TIN TỨC
  • Truyện
  • Lá thư để lại | Vũ Đại Việt - Ngân Xuyên

Lá thư để lại | Vũ Đại Việt - Ngân Xuyên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-10-09 09:13:48
mail facebook google pos stwis
691 lượt xem

 CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

VŨ ĐẠI VIỆT - NGÂN XUYÊN

Chị Năm đến cơ quan vừa lúc chị em trong tổ đẩy xe ra cổng.

 - Hôm nay chị Năm đến trễ 15 phút nghen! Chị bận công chuyện hả? -  Cái Loan lên tiếng trước:

- Ừa! Có chút chuyện, một cậu sinh viên đến thuê nhà nhưng chị còn đang suy nghĩ.

- Nhà có một cái gác, người thuê trước trả rồi, chị cho người ta thuê đại đi có gì mà phải suy nghĩ?

- Mấy đứa biết đó, từ hồi nào đến giờ, chị đâu có cho đàn ông con trai thuê.

- Cơm ai nấy ăn, việc ai người ấy làm! Chị lại đi tối ngày có ảnh hưởng tới ai đâu?

Cái Lan, em út của tổ cũng xen vào:

- Sinh viên em nghĩ cũng không đến nỗi, chị cứ cho người ta thuê đi!

  Chị Năm ra chiều suy nghĩ:

- Cũng được! Nhưng phải coi cậu đó có quay trở lại không đã. Chị có bảo cậu ấy đi tìm chỗ khác thuê, chừng nào không được hãy quay trở lại rồi chị mới tính.

 Loan nói giọng quả quyết:

- Em chắc người ta sẽ quay lại thôi, có ai cho thuê rẻ như chị đâu? Điện, nước đầy đủ mà tháng có 600.000 đồng.

Mọi người đã mặc áo lao động và mang khẩu trang xong, Loan cũng đã bỏ chiếc chổi tre cùng mấy thứ lên xe.

- Tụi em đi nghe chị!

- Ừ! Các em đi đi!

Nhìn mấy đứa ríu rít đi ra, chị Năm thấy vui vui. Từ ngày được phân làm tổ trưởng, chị nhận thấy tất cả thành viên của chị đều là những người có tinh thần trách nhiệm và rất yêu nghề. Cho dù trong mắt ai đó nghề này vẫn được xem là nghề tận cùng của các loại nghề, nghề: Quét rác.

Bản thân chị Năm cũng có lúc suy nghĩ chưa đúng về nghề quét rác. Ấy là lúc người yêu chị nói lời chia tay khi phát hiện thấy những dấu hiệu về bệnh phong ở chị. Chị buồn rất nhiều và quyết định xa lánh mọi người bằng cách tìm đến nghề quét rác. Cái nghề mà đi ra khỏi nhà lúc mặt trời lặn và về nhà lúc mặt trời chưa mọc. 

Nhưng đấy là lúc mới nhập môn còn giờ đây sau gần chục năm làm việc, tiếng chổi tre đêm đêm quét rác đã trở nên quá đỗi thân thương với chị. Đến nỗi vắng nó một đêm chị thấy như mình lạc lõng, bơ vơ.

Trong suy nghĩ của chị, nghề quét rác không những quét đi những rác rưởi, làm sạch đẹp môi trường mà còn quét đi cả những cặn bã của xã hội. Nói như vậy chẳng biết có ngoa không vì trong quá trình quét rác, đôi khi chị nhặt được tiền, được đồ và cũng có khi là xác của một đứa trẻ sơ sinh... Nhiều nỗi trái khoáy tình đời chị đã được chiêm nghiệm từ cái nghề này.  

*

Chị Năm về đến nhà vào lúc 6 giờ sáng. Vừa mở cửa, chị bỗng giật mình khi thấy người sinh viên đến thuê nhà hôm qua đang nằm ngủ ngon lành trước hàng hiên nhà mình. Nghe tiếng động, cậu ta mở choàng mắt, lồm cồm ngồi dậy. Sau phút ngỡ ngàng, cậu ta nở nụ cười ngượng nghịu, đứng dậy phủi phủi quần áo và né sang một bên lấy chỗ đi cho chị.

Chị Năm lên tiếng:

- Cậu đồng ý thuê nhà phải không? Chắc không ai cho thuê giá bèo như chỗ này chứ gì?

Cậu sinh viên trả lời, vẻ thành thật:

- Không phải chị ơi! Từ lúc bước ra khỏi nhà chị, em nào có đi đâu. Em ra đầu hẻm kiếm cái gì ăn cho đỡ đói, sau đó quay trở lại thì chị đã đóng cửa đi mất dạng. Em ngồi đợi rồi nằm ngủ hồi nào không hay.

Chị Năm ngạc nhiên:

- Cậu làm mồi cho muỗi từ tối tới giờ ở đây sao?

- Ngủ kiểu này hoài, quen mà chị! Em đi làm khuya, lúc về thì ký túc xá đã đóng cửa, vì vậy em thuê nhà trọ ở cho tiện.

- Cậu làm nghề gì?

- Trước làm bảo vệ nhà hàng, sau thì chạy bàn. Hiện tại, em chạy Honda chở mối quen.

Chị Năm nghĩ thầm: Hèn gì! Sinh viên mà thuê nhà ở một mình thì cũng là dân không thường chút nào. Chị Năm một chút do dự. Nhưng rồi nghe cách nói chuyện, chị cũng hơi yên tâm. Chị cẩn thận:

- Tôi nói thiệt với cậu, tôi sống độc thân lại đi làm suốt ngày nên mới cho thuê. Từ hồi nào tới giờ tôi cho nữ thuê không hà. Nhưng gần đây có cô không đàng hoàng, dắt bạn bè tới nhậu nhẹt say xỉn rồi ca hát đến khuya, phiền hà lối xóm. Bây giờ tôi không kén chọn nữa, miễn thuê ở đàng hoàng để tôi có thêm thu nhập là được rồi.

- Em cũng không giấu gì chị, mấy đứa bạn nó rủ hùn nhau mướn nhà ở chung cho nhẹ tiền. Nhưng hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, em phải đi làm thất thường nên ở một mình cho tiện. Với lại em thấy chỗ này cũng yên tĩnh, thuận tiện cho việc học của em.

- Thôi cậu lên chỗ ở đi, rồi xem có cần gì không? Giường chiếu đã có sẵn, cậu khỏi lo. Chỉ thiếu chiếc quạt, có nhu cầu thì cứ việc mua. Tiền nhà riêng, còn cậu xài điện nước bao nhiêu thì cứ coi theo đồng hồ mà trả tiền.

- Dạ được rồi chị! Để em lên xem, có gì em nói với chị sau.

- Chìa khóa của cậu đây! À mà cậu tên gì? Tôi thứ Năm, cậu cứ kêu tôi là chị Năm quét rác là ai cũng biết. Cả hẻm chỉ có mình tôi làm nghề này.

 - Em tên Khang, hồi nữa em đưa giấy chứng minh cho chị.
Thế là chị lại có người thuê nhà. Đây là lần đầu tiên, ngôi nhà chị có một người khác phái ở chung, đó là Khang.

*

Khang là sinh viên Đại học khoa Văn năm thứ hai. Cha mẹ Khang ở Kiên Giang, tuy nghèo khó nhưng vẫn cố gắng chắt chiu cho con được ăn học tới nơi tới chốn. Khang cũng rất có ý thức về điều này nên ngoài số tiền của gia đình gửi cho hàng tháng, Khang tranh thủ làm thêm để trang trải cho những khoản chi tiêu khác như: sách tham khảo, giáo trình, tài liệu nghiên cứu… Chưa kể đến khoản giao tiếp với bạn bè, quần áo, giày dép… Qua tâm sự, chị Năm hiểu thêm về Khang. Một con người có ý chí nhưng đồng thời lại sống nội tâm, hướng nội.

Có những lần trực đêm một mình, chị Năm tự hỏi lòng: Tại sao mình lại có sự cảm mến đối với Khang? Chẳng lẽ đây là tình cảm giữa hai người khác giới. Không! Không phải vậy! Khang chỉ mới 21 tuổi. Còn chị đã ở tuổi 31, tuổi đã toan về già. Chắc là chị đã quá bận tâm với dư luận. Thời gian gần đây có những lời dị nghị của hàng xóm, cho rằng chị “cặp bồ” với một thanh niên đáng tuổi em mình. Mà họ nghĩ như vậy cũng phải, khá lâu nay chị chủ trương không tiếp xúc với người khác phái. Huống chi, chị với Khang quá thân thiết với nhau. Khang chạy xe ôm nên đôi khi chở chị đến cơ quan. Khang cũng loáng thoáng nghe thấy thế. Khang bảo chị: “Chị Năm đừng để ý tới lời thiên hạ đàm tiếu. Chuyện ai nấy lo, nghĩ ngợi làm chi thêm mệt, thêm mất tự nhiên!”.

Chị và Khang có nhiều điểm hợp nhau. Nhớ lần đầu chị nghe thấy đĩa nhạc Trịnh Công Sơn mà chị thích, vang lên trên gác, chị nghi ngờ Khang đã lén lấy nghe mà không hỏi ý kiến chị. Sau đó lại nghe thêm một đĩa khác cũng nằm trong số đĩa mà chị đang có. Chị kiếm cớ lên gác hỏi thăm thì phát hiện, ngoài những đĩa đó ra, Khang còn có cả rổ nhạc mà chị chưa sưu tầm được. Hóa ra những điều chị biết về Khang còn quá ít.

Dạo này chị Năm và Khang hay có những bữa tiệc nho nhỏ. Lý do đơn giản: khi thì chị nhận được một khoản tiền thưởng của cơ quan, khi thì Khang được khách bo thêm một khoản. Đây cũng là sở thích của chị và Khang. Khi có chuyện vui gì đó thì cứ một đĩa mồi, vài chai bia, tự mình thưởng cho mình. Có hai người hợp gu cụng ly với nhau, cùng tâm sự thì càng hay hơn. Nhất là cùng gõ chén đĩa hát những bài hát mà cả hai cùng yêu thích. Khi hai người có chung sự đồng điệu thì niềm vui như được nhân lên, có một cảm giác như là hạnh phúc, như được cảm thông… như là một nửa của mình đã tìm về được với chính mình!

*

Suốt một tuần nay, Khang không về nhà trọ. Khang đi kiến tập ở quê nhà. Mặc dù đã biết trước nhưng chị Năm vẫn thấy bất ngờ và thấy thiếu vắng một cái gì đó. Mọi khi vào cơ quan, chị hay nói chuyện, tâm sự với mấy đứa em trong tổ. Nhưng giờ đây chị không còn hứng thú với những câu chuyện của họ nữa. Đang trò chuyện mà tâm trạng chị để ở đâu đâu. Đã đôi lần Loan hỏi nhỏ: “Bộ chị “cảm” thằng nhóc sinh viên đó rồi sao?”. Chị Năm gạt phăng đi: “Nói bậy bạ không hà! Đừng có khùng quá đi!”. Rồi chị đánh trống lảng sang chuyện khác.

 Quả thật, thời gian này chị nghĩ về Khang nhiều hơn. Chị nhớ từng lời nói, từng cử chỉ mà Khang đã quan tâm với chị. Không biết đó là lời của đứa em trai hay là có ý gì khác không? Tóm lại, không biết Khang đang suy nghĩ gì nhưng sự quan tâm đó làm cho chị cảm thấy ấm lòng. Chị lại nhớ đến Khang.

*

Từ lúc Khang ở dưới quê lên, trông Khang vẻ khác hơn: xanh xao với hai hố mắt thâm quầng, dáng mệt mỏi. Khang tiếp xúc nói năng với chị vẫn vậy nhưng đôi lúc nghe có gì đó xa xăm. Khang đến giảng đường vào ban ngày và vẫn đi làm thêm vào ban đêm. Khang đi về khuya hơn, có đôi khi đến sáng. Chị hỏi nguyên nhân, Khang trả lời bận công chuyện. Chị không hỏi thêm, có một thoáng buồn.

Lại mấy ngày liên tiếp Khang không ngủ nhà. Chị Năm đâm ra giận. Nghĩ cũng lạ: mắc mớ gì chủ nhà lại đi giận khách thuê nhà. Chị Năm giận chính mình.

Hôm nay Khang ở nhà, chị Năm lại được nghỉ bù. Buổi trưa, hai chị em có một bữa cơm đạm bạc: hột vịt dằm nước mắm và rau luộc. Bù lại, buổi tối chị và Khang có một buổi tiệc thịnh soạn. Tiếng khui nắp bia lốp bốp làm tăng sự sinh động dù bữa tiệc chỉ có hai người. Không hiểu sao mọi việc lại dễ dàng trở nên bình thường. Chị và Khang cùng nối lại những đề tài vui vẻ. Cả hai đã uống hơn chục lon chai Heineken. Chị không nhớ là mình đã ngả vào người Khang từ lúc nào. Trong mơ màng chị chỉ ghi nhớ cái cảm giác của mười mấy năm về trước, khi mà chị đã ở nhà người yêu trong một đêm chỉ có hai người!

Sáng hôm sau thức dậy. Cả hai đều ngượng ngùng. Khang lên tiếng xin lỗi làm cho chị cảm thấy xấu hổ thêm. Nhưng rồi cái cảm giác ấy cũng nhanh chóng qua đi. Đổi lại là một cảm giác gần gũi và thân mật hơn. Chị chú ý nhiều vào hình thức của mình mỗi khi ra ngoài, kể cả khi đi quét rác!

Khang cũng vậy! Rất trẻ trung và đầy sức quyến rũ. Quần áo giày dép luôn thay đổi. Có lúc chị hỏi mát mẻ: “Khang lúc này trúng mánh hả? Sắm đồ mới hoài vậy?”. Khang trả lời, vẻ thật thà: “Của mấy cô tiếp viên nhà hàng tặng em đó chị ơi! Em đâu có thời gian mà mua sắm ba cái thứ này!”.

Chị tin lời Khang. Quả thật Khang không có thời gian. Ngoài giờ học chính thức, Khang còn đi làm thêm. Nghe nói Khang mua xe trả góp nên phải tranh thủ làm một cách tích cực. Vậy mà nghe chị có ý định đi đâu, Khang đều đòi đưa chị đi cho bằng được. Khang có đặc biệt tốt với chị không? Hay là đối với ai cũng vậy?

Do quá bận tâm với công việc mà Khang đã không phát hiện ra sự biến chuyển ở chị. Còn đám nữ ở cơ quan thì để ý từng ly từng tý. Nhỏ Loan phát hiện trước tiên:

- Chị Năm đeo đôi bông tai này phù hợp với chị quá! Nhìn nó vừa sang lại vừa làm gương mặt sáng ra.

Giọng cái Lan lanh lảnh từ xa:

- Trời ơi! Chị Năm mà tưởng ai. Duỗi tóc nhìn trẻ ra đến mấy tuổi!

Nghe những lời bàn tán, góp ý chị Năm suy nghĩ rất nhiều. Liệu đây có phải là sự quan tâm thật tình hay là ác ý ẩn sau những câu nói kia? “Có tật  giật mình” vậy nên hễ ai đề cập đến tuổi tác, chị lại nghĩ ngay đến Khang. Dù rằng tình yêu không ranh giới nhưng cái hố sâu ngăn cách trong chị rất lớn. Đó chính là căn bệnh phong chị đang mang trong mình. Chị không thể có được một thân thể mịn màng như người bình thường.

Chị lại băn khoăn khi hình dung lại sự tiếp nhận của Khang đối với thân thể chị trong cái đêm không quên kia… và rồi tự ty mặc cảm. Không mặc cảm sao được khi mà những khách đi xe của Khang toàn là những cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Cho dù không trang điểm thì họ cũng hơn hẳn chị ở thân hình hấp dẫn, huống hồ son phấn còn làm tăng vẻ yêu kiều ở họ.

Rất nhiều lần chị tự nhủ lòng hãy cố quên, hãy nhìn lại mình, hãy vui vẻ mà bằng lòng với cuộc sống hiện tại, với công việc của mình. Nhưng sao khó quá. Phải chi chị đừng phá lệ, đừng cho Khang thuê nhà thì đâu đến nỗi?

Thế rồi mọi băn khoăn day dứt của chị Năm cũng dường như vô nghĩa, bởi vì Khang không còn thuê nhà của chị nữa. Khang đến và đi như một giấc mơ qua đời chị. Chị không có lý do gì để giữ Khang lại.

Hôm Khang dọn nhà đi, chị đã khóc một cách ngon lành. Khang cười chọc chị: Không biết ai đa sầu đa cảm hơn ai? Khang nói do phải đến ở để chăm sóc cho một người bạn bị bệnh nên trả nhà để người khác thuê.

Thời gian trôi nhanh, mọi thứ đâu lại vào đấy, chị dần dần trở lại cuộc sống vốn dĩ chẳng có gì là ồn ào náo nhiệt. Sáng nay, chị bắt gặp một người dáng hao hao giống Khang, cảm giác nhớ đến nao lòng bỗng ngập tràn hồn chị, chị muốn gặp lại Khang ngay vào thời khắc này. Nhưng một ngày chờ đợi qua đi, Khang vẫn biệt vô âm tín. Buổi làm việc mới lại bắt đầu. Đang định đi, chợt ngoài cửa có tiếng xe máy, chị Năm đi ra cửa thấy Loan đang hấp tấp dựng xe, vẻ hớt hải lộ trên khuôn mặt:

- Chị hay tin gì chưa? Khang của chị mới chết hồi tối này!

Loan nhìn chị bằng ánh mắt vừa quan tâm vừa thăm dò. Quả thật tin này đến với chị quá bất ngờ! Tại sao Khang lại ra đi đột ngột như vậy? Liệu có sự nhầm lẫn gì không? Không lẽ cả trường chỉ có một Khang thôi sao? Như hiểu được băn khoăn của chị, Loan giải thích:

- Hồi sáng, thấy một nhóm sinh viên bàn tán về cái chết của Khang. Em có hỏi thăm coi thực hư ra sao, tụi nó nói tay Khang này từng thuê nhà của chị Năm quét rác. Như vậy còn nhầm lẫn sao được?

Loan chỉ ghé cho chị hay rồi đi liền. Chị Năm loạng choạng đi vào nhà và ngã ngay xuống giường, khóc nức nở, có một mất mát trong chị. Sau khi vơi cơn xúc động, chị chạy vội lên gác. Đồ đạc của Khang vẫn còn để đó. Trên bàn có một lá thư đề Gởi chị Năm, chị mở nhanh ra xem. Đúng là nét chữ của Khang.

Chị Năm kính mến!

Em đến thuê nhà chị là có chủ ý: Em muốn đền ơn cho chị! Chắc chị ngạc nhiên lắm, không biết là chuyện gì phải không? Chị có nhớ đã từng chôn cất cho một đứa trẻ sơ sinh mà chị lượm trong đống rác? Đó chính là con nuôi của em! Mẹ của nó là người yêu của em. Cô ấy đã chết vào tháng trước, chết vì mắc căn bệnh thế kỷ.

Cô ấy là bạn cùng quê với em. Gia đình cô ấy rất nghèo và cô ấy không muốn sống trong cảnh chân lấm tay bùn nên mới bỏ nhà lên thành phố để mong đổi đời. Cô ấy đã nhanh chóng tìm cho mình một chỗ dựa, đó là một người đàn ông góa vợ. Nhưng không bao lâu, cô ấy bị bỏ rơi với một bào thai. Còn ông ta lại có một cô gái khác. Em đề nghị được chăm sóc cô ấy và nhận đứa trẻ làm con nuôi.

Em rất mừng vì có được cơ hội gần gũi và chăm sóc người mà mình hằng yêu mến. Rồi bỗng dưng cô ấy chuyển chỗ ở như không muốn làm phiền em. Em đã bỏ công tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy.

Tình cờ khi tham gia công tác xã hội ở trung tâm phục hồi nhân phẩm, em đã gặp lại cô ấy và em đã biết mọi việc: Cô ấy đứa trẻ cùng nhiễm một thứ bệnh. Đứa trẻ - con nuôi của em cũng đã chết trong một đêm cô ấy lang thang ngoài đường. Cô ấy đã bỏ xác đứa ở một đống rác. Những ngày cuối đời, nguyện vọng của cô ấy là muốn biết đứa con xấu số có được ai chôn cất không? Và em đã lần tìm ra chị. Em đã nguyện với lòng là sẽ làm bất cứ việc gì để đền đáp công ơn của chị. Gần gũi, tiếp xúc  với chị em đã nhìn thấy trái tim cô đơn nhưng cháy bỏng yêu thương ẩn sau vẻ lạnh lùng, lãnh đạm của chị.

Tiếc là em phát hiện ra căn bệnh nan y của mình quá muộn! Em bị hở van tim. Nếu phát hiện sớm có lẽ em sẽ làm nhiều việc hơn cho chị. Vì sợ cái chết không biết lúc nào sẽ đến với em nên em quyết định ra đi, để tránh phiền phức cho chị.

Những đĩa nhạc, những quyển sách mà em đã tìm hiểu và cố công sưu tầm theo sở thích của chị, mong chị hãy nhận lấy. Cuối cùng em rất mong chị hãy hết lòng với nghề. Mặc dù trên thực tế chưa hẳn đã có nhiều người coi trọng. Nhưng đó chính là cái nghề làm cho thế gian này thơm tho, sạch đẹp vạn lần hơn. Chị yêu kính của em. Vĩnh biệt chị.

Nước mắt chị rớt xuống má hồi nào không biết. Chị thầm biết ơn Khang đã thấu hiểu nỗi lòng của mình.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đòi nợ - Truyện ngắn Kim Uyên
Phàm ngồi kiểm đi kiểm lại mấy lượt vẫn thấy thiếu tiền. Ngày hôm nay gã bán hết ba mươi ba con vịt nướng, mười bảy con vịt luộc, hai thúng bún, hai kí măng khô cùng nhiều đồ gia vị. Hết hàng là có lãi, vậy mà không một đồng lời, thậm chí còn hụt vốn.
Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm