Bài Viết
Nhà tôi lại có giỗ. Lần này là giỗ ông nội tôi. Mỗi năm nhà tôi có 4 cái giỗ bên ngoại và 3 cái bên nội. Người chủ trì lo toan đều là tôi.
Nó đã tìm được sự an yên thực sự từ sâu đáy lòng nó chứ không phải thú vui vọng động ở bên ngoài.
Hãy tha lỗi cho anh! Nếu có kiếp lai sinh, anh mong được ở bên em. Người sống mà nặng tình thường khổ, nhưng biết làm sao được! Đêm nay anh ho nhiều quá…Ngọc ơi!
Tiếng khóc vì bị ruồng bỏ hay là căm hận?
Một mối tình tay ba mặn nồng nhưng đau xót!
Trong bông hồng kia có một dòng nó viết: Chỉ cần mẹ hạnh phúc!
Nghĩ lại cái lúc chưa làm rể hắn thấy tiếc, nhưng những ngày xưa ấy bây giờ đâu còn nữa! Hắn lấy vợ chẳng khác gì đi ở đợ vậy.
- Nếu nhận lời giúp tôi thì số tiền này thuộc về cô - Người phụ nữ lần những ngón tay sơn đỏ như một chiếc xe cứu hỏa vào suối tóc đen mượt mà chải ngược ra sau, tay còn lại vịn chặt túi vải thổ cẩm đựng đầy tiền mở hé cho người đối diện trông thấy.
Trong cái mớ suy nghĩ hỗn độn ấy, tôi chợt nghĩ về thằng Đen. Tôi động lòng.
Cuộc sống… Thật đẹp, như cái cách mà những người yêu nó tạo ra. Và những quả cam cũng dường như đẹp hơn sau ngày hôm ấy.