TIN TỨC
  • Thơ
  • Cây tâm hồn tôi | Chùm thơ Trầm Hương

Cây tâm hồn tôi | Chùm thơ Trầm Hương

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-02-08 13:13:52
mail facebook google pos stwis
178 lượt xem

TRẦM HƯƠNG

 

Cây tâm hồn tôi

 

Tôi treo trên đỉnh cây tâm hồn tôi bó cỏ vô ưu

Hái từ khổ đau - hạnh phúc

Mùa xuân đến chăng, nào biết

Chim hót, hoa nở, bướm bay…

Theo tháng ngày tàn lụi

 

Tôi treo trên đỉnh cây tâm hồn tôi một trái tim

Bầu nhụy hoa tươi rói

Dâng tặng anh những gì tốt đẹp nhất

Tình yêu của tôi

Mơ ước của tôi

Tinh chất của tôi…

Chấp nhận đắng cay bất hạnh riêng mình

Tôi chôn dưới gốc rễ…

 

Tôi làm thế

Vì tin chắc một điều

Cây tâm hồn tôi sẽ tồn tại trên thế gian này

Bằng những nụ hoa

Tinh khiết

 

Phút thinh lặng mùa xuân


Những con chim mùa động biển
Chấp chới bay về giữa thinh không
Những con chim trở lại đất liền khi mùa xuân chớm nở
Rớt đông tàn cho cái lạnh buốt tim

Em cắm hoa tươi vào bình cũ
Căn phòng sáng nay nắng ùa vào
Cây đàn đã lên dây chờ đợi
Xuân đến rồi nhưng anh chẳng về đâu!

Xuân về em đầy thêm một tuổi
Quay lại nhìn giờ đã khác xưa
Những ước mơ hóa thành ảo vọng
gởi hồn bay giữa mây trời
Em dõi theo cánh đại bàng bay qua từ đỉnh núi
Đạp lên rồi dòng suối mát quanh ta
Một buổi nọ chim trúng tên lao đầu vực thẳm
Tiếng suối gọi nguồn em mới nhận ra anh

Nơi buổi sáng yên lành em ngồi viết những câu thơ
Về những người đã ra đi mãi mãi
Người yên lặng cho mùa xuân trỗi dậy
Hoa mỉm cười thiếu nữ ngồi đan
Ôi tất cả dường như yên ả quá
trên mái nhà bầy chim sẻ râm ran
Em viết bài thơ cho anh nhưng anh không bao giờ đọc nữa
Những người sau sẽ hiểu thêm cái giá của đời mình!

                                                                  1993.


Tranh: Internet

 

Những người lính chưa biết tên


Mẹ ơi,

Những năm 1978, 1979, suốt thập kỷ 80

Chúng con không thể ngồi yên dưới mái trường

Biên gới Tây Nam mịt mùng khói lửa

Những người bạn viết thư bằng máu ra đi

Có những người không bao giờ về nữa

Mẹ khóc con ngã xuống nơi đồi núi, thung sâu, rừng rú, đầm lầy... nước mắt chưa kịp khô

Đất nước đã tứ bề địch họa

Nước mắt mẹ lại chảy thành suối thành sông

Nên con hiểu vì sao biển mặn

Nhiều lắm mẹ ơi

 

Ba mươi năm sau

Con đâu còn trẻ nữa

Sương khói đã điểm mái đầu

Mà ở đây, Vị Xuyên nơi con đứng chiều nay

Có một vầng trăng u uẩn

Đủ soi những nấm mồ chưa biết tên

Chiều nay ở Vị Xuyên con không dám nói gì với mẹ

Trước thinh lặng

Trước hư không

Mọi ngôn từ đều trở nên sáo rỗng

Năm ấy những người con mẹ hành quân trong lặng lẽ

Ngược về phương Bắc

Lặng lẽ gởi lại tuổi thanh xuân cho trùng trùng đá núi

Thương những người lính chết trẻ

Đá nở hoa

 

Hồn tử sĩ chợt ùa về cùng tiếng ve ngân

Tấu lên bài tráng ca nức nở

Các anh nói chúng tôi đã im lặng lâu rồi

Nhờ ve sầu mà chúng tôi được hát

Nhờ gió đưa hồn chúng tôi về với mẹ với em

Chúng tôi ẩn mình trong đêm

Quyến luyến bình minh và mỗi hoàng hôn

Ấm lòng nụ cười trẻ thơ trong sáng

Rưng rưng thấy người sau sống thay mình

Chúng tôi hóa thân vào lá cờ bay phần phật trên đỉnh núi biên cương

Nơi có những đoàn quân bị xóa sổ

Nhưng ngàn năm… ngàn năm không thể xóa

Những rảnh khổ đau trên mặt những người mẹ khóc con

Không thể xóa Tổ quốc trong tim những người đã ngã xuống và đang sống

Và lớp lớp cháu con

Điệp trùng như đá núi

Làm thành lũy biên cương

 

Thinh lặng

Thinh lặng…

Ve sầu chợt tấu lên

Bài tráng ca nức nở

Chúng tôi những người lính

Người đời sau chưa biết tên!


                      Vị Xuyên, 2017

 

Tình Daegu


Tôi biết
Dưới những đại lộ sạch như lau như li
Là quá khứ của rác
Những phận người
Cát bụi lầm than

Tôi biết đằng sau những nhan sắc hoàn hảo
Là nỗi đau những bông hoa bị dập vùi
Trên những con tàu ô nhục
Những căn phòng tối
Những người phụ nữ không còn có ngày mai

Tôi biết đằng sau sức mạnh chiến tranh cuốn đi nhiều thứ
Là lời tạ lỗi cánh đồng
Giờ phủ đầy lúa thơm

Tôi biết đằng  sau khát vọng vươn mình làm người khổng lồ
Là nuối tiếc khôn nguôi về những điều bé nhỏ đã mất!

Tôi biết đằng sau định mệnh phân ly
Là nhớ nhung, đoàn tụ
Một thế kỷ bị cắt lìa
Thèm lắm một cái ôm!

Tôi biết đằng sau sự an nhiên
Là giằng xé buông bỏ
Tôi biết đằng sau cái cây trĩu quả
Là chuyển mình đớn đau

Tôi biết những hoài niệm sâu thẳm
Nỗi đau những bí mật phải chôn vùi

Tôi biết những điều không thể biết
Thế gian này thống khổ biết bao nhiêu!
Tôi khóc vì hạnh phúc dâng trào
Trong gió lạnh mùa thu
Tình Daegu!


                            17/10/2019

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Hoàng Đình Quang trở lại với Thơ mười năm
Trăm năm đã lỡ làng rồi/ Mười năm một quãng đường người xót xa
Xem thêm
Xuân nhân từ thế | Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ Xuân của Đinh Nho Tuấn
Xem thêm
Người trễ hẹn mùa Xuân | Chùm thơ Cao Quảng Văn
Tiến tới Ngày Thơ Việt Nam 2024 tại TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Con bé nhà quê yêu Sài Gòn - Minh Đan
Thơ và tản văn của Minh Đan
Xem thêm
Cởi hết hào quang | Chùm thơ Phùng Hoàng Anh
Hào quang cởi hết áo màu/ Về hoan lạc giữa đất nâu quê mùa
Xem thêm
Ngẫm phút giao thừa | Chùm thơ Hoa Mai
Chùm thơ Xuân 4 bài của Hoa Mai
Xem thêm
Ru đôi vai xuân | Thơ: Phạm Thị Cúc Vàng - Nhạc: Quốc Khanh
Ngủ đi ngủ đi đôi vai/ Sao dưng trở giấc đêm dài qua đông
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Xuân hội ngộ cùng lục bát Nguyễn Phúc Lộc Thành
Nguyễn Phúc Lộc Thành, chủ nhân giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2023 với tập thơ tập thơ “Đồng sen tàn”
Xem thêm
Ân sủng mùa thu | Chùm thơ Bích Ngân
Chùm thơ đã đăng báo của nhà văn Bích Ngân
Xem thêm
Màu hoa áo cũ | Chùm thơ Lê Thiếu Nhơn
Chùm thơ trên báo Văn nghệ, Người Lao động & tập thơ Thành phố này tôi đến tôi yêu
Xem thêm
Ngày xuân nhớ mẹ | Chùm thơ Phùng Hiệu
Chùm thơ Xuân 4 bài đăng báo Xuân 2024
Xem thêm
Ngọt ngào tháng Hai - Chùm thơ Nguyên Hùng
Chùm thơ đăng các báo Xuân Giáp Thìn 2024
Xem thêm
Ta tự hào gọi tên Đảng ta | Thơ: Trần Thế Tuyển - Nhạc: Võ Thiên Lan
Tác phẩm dự Cuộc Thi Hát Lên Việt Nam - Lets Sing Việt Nam
Xem thêm
Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Ngã lưng trên thảm cỏ mềmChia nhau chút ánh lưỡi liềm trăng nonThương em gối chiếc mỏi mòn Có vầng trăng khuyết cũng còn xẻ đôi*
Xem thêm
Chùm thơ Thiên Di
Ngàn mây biệt bóng chim trời Tà huy nắng tắt núi đồi lạnh cămNghiêng đời rót xuống giọt cầmTỉ tê, ai oán, trầm thăm thẳm chiều 
Xem thêm