TIN TỨC
  • Truyện
  • “Tháng ngày xưa cũ” | Hoa Quỳnh Trắng

“Tháng ngày xưa cũ” | Hoa Quỳnh Trắng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
932 lượt xem

 CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022 

HOA QUỲNH TRẮNG

Ngày... tháng... năm...

Thời gian thoi đưa, thấm thoắt mà tôi đã lên cấp 3 rồi. Lớp này so với các lớp cùng khóa đặc biệt hơn cả vì được ghép từ môn Sử - Địa và có sĩ số ít nhất.

Lên lớp mới, lại phải làm quen từ đầu. Cơ mà tụi tôi là con trai, có lẽ quen nhau không phức tạp như con gái. Vài trận đá bóng, uống chung ca nước trà đá là tụi tôi có thể quàng vai bá cổ nhau như anh em thân thiết rồi. Cái tướng hình tôi lại gầy, cao lênh khênh so với lũ bạn, nên tôi là đứa thường hay vít cổ tụi nó làm tụi nó la oai oái.

Ngoài việc học, đá bóng, cuộc sống những năm tháng cấp 3 của tôi cứ nhàm chán trôi qua.

Cho đến một ngày...

Tôi còn nhớ rõ, đó là một tối muộn, chúng tôi đi đá bóng về, trời cũng khuya lắm rồi. Tôi mơ màng tắm rửa, leo lên giường chuẩn bị ngủ thì điện thoại báo “Ting” một tiếng. Số lạ nhắn tới. Đoán là con gái, tôi hào hứng lắm. Cô ấy nhắn tin cho người nào đó tên Quân nhưng lại nhắn nhầm vào máy tôi. Lát sau biết nhầm số, cô ấy nhắn tin xin lỗi. Sẵn cũng đang chán, chúng tôi trò chuyện mãi đến khuya.

Nói chuyện với cô ấy, tâm trí tôi nhẹ nhàng hẳn, lại có vẻ vui vui. Cô ấy bảo nhà ở đường Phan Đình Phùng, Đà Lạt. Trùng hợp ghê, nhà tôi cũng ở đường Phan Đình Phùng, thành phố Pleiku.

Chúng tôi đặt biệt danh cho nhau là Scl (viết tắt của từ “Sô cô la”), còn cô ấy là Sữa. Vì chúng tôi đều thích uống chung một thức uống mang tên là bạc xỉu (cà phê nhiều sữa), mà tôi lại không thích cái tên Cà phê nên đổi thành Scl cho dễ nhắn tin.

Từ khi có biệt danh, chúng tôi trò chuyện thân mật hơn hẳn. Cô ấy còn mè nheo bắt tôi phải chúc ngủ ngon mỗi đêm trước khi ngủ. Điều đó dường như là thói quen của tôi vào mỗi tối: nhắn tin “Chúc Sữa khờ ngủ ngoan”. Chẳng biết tại sao tôi lại hay chọc cô ấy là Sữa khờ, lần nào cô ấy cũng cự nự: “Sữa không có khờ, nhé!”.

Có cô ấy trò chuyện cùng, cuộc đời tẻ nhạt của tôi tươi vui hơn hẳn. Cảnh vật trên con đường lái xe đến trường của tôi dường như đẹp hơn. Màu của bầu trời cũng xanh hơn hẳn.

Có đợt cô ấy mê mẩn bộ phim tên là “Nữ thần bóng đêm” hay gì ấy. Mà nhân vật nữ chính tên là Max, có mã số là X452. Cô ấy bắt đầu sưu tầm chuỗi sơ-ri tờ tiền có số đuôi là 452. Cô ấy còn nài nỉ tôi kiếm giúp cô ấy. Thế là nguyên mấy tuần ròng rã, việc đầu tiên của tôi trên lớp là hỏi mượn ví tụi bạn, lục từng tờ tiền xem có số sơ-ri nào là 452 không.

Tụi bạn còn cười nhạo tôi vì sự cố chấp đó.

Mãi sau này, tôi vẫn còn thói quen mỗi khi cầm tờ tiền nào trên tay, tôi cũng vô thức liếc nhìn ở góc phải chỉ để tìm kiếm dãy số quen thuộc.

Có nhiều lúc lái xe trên đường, nhìn biển số xe 452 chạy lướt qua, tôi cũng ngẩn ngơ một hồi.

 

Ngày... tháng... năm...

Tôi nằng nặc đòi cô ấy cho tôi xem ảnh. Thế nhưng, dù thế nào cô ấy cũng từ chối tiết lộ danh tính. Khó khăn lắm tôi mới xin được nick Facebook cô ấy. Trang Facebook sơ sài, chẳng có thông tin gì nhiều nhặn.

Chợt một dòng chữ ở góc trái màn hình đập vào mắt tôi: “Học trường CHV”. Cô ấy học chung trường với tôi?

Vậy nghĩa là sao? Cô ấy không phải ở Đà Lạt, mà ở ngay trường tôi đang học ư? Sữa... nói dối tôi?

Cơn tức giận bừng lên trong đầu tôi. Trên đời này, tôi ghét nhất là nói dối. Tôi chất vấn cô ấy tại sao lại nói dối tôi, cô ấy thực sự là ai. Dù tôi có giận dỗi, dọa nạt, năn nỉ thế nào, cô ấy cũng không chịu nói cho tôi biết.

Tôi thất vọng, nhắn tin không thèm suy nghĩ: “Vậy thì từ giờ, Sữa đừng nhắn tin với Scl nữa”.

Một lúc lâu sau, cô ấy nhắn lại vỏn vẹn: “Xin lỗi, Scl”.

Cuộc sống của tôi lại trở về một màu xám bạc, đơn điệu như xưa.

Thời gian này tôi cũng tìm cách để bận rộn hơn. Chọn ngành, chọn trường đại học, ôn thi mấy môn khó nhằn.

Rất nhiều lần, tâm trạng mệt mỏi, tôi lại ra đứng ở ban công tầng 4, nhìn mãi xuống sân trường, cố đoán xem trong hàng trăm ngàn người dưới kia, ai là Sữa. Nhưng dù có căng mắt tìm kiếm như thế nào cũng không có một dấu hiệu nào cho thấy Sữa hiện diện trong cuộc đời tôi.

 

Ngày... tháng... năm...

Mai là ngày tốt nghiệp lớp cấp 3 rồi. Cũng lâu lắm rồi kể từ lần tôi nhận tin nhắn cuối từ Sữa. Mân mê mãi chiếc điện thoại, đọc lại những dòng tin nhắn cũ thuở ban đầu, bất chợt “Ting”, một tin nhắn mới đến. Tôi vội vàng mở ngay.

“Ngày mai Sữa có quà cho Scl. Scl nhớ đọc tin nhắn của Sữa nhé”.

“Scl này, chúc mừng chúng ta tốt nghiệp”.

Tôi thở phào, vậy là cuối cùng cô ấy cũng chịu xuất đầu lộ diện rồi.

Sáng, tôi cùng lũ bạn bơm bong bóng nước, chạy dọc khắp hành lang để ném lớp đối diện đến ướt sũng. Tới khi sực nhớ ra vẫn còn cái hẹn, nhưng mà đợi mãi vẫn chẳng thấy hồi âm của Sữa.

Gần trưa, khi đã thấm mệt, lũ bạn lôi kéo tôi đi nhậu. Tôi chần chừ. Bảo chúng nó đi trước đi rồi nhắn địa điểm mà tụi nó cứ lôi kéo tôi đi cho bằng được. Ra gần đến cổng trường, tôi vừa cố kéo dài thời gian, vừa nhắn tin hỏi: “Sữa đâu rồi?”.

Tin nhắn đáp lại: “Scl quay lại đi. Scl đến tủ Phòng cháy chữa cháy màu đỏ trên lầu 4 nhé. Sữa để thư và quà ở đó rồi”.

Vậy là cô ấy biết tôi học ở phòng nào. Thậm chí cô ấy còn đang đứng ở một góc nào đó thầm quan sát tôi. Tôi làm mình làm mẩy, dại dột nhắn một tin mà có lẽ đến bây giờ tôi vẫn còn hối hận: “Không cần nữa. Scl về rồi, không quay lại đâu”.

Nói vậy thôi, chứ lúc tôi đi khuất cánh cổng trường một lúc, tôi lại bỏ lũ bạn chạy vội vào, leo lên 4 tầng lầu, thở hì hục.

Vậy mà mở cánh tủ nhỏ ra, đón nhận tôi là sự trống rỗng. Tim tôi hẫng đi một nhịp. Tôi tức giận thật sự. Tự nhủ rằng chẳng bao giờ tôi thèm nhắn tin với con nhóc Sữa khờ đó nữa.

 

Ngày... tháng... năm...

Trước ngày thi đại học, tôi nhận được tin nhắn của Sữa: “Chúc Scl thi tốt”.

Tôi cũng đáp lại: “Sữa cũng vậy nhé”.

 

Ngày... tháng... năm...

Tôi đi học đại học. Môi trường học còn khép kín hơn xưa. Chỉ gói gọn trong khuôn viên trường. Học tập, rèn luyện thể thao, làm vườn. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế.

Có một lần, thằng nhỏ chung đội bị thất tình, lũ chúng tôi lén ra cổng, mỗi đứa vài lon, mua được một đống bia về, rồi lại lén thức khuya nhậu say bí tỉ một trận. Ngồi nghe thằng nhỏ kể lể chuyện tình của nó cũng thấy tội.

Lúc say bí tỉ, tôi vô thức nhấn số Sữa, bấm nút gọi. Một giọng nói vô cảm vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.

Tôi lại gọi lần nữa vẫn không được, nhắn tin cũng chẳng có hồi đáp. Tôi vào nick Facebook của cô ấy. Tôi nhớ có lần cô ấy tự thú, tên Facebook này cũng dựa vào tôi để đặt: Nét cười nơi ấy. Cô ấy bảo thích nụ cười răng khểnh của tôi.

Tôi nhắn tin: “Đây là lần cuối Scl nhắn cho Sữa. Ngày 7/5, Sữa gọi cho Scl nhé. Số điện thoại: 098... Đây là cơ hội cuối cùng của Sữa, không có lần hai đâu”.

Lúc tỉnh táo, tôi tính thu hồi tin nhắn nhưng không kịp nữa. Thế nhưng ngày thứ nhất, ngày thứ hai... ngày thứ năm, cho đến ngày hẹn, tôi vẫn chẳng thấy tăm hơi cô ấy đâu.

23 giờ hơn, ngày 7 tháng 5, tôi lại một lần nữa thẫn thờ nhìn điện thoại. Lúc tôi sắp bỏ cuộc đi ngủ, điện thoại sáng lên. Tôi biết chắc chắn là cô ấy.

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Sau cuộc trò chuyện đó, cô ấy lại hủy kết bạn với tôi, đặt Facebook chế độ riêng tư. Tôi không cách nào liên lạc được với cô ấy nữa, cô ấy lại lựa chọn biến mất. Mọi thứ dường như trở lại trạng thái ban đầu. Chỉ có tôi biết rằng, tôi không còn như xưa nữa. Tôi không thể nào thôi nhớ cô ấy.

“Sữa à, nếu đọc được câu chuyện này, hãy lên tiếng nhé.

9 năm rồi kể từ ngày đó, Scl vẫn đợi Sữa. Chỉ cần gọi tên Scl, Scl sẽ đến bên Sữa. Hãy gặp nhau, nhé!”.

“Sữa à. Có duyên sẽ gặp lại đúng không?”.

Nguồn: Tạp chí Văn nghệ TPHCM.

Bài viết liên quan

Xem thêm
“Bến nước” cơ quan | Truyện ngắn Lại Văn Long
Tôi đang đứng trước gương trong nhà tắm rộng rãi, ốp đá Italia cầu kỳ với la bô, bồn cầu, bồn tắm nhập từ Nhật Bản có bộ điều khiển điện tử và máy nghe nhạc cực chuẩn, để tự vấn.
Xem thêm
Đòi nợ - Truyện ngắn Kim Uyên
Phàm ngồi kiểm đi kiểm lại mấy lượt vẫn thấy thiếu tiền. Ngày hôm nay gã bán hết ba mươi ba con vịt nướng, mười bảy con vịt luộc, hai thúng bún, hai kí măng khô cùng nhiều đồ gia vị. Hết hàng là có lãi, vậy mà không một đồng lời, thậm chí còn hụt vốn.
Xem thêm
Chạy - Truyện ngắn Ngô Thị Thu An
“Chạy đi đâu đó một thời gian đi”. Anh bạn thân là bác sĩ khuyên tôi. “Em cần có thời gian để hồi phục nhiều thứ. Cuộc sống bào mòn em quá mức. Không ai có thể giúp em tốt hơn chính em”. Chạy đi đâu? Chạy như thế nào? Trong sự mệt mỏi và ngừng trệ của cả thể xác và tinh thần, những lời khuyên cứ trượt qua tôi, lùng nhùng như trong một mớ sương mù dày đặc vào một buổi sáng lập đông.
Xem thêm
Đêm của âm nhạc
Trích tiểu thuyết “My Antonia” của Willa CatherWilla Sibert Cather (1873 – 1947) là một nhà văn người Mĩ nổi tiếng rộng rãi với những tiểu thuyết viết về vùng biên giới cao nguyên rộng lớn ở miền trung Bắc Mĩ. Bà được coi là một trong những người chép sử biên niên tài năng nhất về cuộc sống của những người tiên phong khai hoang của thế kỉ 20. Tác phẩm hay nhất của bà là My Ántonia (1918). Nguồn: online-literature.com
Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm