu vạn ào đến xúm quanh. Linh cảm có mồi, gã cũng nhanh chân lao tới.
Rào rạt. Rào rạt. Rào rạt. Mưa rồi. Cơn mưa đầu tiên sau chuỗi ngày nóng bức như hư như thực. Mưa ướt hẻm, ướt sân, ướt nhà, ướt đồ, ướt cỏ cây, ướt cả mắt, cả lòng, cả linh hồn đang thống thiết. Nghe tiếng cổng sắt bên ngoài rền vang da diết. Dõi mắt ra màn trời, rã rời rơi xuống hè, con bướm lớn nào ướt cánh trong khuya thâu.
Mình đã cùng nhau đi qua những ngày bão nổi. Thì giờ đây mẹ ơi, gió đã lặng rồi, mình cùng nhau đi tiếp, mẹ nhé!
Ông lại miên man với câu hỏi của riêng mình, phải chăng mối tình của những ai yêu loài hoa đơn sơ, thanh khiết ấy đều phải trải qua lắm trắc trở, nhiều thử thách đến vậy sao?
Anh quen Hoa trong một lần về phép, trên chuyến xe khách liên tỉnh cuối ngày. Tình yêu sớm nảy nở rồi đơm hoa kết trái. Chồng là sĩ quan chuyên nghiệp, vợ là cô giáo trường làng.
Thằng Tôn Ngộ Không phụ họa theo: “Ta ước sông Gianh hóa thành dòng sông rượu/ Ta tỉnh đền đài ngả nghiêng say”.